Chương 1286: Hồ Ly
Nghe được lời này, mọi người ngạc nhiên...
Tống Minh vừa mới bước đi được mấy bước tức khắc cứng đờ tại chỗ, cô gãi gãi lỗ tai, kéo lấy tiểu Nhị đi cùng với mình mà hỏi:
-Tôi vừa mới nghe được cái gì?
Vẻ mặt tiểu Nhị ngơ ngác:
-Không biết...
-Hỏi cậu thì được gì chứ?
Tống Minh ném đối phương qua một bên, sau đó quay đầu lại, kích động hỏi Phương Chính:
-Đại sư, ngài còn có thứ càng tốt hơn nữa?
Cá mặn trợn mắt nói:
-Ta chỉ tiện tay hái hai cái lá cây ngâm nước uống thôi, chứ có gì đâu mà bảo càng tốt?
-Tiện tay?
-Hái hai cái lá cây?
-Ngâm nước uống?
...
Mọi người ngửi mùi hương vẫn còn thaong thoảng chưa tan kia, bỗng nhiên phát hiện, thế giới yêu quái quả thật không cách nào hiểu nổi ...
Mặc kệ nói như thế nào, xác định Phương Chính sẽ thật sự cung cấp cho Tống Minh loại trà còn tốt hơn, mọi người nhất tề tung hô.
Đường Thần đột nhiên nghĩ ra một chuyện, hắn nhảy dựng lên, giơ tay xin phát biểu:
-Mọi người nghe tôi nói đã, chuyện trụ trì Phương Chính ban trà này, mọi người ở đây biết là đủ rồi, tuyệt đối đừng đăng lên vòng bạn bè, cũng đừng nói với người ngoài! Chúng ta chuẩn bị tặng cho đám người kia một bữa tiệc thật lớn!
-Cậu được đấy, ha ha.....
-Tôi thích.....
-Cần phải làm thế!
...
Mọi người thống nhất với nhau, vốn đang định đăng lên vòng bạn bè đều lập tức ngưng lại.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Nhất Chỉ sơn bị những tiếng cười xấu xa đầy âm mưu cùng những tiếng thì thầm to nhỏ bao phủ.
-Tôi sắp chờ không nổi rồi, thật muốn nghe tiếng tự vả vào mặt bốp bốp bốp quá.
-Chờ đi đã.....
-Tống nữ sĩ, mong cô phát sóng trực tiếp.
...
Phương Chính cho Tống Minh một bao nhỏ lá Hàn Trúc non mởn, hắn không am hiểu chuyện sao trà, cũng không biết nên sao như thế nào. Thứ hắn có thể cung cấp chỉ là nguyên vật liệu, còn chuyện đám người Tống Minh sẽ làm ra sao, đó là chuyện của họ.
Còn về việc xem náo nhiệt, Phương Chính cũng từ bỏ, hiện tại toàn bộ tâm tư của hắn đều nằm trên cơ giáp Hàn Trúc. Đây là ước mơ khi còn nhỏ của hắn, cũng là lạc thú hiện tại của hắn...
Còn về việc những người khác muốn cầu trà, Phương Chính trực tiếp cự tuyệt.
-Các vị thí chủ, lá non Hàn Trúc cực phẩm quá ít, một năm cũng chỉ được có chút đó. Mọi người đều tới cầu, chẳng phải bần tăng không còn gì để uống sao? Thật ra bần tăng rất keo kiệt, chuẩn bị giữ lại cho một mình mình uống, cũng không muốn bán ra ngoài, cho nên cứ như vậy đi. Mọi người về thôi....
Phương Chính nói.
-Đại sư, ngài cho chúng tôi uống một ngụm đi. Uống xong rồi, chúng tôi sẽ hết hi vọng.
Không ít người năn nỉ nói.
-Đúng thế, tôi đã đợi hai ngày rồi, ngài xem như thấy tôi đáng thương, có được hay không?
...
Phương Chính lắc đầu nói:
-Nếu mọi người đều tới chờ như vậy, bần tăng lại không có đủ trà để lấy ra cho tất cả, chẳng phải sẽ phụ lòng rất nhiều người hay sao? Lần này thật sự không thể được, mọi người về đi.
Nói xong, Phương Chính cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào trong sân, hắn đi tới rừng Hàn Trúc sau núi, mặc cho tiếng kêu rên không cam lòng của mọi người vang vọng khắp đỉnh núi.
Thế nhưng mọi người cũng chỉ kêu như vậy một hồi rồi thôi, rất nhanh sau đó, lực chú ý của mọi người chuyển sang cuộc thi đấu trà sắp diễn ra.
Dù sao, trên sân thi đấu kia chính là trà Hàn Trúc chân chính, mặc kệ có thể ké một ngụm để uống hay không, ngửi chút mùi thôi cũng đã quá đủ! Vẫn đỡ hơn là ngồi chờ mòn mỏi trên ngọn núi này.
Còn có người lập tức tìm tới chỗ Tống Minh ...
Đường Thần đi theo Đường Hồ Đồ xuống núi, trên đường xuống núi, Đường Thần không cam lòng nói:
-Sư phụ, nếu người thật sự muốn uống...
Đường Hồ Đồ lắc đầu nói:
-Phẩm một tách trà được chia thành ba ngụm, ngụm thứ nhất là nhiệt độ của trà, thứ hai là hương thơm của trà, và thứ ba là hương vị tự nhiên của trà. Nếu tự nhiên đến, phẩm là được, ngược lại cường ép cho được sẽ vi phạm bản tâm, vi phạm tự nhiên, cuối cùng thành ra chỉ để thỏa mãn dục vọng ăn uống. Đi thôi, xuống dưới chân núi nhìn xem thử.
Đường Thần nghe xong lời này, như có điều hiểu ra mà khẽ gật đầu nói:
-Đồ nhi đã biết.
Tiếp đó, Đường Thần hỏi:
-Dưới chân núi? Dưới chân núi có gì xem? Chẳng lẽ sư phụ cũng muốn đi tham gia cuộc thi trà đó ư?
Đường Hồ Đồ cười nói:
-Đương nhiên, tới ngay trước mặt rồi, phải xem một chút mới đúng chứ.
Đường Thần vừa nghe liền vui mừng ngay, cười ha ha nói:
-Cái này hay, ha ha ... vậy để con đi nói với ban tổ chức một tiếng.
-Đứng lại!
Đường Hồ Đồ quát lớn một tiếng, Đường Thần lập tức đứng lại.
Đường Hồ Đồ nói:
-Chuyện gì con cũng muốn lợi dụng quan hệ để đi đường tắt thế, đây không phải là cuộc thi bí mật, mà là thi công khai, đi mua vé vào xem là được rồi, ở đâu mà ra vẻ lắm vậy.
Đường Thần đỏ mặt, liên tục gật đầu xưng phải.
Đường Hồ Đồ vừa đi vừa nói:
-Quyền lực không phải thứ tốt, nếu có thể ít dùng thì nên hạn chế. Thói quen quyền lực có đôi khi sẽ giúp con thuận tiện nhiều việc, nhưng cũng sẽ kéo con xuống dưới, chờ đến khi con phát hiện ra mình đang ở dưới địa ngục, muốn ném quyền lực xuống để làm một người bình thường thì đã muộn.
Đường Thần nghe cái hiểu cái không, thế nhưng hắn cũng hiểu đại khác ý tứ của Đường Hồ Đồ, tình hình hiện giờ, nếu không dùng loạn quyền lực, mọi thứ đều sẽ bình tĩnh như nước, nhưng một khi khơi thông dòng, dùng loạn quyền lực, hưởng thụ tiện nghi do quyền lực mang lại, sau này sẽ giống như nước sông vỡ đê, tuôn trào ào ạt, muốn dừng cũng dừng không được!
Nếu hỏi ai vui vẻ nhất, đương nhiên là Tống Minh, trong lòng bàn tay cô là một bao lá Hàn Trúc non mởn nho nhỏ, bỏ vào trong túi thì cô sợ mất, bỏ vào trong bao thì sợ rớt ra ngoài, cuối cùng, cô dứt khoát ôm vào trong lòng, giống như chỉ khi cảm nhận được sự tồn tại của nó mọi lúc mọi nơi, cô mới có thể yên tâm.
Cùng lúc đó, cũng có người đang rất vui vẻ, đó chính là ông chủ Tiền.
-Ông chủ Tiền, sự hợp tác của chúng ta được thành lập dựa trên việc ông có thể mang đồ chúng tôi muốn đến đây, nhưng hiện tại, ông khiến chúng tôi có chút thất vọng.
Trong một gian phòng riêng của một nhà hàng kiểu Tây, ông chủ Tiền đang ngồi đối diện một người đàn ông.
-Ngài John, tôi không cho là như vậy.
Ông chủ Tiền lắc đầu nói.
-Ồ? Lời này của ông là sao? Phải biết rằng, thứ chúng tôi yêu cầu chính là trà Hàn Trúc, cũng cần biết trước tin tức về đối thủ một cách kỹ càng tỉ mỉ. Các ông có một câu: Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, lần trước bọn tôi đã thua ở phương diện này, lần này, chúng tôi không muốn dẫm lên vết xe đổ nữa..
John nói.
Ông chủ Tiền nói:
-Ngài John, tuy rằng tôi không lấy được trà Hàn Trúc, nhưng tôi cũng đã quậy tưng bừng khiến chuyện lên núi cầu trà Hàn Trúc của đám người Tống Minh trở nên thất bại. Tôi giả ngu, chịu đựng thiệt thòi, gây lộn xộn trên núi, thậm chí mất hết thể diện là để khiến trà Hàn Trúc không có cơ hội xuất hiện trên sân thi đấu. Trên thực tế, nếu trà Hàn Trúc thật sự ưu tú như vậy, thậm chí còn siêu việt hơn cả trà Sencha, cho dù ngài John có lấy được nó thì như thế nào? Không phải cũng vẫn thua hay sao?
Ngược lại, những gì tôi đã làm mới là đúng đắn và cần thiết nhất. Đó chính là thắng lợi!
Vốn dĩ John đang mặt mày âm trầm, sau khi nghe hết những lời này liền vui vẻ hẳn lên, cảm khái nói:
-Khó trách gia chủ thích hợp tác với ông chủ Tiền như vậy, ông chủ Tiền quả nhiên là bằng hữu của chúng tôi, suy nghĩ còn chu đáo hơn cả chúng tôi. Vì tình hữu nghị giữa chúng ta, cụng ly chứ?
John nâng chén, ông chủ Tiền cười ha hả, hai người chạm cốc, hai con hồ ly đều không biết trong lòng đối phương đang tính toán những gì, nhưng có một thứ cả hai đều rất rõ ràng, lợi ích của bọn bọ hắn bó chặt chẽ với nhau, không ai rời khỏi ai.