Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1289

Chương 1289: Khác Nhau

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1289: Khác Nhau

Oanh!

Một cú sấm sét đánh thẳng xuống trước mặt Phương Chính, Phương Chính nhanh chóng nói sang chuyện khác:

-Thôi được rồi, hôm nay nói đến đây thôi, con nên làm gì thì làm đi, vi sư muốn tiếp tục chế tác mảnh giáp Hàn Trúc.

Con khỉ gật gật đầu, cảm thấy mỹ mãn rời đi.

Hai ba ngày kế tiếp đều trôi qua như vậy, dường như tất cả đều bình đạm, thẳng cho đến khi đại hội đấu trà đã đến!

Vốn đại hội đấu trà được thiết lập tại Xuân Thành, nhưng dưới thao tác của đám người Tống Minh, trước tiên chuyển dời đến Tùng Võ huyện.

Điều này cũng có thể xem như Tống Minh đã tặng cho Tùng Võ huyện một món quà, cũng coi như là lời cảm ơn đối với Phương Chính.

Đồng thời, cũng có người gửi một lá thư mời cho Phương Chính, Phương Chính nhìn thư mời trong tay, lắc đầu nói:

-Thôi...

-Sư phụ, nếu người không đi, chúng con đi được không?

Hồng Hài Nhi đột nhiên hỏi.

Cá mặn cũng ra vẻ đáng thương vô cùng nhìn Phương Chính.

Sóc thì ngồi xổm trên đùi Phương Chính, nó chắp tay trước ngực, mở to hai mắt ngóng trông, thiếu chút nữa là bắn ra sao sáng...

Nhìn thấy bộ dáng này của mấy vật nhỏ kia, Phương Chính nghĩ nghĩ, hình như đúng là đám Cá mặn, sóc đã lâu rồi không được xuống núi.

Luôn ở mãi trên núi quả thật không tốt.

Vì thế, Phương Chính bỏ thư mời trên tay xuống, nói:

-Được rồi, nếu các con đều muốn đi, vi sư mang các con đi là được. Tịnh Pháp, con đi không?

Độc Lang ngáp một cái, quyết đoán lắc đầu nói:

-Không đi.

Con khỉ cũng nói:

-Con ở lại trong coi chùa ta, con không hứng thú với náo nhiệt kia.

Phương Chính gật gật đầu nói:

-Vậy được, hai con ở lại, những đứa còn lại thì đi cùng với vi sư.

Nói xong, Phương Chính vung tay lên, mang theo các đệ tử xuống núi.

Thi đấu là ở buổi tối, lúc Phương Chính xuống núi cũng đã chạng vạng, Phương Chính là một vị sư phụ vô cùng keo kiệt, nhất định luyến tiếc bỏ ra phí giao thông, vì thế Hồng Hài Nhi lại trở thành máy bay vận tải miễn phí.

Thế nhưng đối với việc này, Hồng Hài Nhi đã sớm thành thói quen, huống chi còn là đi chơi nữa, cho nên nó tự nhiên vô cùng vui vẻ.

Không biết là do đám Tống Minh cố ý, hay là do tập đoàn Sencha cố ý mà hôm nay phóng viên đến đây cực kì đông.

Vốn chỉ là một cuộc so đấu lá trà, sức ảnh hưởng trong tưởng tượng cũng không có lớn đến thế này, thậm chí cũng chưa từng nóng như họp báo trà Hàn Trúc mấy ngày trước đó. Nhưng hôm nay lại có rất nhiều phóng viên từ bên ngoài đến, ống kính dài ngắn đồng loạt nhắm thẳng vào sân thể dục của trường trung học cơ sở số 3 của huyện.

Không sai, lần tỉ thí này không diễn ra trong nhà mà là ở ngoài trời.

Bởi vì Tùng Võ huyện không có nơi nào đủ lớn để làm nơi thi đấu, nên đành phải an bài ở trong trường học.

Đối với quyết định này, học sinh trong trường nhiệt liệt vỗ tay khen ngợi, bởi vì rốt cuộc bọn chúng cũng không phải đến trường học tiết tự học vào buổi tối....

Hôm nay, người tới đây rất nhiều, đều là người buôn bán trà đến từ khắp các nơi, còn có cả một ít nông dân trồng trà là cao thủ phẩm trà, tất cả đều hội tụ ở nơi này.

Ngoài ra, những người từng lên núi cầu trà kia cũng hô hào kêu gọi bạn bè tới đây, hi vọng có thể kiếm được một ngụm trà Hàn Trúc uống thử.

Nếu không thể uống, ngửi được mùi thơm thôi cũng đã không tồi rồi....

Trong lúc nhất thời, số người tụ tập trên sân thể dục càng lúc càng nhiều, khiến cho số lượng ghế ngồi cũng tăng theo, Kỳ Đông Thăng tự mình chỉ đạo hiện trường, chỉ huy toàn cục, hắn nhạy bén phát hiện, lần so đấu này có thể trở thành một cuộc thi đấu có ảnh hưởng cực lớn! Cho nên hắn mới xuất hết toàn lực để đảm bảo trận đấu này có thể tiến hành bình thường, cảnh sát, bảo vệ đều được huy động hỗ trợ duy trì trật tự.

Cho dù là như thế, vì đây là lần đầu tiên tổ chức một cuộc thi đấu có quy mô lớn như vậy, cùng với việc quá mức hấp tấp vội vã, hiện trường vẫn trở nên cực kì hỗn loạn.

Kì huyện trường thấy tình cảnh này chỉ biết vò đầu bứt tóc, oán giận nói:

-Sớm biết như vậy thì đã bán vé rồi, ít ra cũng có thể khống chế số lượng người một chút. Nhìn kìa, lộn xộn quá, không biết có bao nhiêu người tới đây nữa.....

Còn đang lầm bầm oán giận, Kỳ huyện trưởng bỗng nhiên hô lên:

-Vương đội trưởng, qua bên kia nhìn xem, đừng để bọn họ trèo tường! Nguy hiểm! Còn nữa, sao trên cây cũng có người vậy? Bên trên cửa sổ kìa! Đúng, trên ban công đừng có nhiều người đứng thế chứ...

Thế nhưng có những người lại có vẻ thực bình tĩnh, đó chính là đám người dự thi, Tống Minh cùng John.

John cho rằng bên mình thắng chắc rồi nên mới trấn định, còn có thời gian chỉ trỏ này kia mà bình phẩm một câu:

-Người nơi này này, quá không có tố chất.

Trấn định của Tống Minh dĩ nhiên là đến từ chính trà Hàn Trúc. Kể từ khi trở về, cô vẫn có chút không yên tâm, không biết trà Hàn Trúc có thể đạt đủ tiêu chuẩn mong muốn hay không nên đã lấy ra pha thử một ít, kết quả sau khi phẩm qua, toàn bộ nhà họ Tống đều phải kinh ngạc không thôi! Quả thật tốt hơn rất nhiều so với Bảy Tấc Hương của bọn họ!

Vì thế, đối với trận thi đấu này, Tống Minh gần như nắm chắc thắng lợi trong tay. Nghe được John nói như vậy, Tống Minh nhàn nhạt nói:

-Anh thì biết cái gì? Cái này gọi là bảo lưu nét chấc phác nhiệt tình của mọi người. Không giống như các anh, một đám đều y hệt người máy, thử hỏi, chỗ các anh ngoại trừ đi làm, tăng ca xong về nhà ngủ thì còn cái gì khác không?

John nghe vậy, hừ lạnh một tiếng:

-Không có tố chất chính là không tố chất, chúng tôi đó là chuyên nghiệp!

Tống Minh lắc đầu nói:

-Không có tình cảm chính là không có tình cảm, nói chuyên nghiệp cái gì chứ? Đúng rồi, John, anh biết cái gì gọi là dưỡng lão tiễn đưa không? Nếu tôi nhớ không lầm, chỗ tiểu khu các anh hình như đều là xã khu bất động sản xử lí đúng không? Anh nói xem cha anh đẻ anh ra làm gì? Đến chết cũng không thấy anh quay về nhìn ông ta một cái.

John vỗ bàn cái 'rầm', cả giận nói:

-Tống Minh!

Tống Minh thả tay đáp:

-Đừng kích động, đừng kích động, nếu tôi nói sai chỗ nào anh cứ chỉ ra là được. Nhưng mà hình như tôi không nói sai lấy một câu, đúng chứ? Quên nói cho anh biết, ở chỗ chúng tôi cho dù là nông thôn thì khi trong nhà có người già qua đời, con cháu xa xôi ngàn dặm, ở nước ngoài cũng sẽ nỗ lực nhanh chóng trở về tiễn đưa. Chỉ có đến trễ chứ không có không đến. biết cái này gọi là gì không? Cái này gọi là nhân tình! Cái này gọi là hiếu đạo!

John nắm chặt nắm tay, sắc mặt xanh mét.

Tống Minh tiếp tục nói:

-Anh có thể phản bác, tôi đang chờ đây.

Mấy lần John muốn nói cái gì, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống.

Cha chết bệnh, hắn đang tăng ca nên không thể quay về tiễn đưa, đối với hắn mà nói, đây cũng chính là một nút thắt. Điều này quê thì không sao, có không ít người đều làm như vậy, ai cũng sẽ không nói gì.

Nhưng khi tới nơi này, khi bị người ta chỉ ra đến máu chảy đầm đìa, chịu ảnh hưởng của nơi này, tim hắn mới thật sự thấy đau.....

Tống Minh thấy John như vậy, bèn hừ một cái rồi nói:

-Xem như anh còn có lương tâm, đổi đề tài khác nói chuyện đi

John ậm ừ một tiếng, ánh mắt khi nhìn Tống Minh cũng ít đi vài phần oán niệm.

Lúc này, một ông cụ đi tới, nói:

-Hai vị, thi đấu có thể bắt đầu rồi. Trước so trà đạo, sau đó so lá trà, được chứ?

Đối mặt với ông cụ này, cho dù là John tâm cao khí ngạo hay là Tống Minh con nhà dòng dõi cũng phải lập tức đứng dậy, đáp:

-Vâng ạ.

Ông cụ hơi hơi gật đầu, bên kia đã có người bưng trà cụ đi lên, thi đấu lập tức bắt đầu...

Cùng lúc đó, trên đường cái Tùng Võ huyện, Phương Chính mang theo sóc, Hồng Hài Nhi còn cả Cá mặn hạ xuống. Bọn họ vốn định đi thẳng đến trường học, thế nhưng Phương Chính thấy vẫn còn thừa thời gian liền không vội vã đi qua, hắn mang theo đám đệ tử đi bộ dọc theo con đường.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay