Chương 1291: Con Cá Đê Tiện!
Xem kịch, khen hay, cũng không phải là chuyện có thể làm tùy ý.
Khen đúng lúc đúng chỗ, đó chính là người thạo nghề, sẽ khiến diễn viên tăng thêm cảm giác thỏa mãn.
Nhưng nếu khen hay không đúng chỗ, thường thường sẽ dọa diễn viên sợ nhảy dựng lên...... Còn tưởng rằng mình đã làm gì sai nữa chứ.
Trước mắt chính là tình trạng đó.
Thế nhưng khi mọi người thấy khán giả phía dưới là một vị hòa thượng, vẻ mặt vẫn luôn duy trì tươi cười, lúc này mới yên tâm.
Ngay sau đó, các diễn viên giống như được tiêm máu gà, bắt đầu ra sức diễn, mỗi một động tác càng thêm nghiêm túc, lúc đánh nhau càng là mười phần mạnh mẽ.....
Sóc thấy vậy cũng liền bắt chước theo Phương Chính, chỉ cần cảm thấy bản thân hơi buồn chán là vỗ tay hô to:
-Hay!
Lúc mới bắt đầu các diễn viên cũng thường xuyên bị dọa cho nhảy dựng, nhưng qua một hồi liền hiểu rõ, người dưới sân khấu căn bản là xem diễn không hiểu, vậy cứ tùy tiện bọn họ kêu đi.
Chỉ cần thích là được!
Vì thế người trên đài ra sức diễn, người dưới đài cũng ra sức kêu, ngược lại cũng khá là hài hòa...
Cảnh tượng này được người ta chụp lại, kết quả sau khi chụp xong đối phương mới phát hiện, sân khấy kịch này không có vấn đề, nhưng người đang thư thái ngồi ở dưới có vấn đề!
Hòa thượng này thoạt nhìn sao lại quen quen thế!
Cuối cùng đối phương vỗ lên trên trán một cái, hô:
-Trụ trì Phương Chính?! Trụ trì Phương Chính tới xem biểu diễn?
Thế nhưng đối phương cũng không chắc lắm, thẳng cho đến khi có một con sóc hô to một tiếng:
-Hay!
Lúc đó hắn mới xác định, toàn thế giới này người có thể mang theo một động vật biết nói, chỉ có thể là Phương Chính.
Vì thế hắn lập tức như nhặt được bảo bối, như phát hiện ra châu lục mới mà nhanh chóng gửi lên trên vòng bạn bè.....
...
Cùng lúc đó, tại hiện trường thi đấu trong trường học, cuộc thi đã bắt đầu.
Đợt thi đấu đầu tiên về trà đạo đã kết thúc, đại sư trà đạo Ceylon và đại sư trà đạo Tống Hiến hình thành thế hòa, hai người bắt tay nhau, sau đó từng người xuống đài.
Tiếp theo là so đấu lá trà.
Sau một hồi tạm nghỉ ngơi, Ceylon đại sư lại lên trên sân thi đấu.
Mọi người hiểu rất rõ, lá trà dĩ nhiên là căn bản, nhưng một tay pha trà cừ khôi cũng có thể sở hữu năng lực thần kì quyết định thắng bại. Cho nên lá trà cộng thêm trà đạo cũng không chỉ là chuyện đơn giản một việc thêm một việc như thế. Bởi vậy, ván đấu mang tính mấu chốt này, nhà Sencha vẫn quyết định để Ceylon đại sư ra tay.
Mà lúc này đây, Hồng Hài Nhi và Cá mặn vừa mới đuổi tới sân thi đấu, nhìn ông cụ Caylonở trên sân, Cá mặn lẩm bẩm:
-Thằng nhóc mới có tí tuổi đầu, còn tới đây kiếm náo nhiệt gì chứ?
Hồng Hài Nhi cực kì cảm khái đáp:
-Đúng thế...
Người bên cạnh vừa nghe thế, tức thì sửng sốt một chút, theo bản năng liếc nhìn Hồng Hài Nhi và Cá mặn.
Vì để khiến người khác không chú ý tới cả hai, Hồng Hài Nhi đã dùng thần thông, ngụy trang nó và Cá mặn thành bộ dáng hai cư dân bình thường của huyện.
Bởi vậy, ánh mắt của người nọ khi nhìn về phía này y như thể đang nhìn hai thằng ngu.
-Xem cái gì mà xem? Chưa thấy con cá nào đẹp trai như ta sao?
Cá mặn trừng mắt nhìn lại một cái.
Đối phương lắc đầu, lẩm bẩm:
-Quả nhiên là đầu óc có vấn đề, nói năng lộn xộn, người không muốn làm......lại thích làm cá.
Nói xong, đối phương nhanh chóng tránh ra, trốn xa một chút, đỡ cho bị hai tên bệnh thần kinh này cắn.
Thế nhưng có kẻ lại rất không vui, đó là một người ủng hộ của Ceylon, hắn nhíu mày nói:
-Các người thì biết cái gì? Ceylon đại sư chính là đại sư trà đạo, những gì ông ấy biểu diễn vừa rồi đã chứng minh tất cả! Mỗi một động tác đều vô cùng thành thục tinh tế, chỉ là trà xanh bình thường, ở trong tay ông ấy lại có thể biến thành trà xanh cực phẩm!
Cá mặn nói:
-Ặc, nghe qua có vẻ rất giỏi, nhưng nói cả nửa ngày, chẳng qua cũng chỉ là sư phụ pha trà thôi sao?
Người kia tức giận nói:
-Không phải sư phụ pha trà, là đại sư trà đạo!
Cá mặn hỏi:
-Đại sư trà đạo làm gì?
Vẻ mặt người kia bất đắc dĩ, rồi lại không cam lòng, sau đó nhỏ giọng nói:
-Ph... Trà...
Cá mặn thả tay nói:
-Không phải đúng rồi sao, còn bảo không phải là sư phụ pha trà.
Người nọ phát hiện bản thân không cách nào giao lưu với kẻ ngu này, vì thế quyết đoán câm miệng.
Cá mặn cũng quay đầu, nói với Hồng Hài Nhi:
-Nhìn đám người này xem, sư phụ pha trà còn giỏi...
Đúng lúc này, Tống Hiến cũng đứng dậy.
-Tống đại sư lại muốn chuẩn bị lên sân khấu sao?
Có người thầm thì.
-Không đúng, Tống đại sư không có đi đến chỗ thi đấu!
Nghe được lời này, tất cả mọi người đều nhìn qua, vẻ mặt nghi hoặc.
Chỉ thấy Tống Hiến đi thẳng vào trong đám người, sau đó nói với một ông cụ đứng giữa đám người, cười nói:
-Đại sư, ngài cũng tới rồi?
Lời này vừa nói ra, toàn trường ồ lên!
Đại sư Ceylon vốn đang ngồi ở trên nhắm mắt dưỡng thần cũng ngây ngẩn cả người, tài nghệ trà đạo của Tống Hiến có thể nói là tám lạng nửa cân với hắn. Như vậy người được Tống Hiến gọi là đại sư, sẽ là ai?
Cơ hồ trong nháy mắt đó, trong đầu Ceylon hiện lên tên một người!
John theo bản năng buông chén trà trong tay xuống, cả kinh nói:
-Chẳng lẽ chính là người đã mười năm không xuống núi, Đường Trạch? Đường lão tiên sinh?
Tống Minh ngây người, ánh mắt dừng trên người ông cụ nhà mình còn đang khom lưng chào hỏi người ta, chén trà trong tay cô rơi xuống đất, cô kinh ngạc hô lên:
-Đường Hồ Đồ?!
-Tống Minh, con nói cái gì thế? Cái gì mà Đường Hồ Đồ? Đó là đệ nhất trà đạo, Đường Trạch. Chẳng qua Đường Trạch chưa bao giờ tham gia thi đấu công khai, chỉ âm thầm phẩm trà luận đạo với mọi người, nhưng bất kể là bao nhiêu cao thủ lợi hại tới cỡ nào, sau khi phẩm trà với Đường Trạch đều tự thấy không bằng. Danh hiệu đệ nhất của ông ấy không phải do thi đấu mà có, mà là tự mọi người nhận ra. Cho nên người bên ngoài ít ai biết đến danh hiệu đệ nhất của ông ấy, chỉ những người có thâm niên ở thế hệ trước mới biết được ông ấy lợi hại cỡ nào.
Chú của Tống Minh nói.
Tống Minh cười khổ nói:
-Thì ra là thế, Đường Trạch, Đường Hồ Đồ... mình thế mà bị lừa rồi.
Đường Trạch cũng không nghĩ tới ánh mắt của Tống Hiến lại tinh tường như thế, hắn tránh ở trong đám người rồi mà vẫn bị Tống Hiến liếc mắt một cái là phát hiện ra.
Đường Trạch đứng dậy, đáp lễ nói:
-Tống huynh khách khí, tôi được tính là đại sư từ khi nào chứ. Chỉ là một sư phụ pha trà mà thôi...
Lời này vừa nói ra, toàn trường cứng họng...
Tống Hiến thì chỉ biết cười khổ.
Ceylon lâm vào trầm tư, sau đó hơi hiểu ra.
Nếu nói toàn trường ai vui vẻ nhất, đương nhiên là Cá mặn, Cá mặn vỗ tay, cười nói:
-Nhìn kìa, nhìn kìa ... Ai? ta nói không sai chứ? Bọn họ chính là sư phụ pha trà đấy thôi!
Người nọ xanh xám hết mặt mày, nhưng hắn cũng không biết nên phản bác như thế nào mới tốt.
Đường Trạch, có lẽ hắn chưa từng nghe qua, nhưng ngay cả Tống Hiến cũng phải tôn xưng là đại sư, thì ai dám nói đó không phải là đại sư? Đại sư đã tự gọi bản thân là sư phụ pha trà, ai có thể phản bác?
Nhìn vẻ mặt đắc ý kia của Cá mặn, người kia quay người rời đi, thôi thì mắt không thấy tâm không phiền.
Kết quả vừa quay đầu, hắn liền buồn bực phát hiện, cái tên khốn kiếp này không biết từ khi nào đã di chuyển tới hướng bên kia, hắn vừa quay đầu lại vừa vặn đối diện với đối phương!
Cá mặn nhếch miệng cười nói:
-Biết ngươi định chạy nên ta đứng sẵn đây để chờ rồi. Tới, nói cho ta nghe xem, bọn họ là gì?
Người kia hừ một cái, lại quay đầu, kết quả lại nhìn thấy gương mặt đê tiện kia!
Cuối cùng hắn trực tiếp ngẩng đầu, thầm nghĩ, ta ngẩng đầu, chắc người kia không có biện pháp nào nữa?
Kết quả, ngẩng đầu một cái, vẫn là gương mặt đê tiện kia!
Cá mặn không biết từ khi nào đã ngồi lên trên cổ hắn! Quan trọng là, hắn không hề cảm thấy được trọng lượng...