Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1296

Chương 1296: Nhận Thua

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1296: Nhận Thua

Đường Thần kinh ngạc hô lên:

-Tặng trà? Bọn họ còn chơi cái kiểu đường ngang ngõ tắt này à? Sư phụ, liệu chúng ta có thể bị chèn ép hay không?

Đường Trạch lắc đầu nói:

-Những người này, hoặc là siêu nhà giàu, hoặc là quý tộc dòng dõi lâu đời, hoặc là kẻ có địa vị chính trị cực kỳ cao, bất kì ai trong đó đều có khối tài sản khổng lồ. Số trà đó có lẽ là quý hiếm đối với những người bình thường, nhưng đối với những người đó, có trân quý cỡ nào cũng không thể quý hơn thể diện gia tộc. Cho nên con không cần lo lắng vấn đề công bằng.

Lúc này Đường Thần mới hơi yên tâm...

John bị vả mặt như thế, trong lòng cũng khó chịu vạn lần, âm thầm chửi mắng sau lưng người quyết sách:

-Nếu dựa theo lời tôi, mời một vài gíam khảo biết cách làm việc thì làm gì có nhiều chuyện vô nghĩa thế này!

Tống Hiến bị đám người này nhì nhèo không chịu nổi, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ chia nốt số trà cuối cùng cho bọn họ.

Chín vị giám khảo nhanh chóng uống hết, sau đó chỉ vào ấm nước sôi bên cạnh nói:

-Còn pha thêm được một ấm nữa...

Tống Hiến: "..."

Xem như Tống Hiến đã nhìn thấu những người này, cuối cùng chỉ có thể chán nản nói:

-Còn đang thi đấu mà, lát so xong rồi tôi sẽ không mang ấm trà đi.

Chín vị giám khảo vừa nghe thế liền sáng mắt lên, sau đó xoay người nhanh chóng chạy về vị trí cũ. Ai nấy trong số đó có ít cũng phải sáu bảy chục tuổi, vậy mà gần như là chạy ra gió!

John vừa muốn hỏi, kết quả thế nào?

Thế nhưng đã thấy chín vị giám khảo cúi đầu chăm chú viết một hồi, sau đó không chút do sự giơ thẻ bài lên, phía trên thẻ bài viết: Tống Hiên!

Chín vị giám khảo, chín tấm thẻ, tất cả đều là Tống Hiên!

Nói cách khác, cả chín người đều bầu chọn cho Tống Hiên, thắng tuyệt đối!

Không chỉ riêng John, toàn thể những người đang có mặt tại hiện trường cũng ngỡ ngàng dụi mắt, vẻ mặt không dám tin thốt lên:

-Này... không phải là tôi đang mơ đấy chứ?

John nhịn không được kêu lên:

-Các vị giám khảo! Các vị không suy xét chút nào sao? Phải chăng đã viết sai rồi?

Một đại sư khinh thường nhìn John, nói:

-Bọn ta còn chưa tới mức già cả mắt mờ đâu, dĩ nhiên biết mình đang viết cái gì, bầu phiếu cho ai. Nói thật, Sencha số 7 của các người rất không tồi, hương vị rất bá đạo, uống vào rất kích thích.

Ông cụ nhỏ người cũng nói:

-Đúng vậy, có thể nói Sencha số 7 chính là loại trà tốt nhất mà ta từng được uống qua.

Đại sư khác cũng nói:

-Sencha số 7 bá đạo, giống như độc dược, uống xong quả thực sẽ gây nghiện. Nhân gian đệ nhất trà, cũng chỉ thế mà thôi!

...

Nghe thấy mấy lời này, John càng thêm khó hiểu, hắn chỉ vào thẻ bài của mọi người, nói:

-Một khi đã như vậy, vì sao mọi người đều bầu cho Tống Hiên? Tôi không phục!

Một đại sư cười ha hả, nói:

-Sencha số 7 là trà ở thế gian, còn trà của nhà họ Tống là trà trên thiên giới! Làm sao so sánh được?

John tức khắc trợn tròn mắt, trà trên thiên giới?

Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, trên trời dưới đất, chênh lệch lớn đến vậy sao?

Ông cụ nhỏ người nói:

-Trà của nhà họ Tống ôn nhuận như ngọc, yên lặng nhân tâm, hương vào trong miệng, mỹ ở trong lòng. Phẩm trà đã không còn ra hương vị, mà là ra ý cảnh, trà ngon!

-Tươi mát ngọt lành, khi uống xong, trong lòngliền vơi đi mấy phần nóng nảy, tâm yên tĩnh người tự khắc thoải mái. Đây mới là trà ngon!

-Tuy rằng Sencha số 7 nồng nàn, lúc mới uống vào xuất sắc vạn phần, nhưng qua một lúc thì có vẻ giảm bớt. Trà của nhà họ Tống lại không giống thế, từ đầu đến cuối đều an tĩnh tường hòa, như lạc vào giữa rừng trúc, nghe gió thổi, nghe mưa rơi, nghe tiếng lá trúc bay múa theo gió. Thoải mái!

...

Từng câu từ ca ngợi được thốt ra liên tục, sắc mặt John lại càng thêm khó coi.

Tống Minh cười càng thêm rạng rỡ, cuối cùng bật tiếng cười to, cô vỗ vai John một cái, nói:

-John tiên sinh, chào mừng anh đến chơi. Đêm nay anh ở đâu? Hay để chúng tôi chi trả?

John tức đến độ nghiến răng nghiến lợi nói:

-Tôi không phục... Ông chủ Tiền đã nói, trà dự thi lần này của các người chính là Bảy Tấc Hương. Tôi đã nếm qua trà đó, tuyệt đối không phải là hương vị này! Đây rốt cuộc là trà gì?!

Lời này vừa được nói ra, ông chủ Tiền ngồi ở phía dưới lập tức sợ tới mức chân mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất!

Mấy lời này của John đã bán đứng hắn ngay tại chỗ!

Lại còn là bán ngay trước mặt mọi người!

Ông chủ Tiền thầm nghĩ, xong rồi!

John nói xong, lập tức liền hối hận, vừa muốn bổ cứu...

Liền thấy Tống Minh vỗ tay một cái, hét lớn:

-Mọi người đều nghe được, là chính miệng John nói hắn biết bí mật chế tạo trà mới của nhà chúng tôi là gì, còn đã uống qua! Mà tất cả những thứ đó đều do ông chủ Tiền cung cấp! Ông chủ Tiền, ông là đồ phản bội, ông còn gì để nói không?

Tống Minh bỗng nhiên xoay người, căm tức nhìn ông chủ Tiền.

Nghe được lời này, tất cả người có mặt ở đây đều phẫn nộ rồi, người nhà Sencha cố nhiên là đáng giận, nhưng dù sao họ cũng là đối thủ cạnh tranh, mà thị trường cạnh tranh chính là chiến trường chém giết, chỉ có thắng lợi, không quan tâm đến công bằng. Cho dù dùng bất cứ thủ đoạn đáng giận nào cũng hoàn toàn có thể hiểu được.

Nhưng cách làm của ông chủ Tiền chính là hành động phản bội, là hai lòng, là thứ phản đồ!

Từ xưa đến nay, cổ kim nội ngoại, kẻ nào là đáng giận nhất? Không phải kẻ thù, mà là phản đồ!

Đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của mọi người, ông chủ Tiền hét lớn một tiếng:

-Nói bậy! John mày nói bậy! Ai nói Bảy Tấc Hương cho mày biết? Đừng có ngậm máu phun người!

Vốn dĩ John đã gần như tuyệt vọng, lần thi đấu này đã lấy biết bao công sức tâm huyết của hắn, cuối cùng lại thua!

Chờ đến khi hắn quay về nhà Sencha, thứ dành cho hắn chính là ghẻ lạnh vĩnh viễn!

Hắn xong rồi!

Nếu đã xong rồi, hắn còn gì để băn khoăn nữa đâu, bèn nhìn về phía Tống Hiến, nói:

-Tống đại sư, tôi muốn biết, rốt cuộc trà của các người là trà gì?

Tống Hiến mỉm cười nói:

-Đây là trà Hàn Trúc trên Nhất Chỉ sơn.

-Không thể nào!

Ông chủ Tiền vừa nghe, thiếu chút nữa ngất đi.

John thì quăng một cái nhìn hung ác về phía ông chủ Tiền, sau đó chua xót nói:

-Quả nhiên danh bất hư truyền!

Sau đó, John móc ra một cái USB, chỉ vào ông chủ Tiền nói:

-Có phải là ngậm máu phun người hay không, nhìn cái này sẽ biết! Trong này có tất cả hình ảnh và ghi âm liên quan đến chuyện đó, vốn là dùng để khống chế ông chủ Tiền. Hiện tại nếu đã thua, ông chủ Tiền cũng trở thành thứ vô dụng, cái này tặng cho các người! Xem như tạ ơn vì đã giải đáp nghi vấn cho tôi!

Nói xong, John ném USB cho Tống Minh, Tống Minh trực tiếp giao nó cho ban tổ chức, ban tổ chức lập tức cắm vào máy tính, trên màn hình lớn liền xuất hiện nội dung bên trong USB.

Ông chủ Tiền và John ngồi trên tatami, hắn móc ra một cái hộp gấm, cười nói:

-John tiên sinh, vì tình hữu nghị của chúng ta, quả thật tôi đã phải đánh cược cả tính mạng. Đây chính là Bảy Tấc Hương mà tôi phải dùng hết trăm mưu ngàn kế mới trộm được nó ra từ trong nhà họ Tống, cũng chính là trà mà lần này họ chuẩn bị dùng để so đấu với các vị. Tiên sinh nhìn thử xem, so với Sencha số 7 thì nó như thế nào?

Thấy một màn như vậy, sắc mặt ông chủ Tiền hóa tro tàn...

Cũng không biết là ai hô to một tiếng:

-Mau đánh cái tên phản đồ này!

Ngay sau đó, người bốn phía đồng loạt đứng dậy, sau đó xách ghế lên đập xuống.

Ông chủ Tiền kêu gào thảm thiết, liên tục kêu cứu, đáng tiếc, người ở đây chỉ xem như không thấy.

Đám John cũng khinh thường kẻ phản bội, huống hồ còn là một con chó vô dụng, tự nhiên cũng sẽ không thèm nhìn lấy một cái.

Thắng bại đã định, Ceylon đại sư đứng dậy nói:

-Chúng ta thua, tâm phục khẩu phục.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay