Chương 1288: Phương Chính So Sánh
Con khỉ thấy chó vàng nổi điên rồi, lập tức nhanh chân bỏ chạy, ba bước thành hai leo phốc lên trên cái cây gần đó.
Chó sẽ không biết leo cây, chỉ biết đứng dưới tàng cây sủa nhặng xị một hồi, sau khi xác định con khỉ lưu manh này sẽ không xuống, lúc ấy mới căm tức sủa thêm hai tiếng nữa, không cam lòng bỏ đi.
Chờ chó vàng bỏ đi rồi, con khỉ nhanh chóng leo xuống xưới, quay về trên núi.
Hồng Hài Nhi nấp ở xa xa thấy vậy bèn nhẹ nhàng thở ra, nhiệm vụ bảo vệ đã hoàn thành mỹ mãn, về nhà!
-Sư phụ, con chó kia dữ lắm, không cho con sờ.
Con khỉ đáng thương vô cùng, nói.
Phương Chính đáp:
-Con đi tay không, hiển nhiên nó không cho sờ.
Con khỉ khó hiểu hỏi:
-Ý gì?
Sau đó mới nhướng mày lên:
-Con đã hiểu!
Vì thế, con khỉ ra sau bếp, cầm theo một nắm tinh mễ đi xuống núi.
Không bao lâu sau, dưới chân núi lại vang lên tiếng chó sủa.
-Gâu gâu gâu!
-Cho mi ăn mi còn cắn ta? Không phải chó ngoan!
Lại một lần nữa, con khỉ leo phốc lên cây.
Chó vàng chạy quanh gốc cây một hồi, lát sau mới rời đi.
Con khỉ vô cùng buồn bực quay về trên núi.
Chó vàng về đến nhà, bỗng nhiên thấy được một nám tinh mễ, đôi mắt sáng bừng chạy ngay tới, sung sướng lầm bầm:
-Ở đâu ra mà ăn ngon quá...ha ha ha.......
Hồng Hài Nhi ngồi xổm bên cạnh thấy một màn như vậy thì chỉ biết che mặt lắc đầu, nói:
-Còn tưởng rằng con chó này không ăn nắm tinh mễ kia, hóa ra mắt mũi nó kèm nhèm, không thấy được......... Đáng thương cho con khỉ.
Con khỉ vô cùng đáng thương đứng ở trước mặt Phương Chính, nói:
-Sư phụ, con thất bại rồi.
Phương Chính buông phiến Hàn Trúc trong tay ra, nói:
-Biết vì sao mình thất bại chưa?
Con khỉ lắc đầu, nói:
-Không biết, con cho nó ăn, nó cũng cắn con. Con chó kia điên rồi
Phương Chính lắc đầu, lấy một cái túi ở bên cạnh qua, rút từ trong đó ra một con dao phay rồi đưa cho con khỉ, nói:
-Con cầm cái này đi, sau khi trở về, nói cho vi sư kết quả.
Con khỉ sửng sốt một chút, dao? Đây là đi trộm chó, hay là thịt chó?
Thế nhưng có dao ở trong tay, con khỉ không thèm sợ nữa, cùng lắm thì làm một trận thôi! Ai sợ ai!
Vì thế con khỉ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang xuống núi.
Chó vàng đang phơi nắng, bỗng nhiên nghe thấy đằng cổng có tiếng kêu gọi gì đó bèn ngẩng đầu nhìn lên, con khỉ kia lại tới nữa rồi!
Chó vàng nổi giận, bò dậy, cũng không thèm nghe on khỉ lải nhải gì nhiều, nó trực tiếp xông lên chuẩn bị cắn!
Gâu gâu gâu...
Tiếng chó sủa giận dữ vang lên liên tiếp, con khỉ nhìn chó vàng hùng hổ thì cũng hơi sờ sợ, thế nhưng vẫn rút dao phay ở sau lưng ra, chuẩn bị đấu võ!
Gần như là trong nháy mắt lúc dao phay được đưa ra, chó vàng bỗn nhiên mở lớn con mắt, phanh gấp lại, lật người quay cuồng đến trước mặt con khỉ.
Con khỉ thầm nghĩ: "Giỏi lắm, còn tính tấn công từ dưới sao?"
Con khỉ vung dao phay lên, chó vàng thuận thế nằm xuống mặt đất, tứ chi mở ra, hàm răng khép lại, lưỡi thè ra, đuôi vẫy tít mù, hai tai cụp xuống, điệu bộ ta thật đáng yêu ta thật lúng túng....
Con khỉ vì thế mà cũng đơ ra, nó xoa xoa con mắt, ngẩng đầu nhìn về phía trước, lại cúi xuống nhìn nhìn con chó đang làm nũng ra vẻ đáng yêu, cái bụng ưỡn ẹo, chờ được vuốt ve....
Con khỉ có cảm giác như đang lạc vào trong mơ, cuối cùng, nó lắc đầu rồi sờ sờ cái bụng chó vàng, lẩm nhẩm:
-Quả nhiên, võ công cao cường cũng phải sợ dao phay thôi...
Chờ đến khi con khỉ đi rồi, chó vàng mới nhanh chóng bò dậy, kẹp chặt đuôi chạy vào bên trong, lẩm nhẩm:
-Má ơi làm sợ muốn chết! Hôm qua ông chủ mới dùng cái đồ chơi kia lau lau cổ mấy con gà trước mặt mình...... nếu không phải mình phản ứng mau lẹ, tám phần cũng bị cắt cổ rồi.
Hồng Hài Nhi đang đứng tránh ở một bên thấy vậy cũng gãi đầu nói:
-Hay thật, khó trách hôm qua sư phụ bảo mình lấy dao phay của Tôn Tiền Đồ về, hẳn là con chó này hôm qua thấy Tôn Tiền Đồ dùng dao giết gà, nên mới sợ từ trong xương cốt!
Con khỉ lại quay về trên núi một lần nữa, nó đưa dao phay cho Phương Chính, nói:
-Sư phụ, con đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng con vẫn chưa nghĩ ra, việc này có quan hệ gì với vấn đề con hỏi người?
Phương Chính thu dao phay, lạnh nhạt nói:
-Da thịt người ta đều là tiện, sâu thẳm trong mỗi người dân đều quá thiện lương. Cũng như con vậy, cầm tinh mễ qua muốn cho chó ăn, chó cũng chỉ cho là của từ trên trời rơi xuống, không liên quan gì tới con nên mới cắn con. Nhưng lúc con cầm dao phay đi qua, làm nó sợ, nó sẽ vẫy đuôi lấy lòng con.
Tuy rằng so sánh như vậy có chút quá mức, nhưng đó là sự thật...
Mặc kệ là người phương Tây hay người phương Đông, tất cả mọi người đều như nhau, đều có thói hư tật xấu, đó là cực kì thích chơi với những người mạnh mẽ, đặc biệt là những người có thể ức hiếp người khác, hoặc là những người từng hà hiếp người của mình, dường như chỉ cần chơi với những người đó, bản thân cũng có vẻ trở nên mạnh mẽ hơn. Đất nước của Sencha từng đánh cho phương Tây khiếp sợ, cho nên phương Tây mới chơi với họ.
Con khỉ bừng tỉnh đại ngộ nói:
-Đó còn không phải là tiện sao?
Phương Chính cười ha hả nói:
-Cho nên mới nói, tôn nghiêm không phải do lễ mà ra, mà là đánh mới có. Khi con chó kia phát hiện nó đánh không lại con, lúc đó nó mới ngoan ngoãn nằm xuống, giao lưu cùng con, sau đó xưng hô bình đẳng, thân thiện với con. Nếu không, cho dù con có biểu hiện bản thân phúc hậu, vô hại, cũng chỉ bị nhìn bằng một con mắt khắc. Đó gọi là tiêu chuẩn kép, cũng là sờ cái bụng, kết quả lại hoàn toàn không giống nhau.
Con khỉ nói:
-Ơ...cũng đúng, con cũng hơi hiểu rồi. Sư phụ, điều đó có phải chứng minh, làm người tốt sẽ không được gì hay không?
Phương Chính cười ha ha nói:
-Vi sư giảng chuyện lịch sử sâu xa thôi, còn bây giờ ư, vũ lực vẫn là tiền đề cho bình đẳng. Thế nhưng, lễ nghĩa cũng rất quan trọng.