Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1287

Chương 1287: Con Khỉ Và Con Chó

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1287: Con Khỉ Và Con Chó

Nhà Sencha cần một người hiểu biết, có năng lực và đáng tin cậy như ông chủ Tiền để làm đại lý, giúp họ mở rộng thị trường và thu được nhiều lợi nhuận hơn.

Một khi ông chủ Tiền rớt đài, bọn họ sẽ khó mà tìm được người thứ hai như vậy trong thời gian ngắn, lúc ấy họ sẽ thiệt hại rất nhiều.

Ông chủ Tiền cần trà cao cấp từ nhà Sencha để kiếm thêm càng nhiều tiền cho bản thân, đồng thời dựa vào địa vị của nhà Sencha trên thị trường quốc tế hòng triển khai một ít hoạt động kinh doanh.

Nếu nhà Sencha thua trong cuộc thi đấu, phương Đông sẽ nhân cơ hội này để loại bỏ trà Sencha ra khỏi thị trường cao cấp, điều này sẽ khiến cho công việc kinh doanh trà của hắn đi tong, hơn nữa với danh tiếng phản bội của mình, nếu có ai đó thật sự muốn làm khó hắn, hắn càng chết thảm hại hơn

Cho nên cả hai bên chính hai con châu chấu bị cột trên cùng một sợi dây, cho dù trong lòng tính toán thế nào, chung quy đều nhảy về cùng một phía.

Qua ba tuần rượu, John mang theo mấy phần men say nói:

-Ông chủ Tiền, nếu chúng tôi thắng cuộc thi đấu lần này, ông chính là công thần đầu tiên! Nếu không nhờ lúc trước ông mang Bảy Tấc Hương cho bọn tôi, bọn tôi cũng không có khả năng lấy Bảy Tấc Hương làm cơ sở bồi dưỡng ra Sencha còn tốt hơn. Một ly này kính ông!

Ông chủ Tiền cười ha ha nói:

-Là chuyện nên làm, vì tiền, tất cả đều nên làm. Tôi cũng kính ngài John, kính tiền một ly!

John cười theo, hai người chạm cốc, ông chủ Tiền hỏi:

-Ngài John, tôi nghe người ta nói, có người tìm hiểu được tin tức từ chỗ các ngài, rằng trà Sencha là sản phẩm của quá trình biến đổi gien, có việc này hay không?

John bĩu môi nói:

-Đó chẳng qua là chiêu tung hỏa mù thôi, dùng để mê hoặc đám cổ hủ kia, thuận tiện đào sẵn một cái hố, nếu bọn họ ngu ngốc nhảy xuống, bôi nhọ chúng tôi trên thị trường quốc tế, lúc ấy chúng tôi sẽ lấy chứng cứ ra, đập cho bọn họ một cây gậy, sau này bọn họ có muốn nói bậy bạ bọn tôi trên thị trường quốc tế cũng sẽ chẳng được gì.

Vì sao trà của đất các ông bị thị trường cao cấp quốc tế loại bỏ, hẳn ông rất rõ ràng.

các ông hễ kiếm được lời là nảy sinh lòng tham, lấy hàng kém thay hàng tốt, thiếu cân thiếu lạng, lúc này mới cho chúng tôi cơ hội.

Giáo huấn của các người, chúng tôi sẽ không tái phạm, Sencha của chúng tôi cũng không phải là sản phẩm của quá trình biến đổi gen, mà chúng tôi lấy Bảy Tấc Hương làm cơ sở, bồi dưỡng qua nhiều đời rồi chọn ra thế hệ ưu tú nhất, trong quá trình đó, cùng lắm là dùng một chút kĩ xảo chăm sóc đặc thù mà thôi. Đương nhiên, kĩ xảo này là bí mật, tôi không thể nói được, nhưng chắc chắn nó là một biện pháp tự nhiên hết sức an toàn.

Chúng tôi là phát triển trên vai các ông, cho nên tốc độ của chúng tôi rất nhanh.

Nói chính xác, lần này chúng tôi thắng được, kỳ thật là dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.

Thế nhưng trên thế giới lại không cho là như thế, họ chỉ biết rằng, trà của chúng tôi chúng tôi tốt nhất, còn trà của các ông thì không ra gì.

Ông chủ Tiền chép miệng nói:

-Ở điểm này, quả thực tôi rất khâm phục các người, có thể biến đồ vật nhà người ta trở nên càng tốt hơn nữa. Mà cái đám khốn kiếp bên tôi, hừ hừ..... chỉ lo ăn đồ cũ.

John hơi hơi mỉm cười, cũng không nói tiếp.

Có lẽ, đối với hắn mà nói, sự tâng bốc của ông chủ Tiền cũng chẳng ra gì, thật sự đang ăn lại đồ cũ sao? Nếu thật sự chỉ biết gặm lại đồ cũ, thì cũng không đến mức bức những ông trùm trong ngành sản xuất trà như nhà Sencha phải dùng thủ đoạn để có thể duy trì vị trí của mình trên thị trường.

Chỉ có John và những nhân tài ngành sản xuất trà mới biết rõ, đối thủ của bọn họ thật sự đáng sợ!

Chờ tất cả mọi người đều tan, rốt cuộc Phương Chính cũng có thể yên tĩnh lại, tiếp tục điêu khắc Hàn Trúc của hắn.

Thế nhưng con khỉ bên cạnh lại mang bộ dạng muốn nói lại thôi, nhịn nửa ngày....

Cuối cùng, Phương Chính đành phải buông Hàn Trúc trong tay ra, nói:

-Vì sao có vấn đề lại không chịu nói?

Vẻ mặt con khỉ cung kính, nói:

-Sợ quấy rầy sư phụ điêu khắc trúc.

Phương Chính khẽ gật đầu, sau đó cả giận nói:

-Đây là lý do con dẫm lên cây trúc không chịu đưa cho ta?

Con khỉ:

-Chủ yếu là không biết sư phụ muốn điêu khắc tới khi nào.

Đông!

Phương Chính giơ tay quăng một cú tát qua, nói:

-Hoặc là chờ, hoặc là hỏi, rối rắm mãi thì được ích gì? Đôi khi, có những chuyện làm được nhưng không nghĩ được, khi làm rồi tự nhiên sẽ có kết quả, không làm mà cứ suy nghĩ thì có thể được kết quả gì?

Con khỉ vừa nghe, nhanh chóng nói:

-Sư phụ, con thật sự nghĩ không ra, người nói xem, người phương Đông thật sự yếu đuối như vậy sao? Tay nghề mấy ngàn năm, nói vượt qua là vượt qua dễ thế sao...

Phương Chính lắc đầu nói:

-Một cái là dùng thời gian lắng đọng, một bên kích thích phát triển; một cái là tòa nhà xây trên đất bằng, một cái là trồng thẳng trên nóc nhà, sau đó còn quay đầu lại cười nhạo người ta không cao bằng mình. Hiểu chưa?

Con khỉ gãi gãi đầu nói:

-Con hơi hiểu rồi, thế nhưng vì sao người nước ngoài lại thân thiện với họ mà lại không thân thiện với người chúng ta?

Phương Chính nghĩ nghĩ, sờ sờ cằm nói:

-Con đi một chuyến xuống dưới chân núi, vào trong thôn, nhà Tôn Tiền Đồ mới mua một con chó săn lớn, thông minh lanh lợi lắm, con đi sờ bụng nó một cái.

Con khỉ hoàn toàn không rõ, Phương Chính đột nhiên muốn nó làm như vậy là có ý gì, thế nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo, lập tức đi xuống núi.

Chờ con khỉ vừa đi, Phương Chính vẫy tay một cái, Hồng Hài Nhi lại đây:

-Sư phụ, làm gì?

Phương Chính nói:

-Con đi theo Tịnh Chân, nếu lát nữa nó bị chó cắn thì nhớ che chở một chút. Không ... Ngàn vạn lần đừng để nó bị cắn, vắc xin phòng bệnh chó dại rất đắt, còn không biết có phù hợp với con khỉ không nữa.

Hồng Hài Nhi: "..."

Con khỉ cũng không biết Phương Chính nói như vậy là có ý gì, nó chỉ dựa theo phân phó của Phương Chính mà xuống núi. Đến nhà Tôn Tiền Đồ, nó không thấy Tôn Tiền Đồ và Tôn Manh Manh đâu, nhưng lại thấy được con chó vàng lớn ngồi trước cửa.

Chó vàng quỳ rạp trên mặt đất, lười biếng phơi nắng, nhìn thấy con khỉ tới thì nhếch mép nhe răng, ý đồ hù dọa con khỉ, đừng có qua đây.

Tuy rằng con khỉ có thể nghe hiểu ngôn ngữ của những loài động vật khác, nhưng nó có chút khác so với Phương Chính, đó là nó không nói được!

Đám còn lại ở Nhất Chỉ tự có thể nghe hiểu được ngôn ngữ động vật khác, cho nên có thể giao tiếp với nó mà không gặp chướng ngại nào, nhưng con chó vàng này hiển nhiên là có chướng ngại với con khỉ.

Con khỉ vẫy vẫy tay nói:

-Được rồi, đừng kích động, ta tới chỉ để sờ cái bụng ngươi chút thôi.

Chó vàng cũng nghe không hiểu nó đang nói cái gì nên bò dậy, nhe răng nhếch miệng với con khỉ, phát ra tiếng gừ sủa cảnh cáo.

Con khỉ có chút lúng túng, thế nhưng suy nghĩ lại, thấy thân thủ mình cũng không tồi, sờ bụng một con chó hẳn là không thành vấn đề. Chủ yếu là, nếu vô duyên vô cớ đánh một con chó, lúc trờ về nhất định sẽ bị phạt. Tưởng tượng đến ba chiêu Cá mặn kiếm pháp mà chiêu sau càng kinh khủng hơn chiêu trước của Phương Chính, nó liền có chút sợ.

Hít sâu một hơi, con khỉ vươn một ngón tay ra chỉ phía sau con chó:

-Ai ?

Chó ngốc theo bản năng quay đầu lại, con khỉ nhanh chóng tiến lên, sờ cái bụng!

Kết quả chó vàng phản ứng rất nhanh, xoay người, há mồm, cắn!

Con khỉ nhanh chóng né tránh, khổ sở phát hiện, không sờ được.

Không thèm chờ con khỉ tiếp tục sờ, con chó vàng ngao ngao hét to mấy tiếng!

Con khỉ nghe rất rõ ràng, con chó kia kêu là:

-Muốn sàm sỡ ông đây? Cắn chết tươi con khỉ này!

Đồng thời, chó vàng vọt lên, miệng rộng há ra, hàm răng sắc bén vô cùng...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay