Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1295

Chương 1295: Lại Thêm Một Ly

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1295: Lại Thêm Một Ly

Lập tức có phục vụ đi đến, mang trà đưa qua.

Chín vị giám khả uống trà vào miệng...

John nói:

-Trước mặt Sencha số 7, thiên hạ vô trà!

Ông cụ đầu tiên cầm lấy ly trà, nhấp nhẹ một ngụm, lập tức nhíu mày lại, giống như đang tự hỏi điều gì, lại giống như đang hoài nghi cái gì, sau đó lại nhấp thêm một ngụm nữa...

Nhìn thấy thế, John bèn cười:

-Tôi đã nói rồi, trước mặt Sencha số 7, thiên hạ vô trà. Trà của các người có tốt tới đâu thì cũng phải chờ hương vị của Sencha số 7 tan biến hoàn toàn mới được, đáng tiếc... Thời gian quá ngắn.

Tống Hiến lại cười ha hả hỏi ngược lại:

-Đúng không?

Một người thuộc nhà Sencha nói:

-Nhìn biểu tình của nhóm giám khảo là biết, e là bọn họ đang hoài nghi có phải bản thân đang uống trà hay không. Thông thường, phẩm trà chỉ cần nhấp một ngụm là đủ rồi, nhấp trà nhiều lần như vậy chỉ có thể thuyết minh một điều, trà của các người không có hương vị.

Vừa mới nói xong, người chủ trì đã bỗng nhiên đi tới, nói:

-Cái này... Tống đại sư, ngài xem có còn trà hay không? Nhóm giám khảo yêu cầu uống thêm một ly.

Nghe được lời này, John lại càng thêm vui vẻ:

-Ha ha... Phẩm một ly còn muốn thêm một ly, rốt cuộc trà này của các người nhạt nhẽo tới cỡ nào kia chứ?

Tống Hiến cũng không thèm phản ứng hắn, lại rót thêm một ly cho nhóm giám khảo, sau khi rót xong lại nói:

-Một ly cuối cùng, dù sao cũng phải chừa cho tôi một ít chứ?

Người chủ trì cười ha ha, nhóm giám khảo thì đỏ mặt rõ ràng, thế nhưng bởi vì ánh sáng nơi sân khấu nên không thấy rõ lắm.

John nghe Tống Hiến nói như thế liền bĩu môi:

-Chờ các người thua rồi, số trà đó các người cứ giữ lại mà từ từ uống.

Bên kia, người chủ trì ý bảo nhân viên phục vụ lại đây bưng trà, kết quả có một bàn tay vươn ra giành lấy trước, chính là một vị đại sư phẩm trà!

Người này nói:

-Vẫn là tôi tự mình lấy tốt hơn.

Vừa mới nói xong liền nghe một tiếng 'rầm', nhóm giám khảo vốn đang ngồi yên không nhúc nhích ở chỗ kia đột nhiên đồng loạt đứng dậy, sau đó ầm ầm chạy tới, mất sạch toàn bộ phong độ đại sư trong phút chốc.

Một đám vây quanh trước mặt Tống Hiến, tự mình nâng ly trà lên, híp mắt hưởng thụ.

Sau đó lại buông ly trà, nói:

-Tống lão đệ, lại thêm một ly nhé?

Những người khác thấy vậy, ban nãy còn bận tâm phong độ đại sư phẩm trà của mình, bây giờ nhanh chóng ngửa đầu nốc cạn ly trà, sau đó thả chén xuống, cả đám liếm môi nói:

-Tống huynh, lại thêm một ly đi. Mới nãy không phẩm ra được hương vị gì cả...

-Đúng thế, đúng thế... Uống nhanh quá.

Đại sư phẩm trà bên cạnh cũng gật đầu theo.

Nhưng người còn lại liền sôi nổi phụ họa.

Nhìn đến đó, tất cả mọi người cũng đã cảm thấy có chút không thích hợp, đây là phẩm trà hay khát nước thế?

Đường Thần nói:

-Không phải chứ? Sao mình cứ cảm thấy chỗ này có gì đó đáng ngờ nhỉ?

Đường Trạch cười khổ nói:

-Ta đã xem thường sức quyến rũ của trà Hàn Trúc rồi, sớm biết như thế thì ta cũng kiếm một chân làm giám khảo, haizzz... Đáng tiếc, lúc biết tin này thì đã trễ. Đường Thần vừa nghe, ánh mắt sáng lên, nói:

-Sư phụ, ý của người là, mấy vị giám khảo này đang nhân cơ hội để cọ trà uống ư?

Đường Trạch gật đầu nói:

-Nếu không thì con nghĩ bọn họ đang làm cái gì? Đại sư phẩm trà, chỉ cần nhấp một ngụm thôi là có thể phẩm ra niên đại, địa điểm của lá trà, phẩm ra lá trà có đủ ánh sáng, tay nghề gia công có chuẩn hay không, phân đoạn nào đã xảy ra vấn đề, vân vân các thứ... Nếu không có chút ít bản lĩnh thì sao dám mặt dày nói mình là người phẩm trả? Còn đảm đương chức giám khảo? Mấy lão già kia là đang nói thẳng, có không biết xấu hổ cũng phải cọ trà cho bằng được. Tống Hiến đã sớm nhận ra nên mới nói bọn họ chừa cho hắn một chút... Kết quả... Haizz...

Đường Thần líu lưỡi nói:

-Bọn họ làm như vậy, có chút không biết xấu hổ rồi.

Đường Trạch nói:

-Nếu đổi lại là con, con cũng sẽ không biết xấu hổ.

Đường Thần cứng họng, sau một lúc lâu mới hỏi lại:

-Sư phụ, nếu đổi lại là người thì sao?

Đường Trạch nghĩ nghĩ, hỏi ngược lại:

-Mặt mũi có thể kiếm trà để uống không?

Đường Thần lắc đầu.

Đường Trạch nói:

-Vậy từ bỏ...

Đường Thần: "..."

Tống Hiến thấy đám giám khảo đang dùng cặp mắt đói khát nhìn chằm chằm mình, ra vẻ ông không cho tôi uống tôi nhất định liều mạng với ông.

Tống Hiến cười khổ nói:

-Các người đừng có nhìn tôi như vậy, trà này là bảo bối đấy. Chúng tôi cũng chỉ có chút đó thôi, uống hai ly là được rồi! Nhanh chóng tuyên bố kết quả đi!

-Không phẩm ra hương vị, làm sao mà tuyên bố?

Một giám khảo đảo mắt.

Giám khảo khác cũng nói theo:

-Đúng thế, thêm một ly nữa thôi, nhất định phẩm ra hương vị!

Giám khảo nữa nói:

-Ừ, quả thật cần thêm một ly.

...

Tống Hiến thấy đám giám khảo này không biết xấu hổ như thế, cứ đòi uống trà cho bằng được thì cũng đành bất đắc dĩ nói:

-Các người thật là... chừa cho tôi chút trà dưới đáy bình không được sao? Lần sau không mời các người nữa!

Nhóm giám khảo nghe vây, đồng loạt cười ha ha.

John cũng đã nhìn ra tình huống không thích hợp, nghe thấy giám khảo nói như thế liền tiến lên nói:

-Thật không công bằng! Các người chỉ uống Sencha số 7 có một ly, trà này lại uống nhiều ly như thế. Làm thế là đã đã ảnh hưởng đến sự công bằng trong thi đấu!

Vị giám khảo nói đầu vừa nghe như thế liền quay đầu lại nhìn thoáng qua John, sau đó nói:

-Thằng oắt con, ông nội của mi cũng không dám nói chuyện với ta cái kiểu đấy đâu. Nếu chúng ta không thể đại biểu cho công bằng, vậy mi nói cho ta biết, ai có thể đại biểu?

John nghe vậy liền đỏ mặt, người khác có thể không biết những người này, nhưng hắn thì biết rõ lai lịch của từng người trong số đó, mỗi một người đều không phải là nhân vật đơn giản!

Đường Thần nhỏ giọng hỏi Đường Trạch:

-Sư phụ, mấy vị giám khảo đó có địa vị như thế nào? Hình như John có hơi sợ bọn họ, mà địa vị của nhà Sencha trên trường quốc tế vốn không hề thấp.

Đường Trạch nói:

-Ông cụ nhỏ người để râu dê kia là hoàng thất, ông cụ thứ hai kia là anh trai của Tổng Thống, cái người tóc ngắn màu vàng, giày da âu phục kia là Đại công tước, nghe nói có quan hệ mật thiết với Nữ hoàng, là quý tộc trong quý tộc, Thủ tướng gặp mặt cũng phải lên tiếng chào hỏi... Người kia là cha của người giàu nhất Trung Đông...

Nghe thấy bối cảnh của những người này, Đường Thần nhếch miệng cười, nhưng nhớ tới lúc nãy mình ăn nói lỗ mãng, lập tức trán đổ đầy mồ hôi lạnh, lẩm bẩm:

-Trời ơi, những người này có mặt cùng lúc, quả thật là...

Đường Trạch nói:

-Bọn họ là đại biểu cho giới quý tộc ở khắp các nơi trên thế giới, cũng là đại biểu cho cánh cửa bước vào thị trường buôn bán trà cao cấp. Trà đạt được lời khen của bọn họ mới có tư cách tiến vào trong thị trường cao cấp. Đây chẳng qua là cuộc thi đấu giữa hai bá chủ về trà, chứ nếu ở chỗ khác, nhất định không thể mời được bọn họ đến, hay ít ra là không mời được đầy đủ.

Đường Thần líu lưỡi nói:

-Khó trách Tống Minh vẫn luôn nói lần này can hệ tới chuyện trọng đại, thì ra kết quả thi đấu lần này lại có sức mạnh đến thế.

Đường Trạch ha hả cười nói:

-Lại nói tiếp, cũng thật là thú vị, thi đấu lần này có thể mời nhiều người như thế đến đây, xem ra nhà Sencha đã ra sức rất lớn. Hẳn bọn họ đã tặng không ít trà quý lâu năm mới mời được những quý tộc kia đến đây. Kết quả... Ha hả...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay