Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1292

Chương 1292: Ranh Giới

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1292: Ranh Giới

- Trái phải đều có ta, trên đầu cũng là ta, vui không, bất ngờ không?

Cá mặn đê tiện hỏi.

-Quỷ!

Người đàn ông kia rốt cuộc đã phục hồi lại tinh thần, sợ tới mức nhanh chân chạy ngay!

Cũng không trách hắn sợ hãi, một người sống to đùng cưỡi ở trên cổ, lại không có trọng lượng, không phải quỷ thì là gì?

Thế nhưng hắn lại quên mất, Cá mặn cưỡi ở trên người hắn, hắn có chạy thì cũng được gì?

Vì thế Cá mặn hét lớn:

-Đừng chạy, kiểu tóc của cá ta bị gió thổi rối rồi!

Kết quả đối phương chạy càng nhanh...

-Giảm tốc độ, đừng chạy, phía trước là đường xe chạy, dừng! Ế! Ế! Dừng!

Đáng tiếc, Cá mặn càng kêu đối phương càng sợ hãi, lập tức xông lên đường xe chạy, mắt thấy một chiếc xe con sắp đâm lại đây, người đàn ông sợ tới mức trợn trừng con mắt, lại quên chạy... Chờ chết!

Cá mặn thấy vậy, mắng to:

-Bảo mi dừng, mi không chịu dừng, bảo mi chạy, sao mi không chịu chạy?

Cá mặn nháy mắt nhảy xuống, vác đối phương lên rồi bay thẳng lên trời, tránh chiếc xe kia, sau đó xuyên qua đường cái.

Không chờ người kia kịp phản ứng lại, Cá mặn đã thuận thế ném đối phương tới trên mặt đất, chỉ vào mũi đối phương mắng:

-Ngươi bị ngu hả?

Người kia nhìn Cá mặn, nhìn cái xe con phanh gấp, nhìn người chủ xe bước xuống xe mặt mày phẫn nộ chỉ vào mặt hắn mắng chửi, bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, đứng dậy cúi chào Cá mặn nói:

-Cảm ơn... Cảm ơn vì đã cứu tôi.

Cá mặn nhìn dáng vẻ của người trước mắt, vốn đang muốn mắng thêm cũng nghẹn lại, nó đành lắc đầu, chắp tay sau lưng rồi rời khỏi, vừa đi vừa nói:

-Người bạn nhỏ, sau này muốn sang đường phải nhìn hai bên, đừng chạy loạn.

Người kia: "..."

Trên sân thi đấu, cuối cùng Đường Trạch vẫn là cự tuyệt lời mời của Tống Hiến, hắn cười ha hả nói:

-Tay nghề ở trên phương diện trà đạo của các người cũng không đến nỗi nào, anh đi càng thích hợp hơn cả tôi.

Lúc mới đầu Tống Hiến còn có chút không hiểu ý của Đường Trạch, sau đó bất chợt hiểu ra, cười cười nói:

-Vậy được, đại ... Khụ, Đường huynh cứ ở đây nhìn, tôi đi một chút sẽ quay lại.

Mắt thấy Đường Trạch không có lên sân thi đấu, trong mắt Ceylon hiện lên chút thất vọng, hắn là đại sư, nhưng ở đây, hắn không dám tự xưng là đệ nhất. Thế nên hắn rất khát vọng được đấu một trận với bậc cường giả, đáng tiếc kế hoạch đã thất bại từ trong trứng nước.

John thì nhẹ nhàng thở ra, hắn là thương nhân, trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, đối với việc thi đấu công bằng hắn không hứng thú mấy, hắn chỉ muốn thắng!

John vung tay lên, một cô gái mặc kimono bưng một cái khay nạm vàng lên trên sân thi đấu, cô đặt cái khay có đựng lá trà ở bên trong xuống, sau đó cung kính lui ra ngoài.

John chậm rãi đứng dậy nói:

-Các vị giám khảo, lá trà trước mặt mọi người chính là chủng loại trà mới của nhà Sencha chúng tôi, Sencha. Đương nhiên, tôi vẫn thích gọi nó là Sencha số 7 hơn.

Nghe được lời này, sắc mặt Tống Minh rõ ràng trở nên khó coi hẳn lên, Sencha số 7 trong mắt người ngoại đạo, rõ ràng không có gì.

Nhưng ở trong mắt Tống Minh, Sencha này có quá nhiều chỗ giống y hệt Bảy Tấc Hương! Đây rõ ràng là lấy Bảy Tấc Hương làm căn cơ, bồi dưỡng ra chủng loại mới!

Sở dĩ John chạy ra nói đây là Sencha số 7, e rằng mục đích không hề đơn giản, thứ nhất là để diễu võ dương oai ghê tởm người ta, thứ hai là muốn tác động đến tâm tình của Tống Hiến.

Quả nhiên, sau khi Tống Hiến nghe được lời này, mày hơi hơi nhíu lại.

John thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉm, hắn tiếp tục nói:

-Sencha số 7 của chúng tôi là dùng cả trăm loại trà trân quý, kết hợp với thủ pháp phức tạp để nuôi trồng ra. Ở trong quá trình này, chúng tôi gieo trồng một số lượng lớn Sencha số 7, sau đó không ngừng chọn ra những cây ưu tú nhất để bồi dưỡng, những cây còn lại, kém một chút thôi đều bị đốt hủy toàn bộ.

Cuối cùng qua 7 năm, rốt cuộc chúng tôi đã có được giống trà trân quý hiện tại, Sencha.

Hương thơm của Sencha chính là hương thơm tôn quý, đế vương hương!

Nói đến đây, John vô cùng kiêu ngạo ngẩng đầu lên, biểu hiện ra một loại tự tin và kiêu hãnh phát ra từ trong xương cốt, sau đó nhìn thoáng qua Tống Minh nói:

-Không biết lần này Tống tiểu thư sẽ lấy ra loại trà gì đây? Sẽ không phải vẫn là Bảy Tấc Hương đấy chứ?

Tống Minh lắc đầu nói:

-Bảy Tấc Hương bị chó nuôi trong nhà ngậm đi đưa cho giặc, tôi cũng không còn cách nào, cho nên lần này, chúng tôi không dùng Bảy Tấc Hương.

Nghe được lời này, sắc mặt John hơi hiện lên vẻ khó chịu, nhưng loại mắng chửi này, hắn không thể nào mắng lại, mắng lại thì chẳng khác nào thừa nhận mình chính là tên giặc kia.

Mà ở phía dưới, ông chủ Tiền đang tươi cười vui vẻ lập tức mặt mày cứng đờ, chuyện hắn trộm Bảy Tấc Hương trao cho nhà Sencha, người trong nghề đều biết.

Cho nên, chó này, rõ ràng là đang mắng hắn!

Thế nhưng lúc này đây, hắn không thể nổi giận cũng không thể chửi lại, nếu không thì không những mọi người đều biết, còn có thêm hắn chủ động thừa nhận.

Rốt cuộc, bên ngoài nói đều là nghe đồn, ai cũng không có chứng cứ.

Chuyện không có chứng cứ, lén nói cũng đành thôi, nhưng công khai nói ra bên ngoài, đó chính là phỉ báng!

Ông chủ Tiền có thể kiện đối phương.

Thế nhưng nếu do chính hắn thừa nhận, vậy hắn có muốn rửa cũng rửa không sạch nổi

Một khi chuyện này được chứng thực, hắn cũng không cần làm ăn buôn bán ở đất này nữa.

Không nói những người khác, nội người trong nghề thôi nhất định sẽ giết chết hắn!

Cho nên, ông chủ Tiền sa sầm mặt mày, cúi đầu quay sang nói với người bên cạnh:

-Sencha này tôi đã nếm qua rồi, đó quả thật là hưởng thụ kiểu đế vương. Bảy Tấc Hương kia, không được, thua kém quá nhiều, không cùng một cấp bậc với Sencha, nếu Tống Minh còn lấy Bảy Tấc Hương ra, không phải tôi xem thường cô ấy, mà căn bản là cô ấy không có cơ hội!

-Thật hay giả? Sencha này tốt vậy sao?

Một ông chủ bên cạnh kinh ngạc hỏi.

Ông chủ Tiền tự tin nói:

-Ông biết đấy, tôi buôn bán trà cao cấp, nếu không phải trà thượng hạng, tôi không bán. Nhiều năm như vậy, Sencha chính là loại trà tốt nhất tôi từng thấy! Trên trời dưới đất, chỉ có một mình trà này là có thể khen!

-Nghe ông nói như vậy, tôi cũng muốn nếm thử quá. Thế nhưng, nói như vậy, không phải khẳng định là chúng ta sẽ thua sao? Nếu thật sự thua rồi, nỗ lực trong mấy năm qua của chúng ta, chẳng phải là uổng phí ư?

Ông chủ kia nói.

Ông chủ Tiền đáp:

-Người có giới, trà vô giới, chúng ta uống chính là trà, không cần phải vạch rõ ranh giới như vậy. Có trà ngon là được rồi.

-Ha ha, ông chủ Tiền, lời này của ông là không đúng rồi. Trà là vô giới, nhưng người có giới. Rốt cuộc trà là để phục vụ con người, bị ý thức con người khống chế, cho nên trà đi với ai liền mang họ của người đó. Đi với chó chính là họ chó! Chúng ta thua, đồng nghĩa với việc trà của chúng ta sẽ bị mất đi vị thế.......Ồ, quên mất, ông chủ Tiền chỉ bán trà Sencha, không bị ảnh hưởng mấy.

Người ở bên cạnh cười lạnh nói.

Những người khác vừa nghe, bừng tỉnh đại ngộ, khó trách ông chủ Tiền nói cái gì cũng đứng về phía nhà Sencha, náo loạn nửa ngày, hóa ra là đang nói chuyện vì mình!

Người vốn đang nói chuyện phiếm với ông chủ Tiền lập tức xê qua một bên, bảo trì khoảng cách với ông chủ Tiền.

Ông chủ Tiền nghe thế, mặt mày đỏ bừng, vừa muốn biện giải cái gì...

Liền nghe John nói:

-Được, đừng nói lời vô nghĩa nữa. Lấy trà của các người ra đi! Tôi đã gấp đến mức không chờ nổi để biết kết quả rồi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay