Chương 1293: Quá Đơn Giả
Tống Minh hơi hơi mỉm cười, nói:
-Tuy đã biết kết quả từ sớm, nhưng vẫn nên tiến hành theo trình tự.
John cười nói:
-Thì ra cô đã chuẩn bị sẵn tư thế thua từ sớm, ha ha, hết ngày hôm nay, lá trà của các cô chỉ còn trong lịch sử! Nhà Sencha mới là ông vua ngành trà!
Tống Minh chỉ cười lạnh nhạt chứ không hề nói gì, cô lấy từ trong lòng ngực ra một túi trà tinh xảo, nói:
-Đây là trà dự thi của chúng tôi.
Vẫn không hề nói tên lá trà như cũ, cô chỉ nhẹ nhàng bước qua, đôi tay thật cẩn thận như đang ôm một thứ đồ sứ quý giá mà giao cho Tống Hiến.
Tống Hiến cũng thật cẩn thận tiếp lấy túi trà, sau đó nhẹ nhàng đổ trà từ bên trong ra ngoài.
Trong nháy mắt đó, tất cả mọi người đều duỗi dài cổ ngóng về phía bên này, muốn nhìn thử xem rốt cuộc nhà họ Tống lấy ra loại lá trà gì để so đấu cùng Sencha.
Vừa nhìn một cái, không ít người phải kinh ngạc hô lên!
-Là trà mới!
-Không đúng, không phải là trà mới, đây căn bản là lá trà tươi hoàn toàn! Loại lá trà chưa trải qua quá trình sao chế!
-Này... có thể uống sao?
-Lá trà nhất định phải trải qua các công đoạn phơi nắng, rang sơ, vò sơ, nhào, vò kĩ, ép chặt, chưng, sấy, phơi... rất nhiều trình tự mới có thể tạo ra một lá trà đầy đủ sắc - thanh - hương. Chỉ cần thiếu một trong những bước trên cũng đủ để tạo ra một loại trà không đạt chuẩn.
Thế nhưng loại trà trước mắt này lại không hề trải qua quá trình gia công, vậy... cũng được ư?
Có ông cụ lo lắng nói.
-Đúng vậy, e là phải thua quá!
...
Trong nháy mắt lúc John vừa nhìn nhìn thấy lá trà này, trước tiên là phân biệt thử xem đó có phải là Bảy Tấc Hương hay không, hoặc là chủng loại mới do Bảy Tấc Hương cải tiến tạo ra, tuy khoảng cách khá xa, nhưng vì để biết người biết ta, trình độ nhận biết Bảy Tấc Hương của hắn không thua kém bất kì người nào trong nhà họ Tống.
Cho nên, dù John chỉ nhìn thoáng qua từ rất xa, nhưng hắn cũng có thể nhìn ra được, đây tuyệt đối không phải là Bảy Tấc Hương!
Không phải Bảy Tấc Hương?
Tâm trạng John có chút bồn chồn, quả thật hắn sợ đối phương sẽ làm ra được một loại trà nào đó mà hắn không hề biết đến.
Đây cũng chẳng phải là lo lắng không đâu, lần trước cũng vì bất cẩn như thế nên mới bại bởi giống trà mới xuất hiện Bảy Tấc Hương.
Lúc này đây, hắn không cho phép bản thân tái phạm sai lầm như thế nữa!
Thế nhưng, sau khi hắn nhìn thấy loại trà mới này lại lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn liếc mắt nhìn Tống Minh nói:
-Tống nữ sĩ, đừng nói là cô định dùng loại trà chưa qua gia công này đến so đấu với tôi đấy chứ?
Tống Minh mỉm cười nói:
-Như thế nào? Không thể sao?
John lắc đầu nói:
-Đương nhiên có thể, chỉ là nếu như vậy thì cuộc thi đấu này quá không thú vị rồi. Chúng tôi thắng cuộc quá dễ dàng...
Tống Minh liền cười:
-John, nếu tôi nhớ không lầm thì lần trước các người cũng nói y như vậy, sau đó thua cực kì thảm hại. Sao? Lần này lại là bệnh cũ tái phát hả?
John nhìn bộ dáng tự tin của Tống Minh, khẽ nhíu mày, thế nhưng ngay sau đó lại lắc đầu nói:
-Trên đời này không thể có loại trà nào chưa trải qua gia công mà lại thắng được trà tinh chế, so đi, chúng ta dùng bản lĩnh thật sự để nói chuyện với nhau!
Tống Minh khẽ gật đầu, hai người lần lượt ngồi xuống, ngồi chờ thi đấu bắt đầu.
Đúng lúc này, trọng tài vung tay lên, hai cụm đèn chiếu xoay về hướng này, ánh mắt của mọi người cũng bắt đầu tập trung trên người hai vị đại sư.
Biểu hiện của Ceylon đại sư vô cùng bình tĩnh, vô cùng ưu nhã, mỗi một động tác đều tự nhiên thành thạo như nước chảy mây trôi, khiến người xem cảm thấy vô cùng thoải mái.
Còn Tống Hiến đại sư, rõ ràng ông đang ngây người sững sốt, mà sửng sốt này kéo dài đến mấy giây!
Mọi người buồn bực, Tống Hiến đại sư làm sao vậy?
Chỉ có bản thân Tống Hiến mới có thể nhìn thấy, chiếc hộp trước mặt ông bị ánh sáng chiếu vào bên trong khiến lá trà phát ra ánh sáng xanh lục, ónh ánh vô cùng, tựa như Phỉ Thúy, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ lấy tay chạm vào nó.
Cho nên Tống Hiến mới ngây người không dám xuống tay.
Tống Minh nhíu mày, muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng lại bận tâm đến quy củ, cuối cùng vẫn là nhịn xuống.
Cũng may, Tống Hiến chỉ sửng sốt vài giây liền bắt đầu ra tay, động tác cũng là tự nhiên thông thuận khiến mọi người phải mở rộng tầm mắt.
Thế nhưng Ceylon đại sư đã nhanh hơn một bước, sau khi ngâm trà vào trong nước nóng liền trực tiếp rót vào trong chén!
-Hắn không tẩy trà!
Có người kinh ngạc hô lên
Ông chủ Tiền hừ lạnh, nói:
-Đó là Sencha số 7, mỗi một lá trà đều có người chuyên môn xử lí, không sử dụng bất kì sản phẩm hóa chất nào, toàn bộ đều được xử lí thủ công từ bắt sâu, nhổ cỏ, thậm chí là lau bụi bặm!
Vườn trà nhà Sencha nằm trên một ngọn núi, nơi đó có vườn trà khổng lồ 6000 mẫu, nhưng Sencha số 7 lại nằm ở chỗ sâu nhất trong vườn trà, tránh xa mọi huyên náo ồn ào, sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi!
Quá trình chế tác Sencha số 7 hoàn toàn vô khuẩn, bao gồm cả khâu đóng gói cuối cùng.
Nếu nói là có vi khuẩn, thì phân đoạn bị nhiễm khuẩn duy nhất chính là ngay tại lúc khách hàng mở nó ra!
Mà tẩy trà chẳng qua là để làm sạch tro bụi trên lá trà, nhưng Sencha số 7 đã tinh sạch như thế thì cần gì tẩy?
Huống chi, đã là trà xanh thì không nên ngâm, ngâm càng nhiều lần thì hương vị càng phai nhạt.
Sencha số 7 tinh quý như vậy, nếu ngâm nó sẽ lãng phí những tinh quý kia, đó chính là vàng thật bạc trắng, quả thật rất đáng tiếc!
Nghe được những lời này, đám người ông chủ Giả đều phải há hốc mồm.
Một ông chủ trong đó nói:
-Đã biết đám người này làm việc chuyên nghiệp đến mức gần như là biến thái... Hiện tại xem ra chúng ta đã coi thường bọn họ rồi. Khó trách bọn họ có thể chế tạo ra Sencha số 7, thái độ làm việc như thế thì không muốn thành công cũng khó.
Ông chủ Tiền nói:
-Đó là đương nhiên, về điểm này thì người nước ta không thể bằng họ được.
Ông chủ Giả nghe vậy, cười ha hả nói:
-Nếu có cơ hội thì ông chủ Tiền vẫn nên đến bốn trang trại trồng trà lớn của chúng ta là Triệu, Tống, Tôn, Lý để xem đi, sau đó hẵng nói ra mấy lời này. Người ta nơi nơi lấy bù thừa thiếu, chúng ta cũng như vậy. Năm đó, loại trà thô sơ của chúng ta quả thật rất lạc hậu, nhưng hiện tại... Ông cứ đi xem, tự nhiên sẽ hiểu cái gì gọi là mở rộng tầm mắt. À quên, thiếu chút nữa đã quên mất, hình như ông chủ Tiền đã bị cho vào danh sách đen, không có tư cách tiến vào mấy vườn trà đó nữa rồi.
Ông chủ Tiền nghe được lời này, trong nháy mắt mặt mày sa sầm, hắn hết sức buồn bực, mới bao lâu không gặp nhau mà lời nào của ông chủ Giả cũng như thể hắn là kẻ thù của ông ta vậy? Trước kia tốt xấu gì cũng còn nể mặt nể mũi... bây giờ thì chẳng chút nể nang!
Ông chủ Tiền đang muốn nổi giận, lại nghe có người hô lên:
-Ceylon đại sư, bắt đầu châm trà!
Vừa nghe thấy câu kia, ông chủ Tiền cũng chẳng có thời gian phản ứng với ông chủ Giả nữa, hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Kịp thời nhìn thấy cảnh Ceylon đại sư đang nâng ấm trà lên như nâng một vật báu thế gian, chậm rãi rót trà vào trong chén, nước trà như một dòng thác, dưới ánh đèn trông lại càng cực kì đẹp mắt.
Ceylon đại sư rót chín ly trà, chín ly này là cho chín vị giám khảo ở trên sân khấu.