Chương 1290: Xem Bên Kia
- Sư phụ, nếu còn đi nữa thì người ta thi đấu xong luôn rồi đó.
Cá mặn oán giận nói.
Hồng Hài Nhi nói:
-Sư phụ, người làm thế này thật không hay chút nào. Ẩn thân nấp bên đường cực kì hao phí sức lực, rốt cuộc chúng ta đang đi đâu đây? Sao con cảm giác càng đi lại càng xa nơi diễn ra thi đấu thế?
Phương Chính cũng không nói lời nào, mà là bước nhanh chân hơn đi về phía trước, qua một con phố chính là một con sông, bên bờ sông có một công viên nhỏ.
Bên trong công viên có một cái nhà kho nhỏ, bên trong truyền ra thanh âm khua chiêng gõ trống, giống như đang diễn cái gì đó.
Thế nhưng phía bên ngoài, một người cũng không có.
-Ha, sư phụ, hình như có ai đó đang hát tuồng ở bên kia.
Sóc tò mò chỉ vào nhà kho nói.
Hồng Hài Nhi nói:
-Hát tuồng có cái gì hay? Các ngươi nhìn xem, ở cửa không có lấy một người. Ta đoán chừng người ta đi xem thi đấu cả rồi, ở đó mới thật sự náo nhiệt.
Cá mặn gật đầu nói:
-Ừ ừ... đúng thế, cái này có gì mà xem.
Nhưng mà Phương Chính vẫn không nói chuyện như cũ, hắn mang theo bọn họ đi đến phía trước sân khấu.
-Không phải chứ? Sư phụ, chúng ta là tới xem thi đấu, không phải tới xem diễn.
Hồng Hài Nhi nóng nảy.
Kết quả Phương Chính vẫy vẫy tay nói:
-Các con muốn đi xem thi đấu liền đi thôi, vi sư đi xem diễn.
-Ơ... Sư phụ, tự bọn con đỉ?
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên, trước kia chưa từng xảy ra chuyện như thế này.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Đúng vậy, đi thôi.
Hồng Hài Nhi nhìn những kẻ còn lại, hỏi:
-Các ngươi đi xem thi đấu hay là đi xem diễn?
Cá mặn cùng sóc giơ tay quyết đoán:
-Xem thi đấu!
-Sư phụ, chúng con đi nhé?
Lúc Hồng Hài Nhi hỏi chuyện lại phát hiện Phương Chính đã đi tới trước sân khấu, sau đó trực tiếp ngồi xếp bằng xuống mặt đất đầy băng tuyết! Hắn hơi ngửa đầu, mỉm cười nhìn sân khấu kịch. Nhưng bởi vì nguyên nhân về mặt góc độ nên Hồng Hài Nhi cũng không thấy được trên sân khấu kịch có cái gì hay đang diễn thứ gì.
- Đi thôi, xem thi đấu đi.
Cá mặn thật sự có chút nôn nóng, hôm nay là ngày vả mặt đám người ngoại lai kia, vả lại công cụ vả mặt chính là trà Hàn Trúc của Nhất Chỉ sơn. Điều này khiến nó cảm thấy cực kì hứng thú...
Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu nói:
-Ồ, kia... thôi được, chúng ta đi xem thi đấu trước, lát nữa trở về tìm sư phụ.
Sóc gãi gãi cái bụng, nói:
-Sư đệ, các ngươi đi xem thi đấu đi, ta muốn ở bên sư phụ.
-Ngươi không đi xem thi đấu?
Hồng Hài Nhi kinh ngạc hỏi.
Cá mặn cũng kinh ngạc hỏi:
-Dọc theo đường đi, ngươi cứ nhắc mãi muốn xem bọn người xấu bị vả mặt, sao bây giờ đã tới cửa rồi còn không muốn đi?
Sóc nhìn Phương Chính, nói:
-Ta cũng không biết... Tóm lại... Ừ... Các ngươi xem sư phụ, xem vẻ mặt của người kìa. Các ngươi không cảm thấy tươi cười kia thực ấm áp sao? Ta cảm giác hình ảnh này rất đẹp, thực ấm áp... Ta cũng muốn đi xem thử người đang xem cái gì.
Nói xong, sóc liền chạy qua, sau đó ngồi xuống bên cạnh học theo bộ dáng Phương Chính, nó ngửa đầu nhìn tiết mục trên đài, đôi mắt to tròn đáng yêu, lại cực kì rạng rỡ sáng ngời, giống như trên sân khấu kịch có thứ gì đó đẹp lắm vậy.
-Nếu không, chúng ta cũng đi xem?
Hồng Hài Nhi hỏi Cá mặn.
Cá mặn nói:
-Qua xem thử, đẹp thì chúng ta xem tiếp, không đẹp chúng ta lại đi xem thi đấu.
Hồng Hài Nhi gật đầu, một người một cá lập tức đi qua.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trên sân khấu kịch, cả hai lập tức cảm thấy không có hứng thú.....
Trên sân khấu đang diễn kinh kịch, các diễn viên trang điểm rất đặc sắc, nhưng khí giới lại hết sức cũ nát, diễn viên không nhiều, người thổi kéo đàn hát cũng lưa thưa, không có hiệu ứng ánh đèn rực rỡ, cả hai nhìn một hồi, bắt đầu ngáp dài.
Cuối cùng Cá mặn lôi kéo Hồng Hài Nhi đi xem thi đấu.
Sóc nhìn nhìn, mới mẻ qua đi, cũng bắt đầu ngáp. Nó hoàn toàn xem không hiểu kinh kịch đang diễn cái gì, nó có thể nghe rõ ràng lời kịch, nhưng một vài chỗ nó nghe không hiểu mấy, có một âm mà kéo dài, rất dài....... Sóc bắt đầu không mở mắt nổi.
Sóc tiến vào lòng ngực Phương Chính, hỏi:
-Sư phụ, cái này đẹp lắm à?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Vi sư không hiểu kinh kịch, có lẽ là do khoảng cách thế hệ, ngoại trừ một vài lời kịch nghe nhiều nên thuộc, còn lại cũng là nghe không hiểu mấy, không quen xem mấy thứ này.
Sóc ngạc nhiên, nói:
-Sư phụ, con thấy vẻ mặt say mê của người còn tưởng là người rất thích xem kinh kịch nữa chứ. Nếu đã không thích sao người còn muốn xem? Chúng ta đi xem thi đấu không tốt sao?
Phương Chính khẽ lắc đầu nói:
-Muốn xem náo nhiệt thì ngày nào cũng có, con đều có thể xem được, nhưng có một vài thứ, nếu con không biết nắm chặt thời gian để ủng hộ, vậy sẽ không còn nữa. Tuy rằng vi sư xem không hiểu, nhưng vi sư có thể xem hiểu con người và văn hóa. Con nhìn kìa, bốn phía trời băng đất tuyết, gió to thổi mạnh, mọi người ngay cả ra ngoài cũng không muốn. Nhưng bọn họ thì sao? Mặc trang phục diễn mỏng manh, ở chỗ này ra sức hát, nhảy... Lại xem ánh mắt của bọn họ kìa, vô cùng chuyên chú, đó là nghiêm túc. Những gì bọn họ biểu diễn có thể không phải là loại hình chúng ta yêu thích, nhưng nó đại biểu cho nét đẹp văn hóa được truyền lưu, có một vài thứ, cần phải có người lưu giữ, quý trọng. Chúng ta không thể làm người thừa kế, cũng không đảm đương nổi tư cách của một thính giả, nhưng chúng ta có thể làm một người ủng hộ.
Cho những người thừa kế này một ít sự ủng hộ, đối với chúng ta sẽ không có bất kì tổn thất nào, nhưng đối với bọn họ mà nói..... đó là động lực để tiếp tục làm nghề.
Sóc nói:
-Như vậy ạ... haizz, sư phụ, ánh mắt của bọn họ mạnh mẽ quá, không giống với người bình thường lắm, cái người mặt đen cầm trường thương, hai mắt trừng to kia nhìn khí khái quá, con hơi sợ sợ...
Phương Chính cười nói:
-Đó là Trương Phi, Trương Dực Đức, là võ tướng nổi danh trong lịch sử, đương nhiên dọa người rồi. Vi sư nghe nói, người xướng kinh kịch, ngày thường đều phải luyện ánh mắt, một biểu tình, một ánh mắt, đều phải luyện rất nhiều năm. Mười phút trên đài đổi bằng mười năm luyện tập, điều này cũng không phải là nói ngoa.
-Khó trách lợi hại như vậy... Sư phụ, chúng ta còn muốn xem bao lâu? Không đi xem náo nhiệt bên kia ư?
Sóc tiếp tục hỏi.
Phương Chính nói:
-Chúng ta ở đây, bọn họ liền có người xem. Chúng ta đi rồi, bọn họ liền không còn ai xem cả. Bên kia không thiếu người xem, chúng ta đi hay không đi, đối những người đó mà nói cũng không có bao nhiêu ý nghĩa. Nhưng ở chỗ này, chúng ta là tất cả của bọn họ. Bọn họ ra sức diễn xuất, chỉ là vì cho chúng ta xem mà thôi, bây giờ chúng ta đi rồi, lương tâm con không có trở ngại sao?
Sóc cứng họng... Sau một lúc lâu mới lẩmbẩm:
-Sư phụ, con thật băn khoăn, thế nhưng thật sự là xem không hiểu.
Phương Chính nói:
-Vậy học theo vi sư, ngồi ở chỗ này, an tĩnh, mỉm cười, nhìn là được. Ừ...Nếu mệt nhọc, có thể làm như vậy.
Nói xong, Phương Chính vỗ tay một cái, hô to một tiếng:
-Hay!
Một tiếng hô này cực vang cực rõ, khiến cây cối hai bên bị chấn động làm lá cây rơi xuống mặt tuyết.
Các diễn viên đang biểu diễn trên sân khấu rõ ràng đều ngây người, hiển nhiên bọn họ không nghĩ tới phía dưới có một người xem, giọng còn vang hơn cả loa!
Thế nhưng thứ thật sự khiến bọn họ phải ngơ ngác chính là, đoạn mà bọn họ mới vừa biểu diễn chỉ là đi hai bước mà thôi, còn chưa tới chỗ xuất sắc đâu.
Một tiếng 'hay' này quả thực có chút không thể nào hiểu nổi....... Hô không đúng trọng điểm khiến cho toàn thân bọn họ cảm thấy hơi sờ sợ.