Chương 1294: Uống Trà Thôi.
Thế nhưng không chờ trà được mang qua, đám người ngồi ở hàng đầu tiên đã theo bản năng hít sâu một hơi, nhịn không được phải khen:
-Trà ngon! Hương vị nồng mà không ngấy, hương khí nồng nàn vô cùng bá đạo, vừa vào xoang mũi là lấn át toàn bộ những hương vị khác. Tuyệt vời... thật không hổ là Sencha số 7, bá đạo như đế vương!
Đều là cao thủ phẩm trà, không uống mà chỉ cần ngửi thôi cũng có thể nhận ra được vài thứ.
Trong đó có một ông cụ vỗ đùi, mặt mày buồn bã nói:
-Không xong! Không xong! Gặp nguy rồi!
-Cụ Lý, cụ làm sao thế?
Một người trẻ tuổi không hiểu vì sao ông cụ lại có thái độ như vậy.
Cụ Lý thở dài nói:
-Trà Sencha số 7 quá mức bá đạo, chỉ mới ngửi thôi đã có thể trấn áp toàn bộ hương khí, nếu còn uống vào miệng thì sợ là cũng sẽ bá chiếm toàn bộ vị giác. Đã uống Sencha số 7 rồi lại uống trà khác, cho dù trà sau có ngon đến mấy cũng không thể phẩm ra hương vị gì! Vừa nãy Tống lão đệ đã sửng sốt mất mấy giây, mấy giây này đã tạo điều kiện cho Sencha số 7 được mang ra trước, bây giờ muốn hòa ván này, khó khăn lắm...
Nghe được lời này, sắc mặt người trẻ tuổi cũng thay đổi.
Ngay cả Tống Minh nãy giờ vẫn ung dung tự tại cũng biến sắc theo, trà Hàn Trúc uống ngon thật, nếu là tỷ thí bình thường thì Tống Minh tin chắc trà Hàn Trúc nhất định nắm vững phần thắng. Nếu cho cô thêm thời gian nghiên cứu ra phương pháp gia công thích hợp cho trà Hàn Trúc, vậy thì trà Hàn Trúc lại càng bỏ xa Sencha số 7.
Nhưng mà... cô không có thời gian!
Hiện giờ Sencha số 7 bá đạo như thế, cô cũng không thể xác định lúc trà Hàn Trúc vào trong miệng trọng tài có còn phẩm ra được chút hương thơm nào hay không.
Nhìn thấy đám người Tống Minh trưng ra biểu tình như thế, John bèn cười ngạo nghễ, nói:
-Sencha số 7 vào miệng, thiên hạ vô trà! Mặc kệ các người lấy ra loại trà nào, chỉ cần Sencha số 7 được uống trước, các người cầm chắc thua! Mà cho dù Sencha số 7 có bị uống sau đi nữa, với hương vị bá đạo của nó, cũng sẽ xóa sạch dư vị của loại trà trước đó. Đây là Sencha số 7, đế vương trà! Tống nữ sĩ, các người thua chắc rồi!
Tống Minh thở dài, nói:
-Nếu cho tôi thời gian một tháng, chưa chắc Sencha số 7 của các người đã...
-Trà, không phải là càng bá đạo càng tốt.
Đúng lúc này, Đường Hồ Đồ Đường Trạch đang ngồi ở trong đám người đột nhiên mở miệng đánh gãy lời của Tống Minh.
Tống Minh ngạc nhiên nhìn Đường Trạch, thầm nghĩ: Chẳng lẽ chúng ta còn có cơ hội sao?
John cũng hỏi:
-Như thế nào? Đường đại sư cho rằng các người còn có cơ hội sao?
Đường Trạch cười cười, nói:
-Con người tôi ấy, khi nào còn chưa thấy được kết quả cuối cùng, nhất định không nhận thua. Vẫn là câu nói kia, không phải cứ càng bá đạo là càng tốt. Văn hóa trà đạo của chúng tôi chú trọng vào hài hòa, tự nhiên, ôn nhuận như ngọc, dễ chịu tâm thần. Cho nên trà của chúng tôi chưa bao giờ bá đạo như vậy...
John cười nói:
-Đó là văn hóa, còn bây giờ đang so đấu về hương vị trà. Trà đã không còn hương vị, nói có nhiều thì cũng được ích lợi gì?
Đường Trạch cười ung dung, nói:
-Vậy chờ xem kết quả đi.
Nói xong, Đường Trạch bình tĩnh ngồi ở kia, không hề tỏ ra mảy may lo lắng.
Đường Thần nhỏ giọng hỏi:
-Thưa thầy, Sencha số 7 này mạnh như vậy, chúng ta còn có cơ hội sao?
Đường Trạch nói:
-Ăn nhiều đường thì sẽ muốn uống chút nước. Con thấy người ta uống nước hằng ngày, nhưng có thấy ai ăn đường liên tục hay không? Nhà Sencha lạc lối rồi...
Đường Thần ngạc nhiên, thế nhưng vẫn hỏi:
-Thế nhưng lúc này đang là thi đấu, mà khi thi đấu, đường vẫn uống ngon hơn nước chứ ạ?
Đường Trạch nói:
-Vậy là con đã quá coi thường các vị giám khảo đến từ khắp các nơi trên thế giới rồi, cứ an tĩnh chờ xem đi. Hơn nữa, đừng xem thường trà Hàn Trúc, đó là loại trà tốt nhất mà ta từng ngửi thấy... Không gì sánh nổi!
Đường Thần cứng họng, chẳng lẽ dưới tình huống như vậy mà trà Hàn Trúc còn có thể đảo ngược thế cờ hay sao? Có thể sao?
John mặc kệ Đường Trạch nói như thế nào, đối với hắn mà nói, chỉ cần có thể thắng được cuộc thi đấu này là đã quá đủ rồi!
Đúng lúc này, Tống Hiến cũng bắt đầu châm trà, nước trà vừa ra, nhiệt khí bốc lên.
Không ít người ngồi ở hàng phía trước đều cố gắng hít hít cái mũi, muốn ngửi thử hương vị của trà này.
Nhưng hương vị của Sencha số 7 quá bá đạo, đã bá chiếm toàn bộ khứu giác, bọn họ có ngửi như thế nào cũng chỉ toàn là hương vị của Sencha số 7, lập tức cả đám đều nhíu mày, tâm cũng lạnh đi nửa phần, thầm nghĩ: Xong rồi, lần này e là phải thua rồi!
John càng thêm vừa lòng...
Ngay vào lúc tâm tình mọi người sắp hoàn toàn nguội lạnh, từ phía sau cách đó không xa chợt có người kinh ngạc hô lên:
-Hương vị gì thế? Thơm quá!
-Thật sự thơm quá! Hương vị này rất nhạt, nhưng ngửi vào lại có cảm giác đang ở giữa rừng trúc. Thanh tịnh ưu nhã, một mảnh tường hòa... Thật thoải mái!
-Mới nãy còn cảm thấy có chút bực bội, giờ ngửi được hương vị này tâm tình liền thoải mái hơn nhiều. Ai dùng nước hoa sao?
...
Thanh âm vang lên hết đợt này đến đợt khác, hơn nữa càng lúc càng có nhiều người bàn tán, thậm chí vị trí của những người nói những điều này càng lúc càng xa khán đài! Nói cách khác, hương vị đó đang chậm rãi khuếch tán!
-Họ đang nói Sencha số 7 sao?
John theo bản năng thốt lên.
Thế nhưng vừa mới nói xong John liền ngây ngẩn cả người, bởi vì chính hắn cũng ngửi thấy được một mùi hương thanh u thoang thoảng, khác hẳn với sự bá đạo của Sencha số 7, đó là một loại hương vị nhàn nhạt, đạm mạc đến mức ban đầu hắn có chút xem nhẹ, nhưng khi đã chú ý tới rồi, hương vị này cứ như thể bị phóng đại lên, không hề nồng nàn, vẫn đạm mạc như cũ, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được mùi hương hết sức đặc trưng.
Sau đó John kinh ngạc phát hiện, hương vị bá đạo của Sencha số 7 đã bị đánh lui trước mùi hương thanh u này, như thể đế vương gặp phải... Thần!
Giống như một nhà giàu mới nổi đụng độ quý tộc chân chính, phải tránh né, không dám đối mặt!
Lại giống như một đám thổ phỉ bị đội quân chính quy bao vây, xua đuổi, tiêu diệt...
Tóm lại, sau mười mấy lần hô hấp liên tục, hương vị của Sencha số 7 đã hoàn toàn biến mất, mỗi một lần hít thở không khí, trong mũi đều là mùi hương thanh u nhàn nhạt kia, giống như đặt mình vào trong rừng trúc, cảm nhận sự yên lặng tường hòa... Khiến tinh thần con người ta được thả lỏng, tâm tình từ đó mà cảm thấy thoải mái, mày bất giác giãn ra, nhắm hờ mắt tựa nhẹ vào thân trúc, hưởng thụ cảm giác bình yên đến lạ này...
Đúng lúc này, John bỗng nhiên lắc mạnh đầu để xua tan cảm xúc đó, hắn nhìn quanh bốn phía liền phát hiện, tất cả mọi người chung quanh đều đang vô cùng hưởng thụ hương vị này!
Mà nơi phát ra hương vị, rõ ràng là từ trong ly trà do Tống Hiến rót ra!
Tống Hiến hơi mỉm cười với John:
-John tiến sinh, làm gì cũng phải dùng tâm, đắc nhân tâm mới đắc được thiên hạ. Những năm gần đây các người trưởng thành quá nhanh, học xong những thứ hung mãnh liền dùng luôn những thứ đó lên bàn đàm phán, nhưng các người đã quên mất rằng, chỉ có dã thú mới lựa chọn dùng hàm răng và móng vuốt để đàm phán. Trà cũng như người, Sencha số 7 đúng là bá đạo thật, nhưng bá đạo đã chú định sẽ không thể kéo dài, kích thích giác quan mạnh mẽ có thể khiến người ta hưng phấn đấy, nhưng cũng giống như tình cảm vợ chồng, tình cảm mãnh liệt chỉ là lúc ban đầu, không ai có thể giữ vững cả đời. Chỉ khi nào tình yêu biết thành tình thân gắn bó, lúc ấy mới có thể nắm tay nhau đi hết một đời.
Nói xong, Tống Hiến chậm rãi đứng dậy, nói:
-Các vị giám khảo có thể nếm thử trà này rồi.