Chương 1285: Đưa Cho Cá Uống
Uống xong rồi, Cá mặn úp chén xuống, một giọt cũng không còn!
Cá mặn chép miệng, lấy lá trà trong chén bỏ vào trong miệng nhai.
Sau đó Cá mặn ợ một cái, phun ra một mùi hương thanh mát, rung đùi đắc ý nhìn mọi người lúc này đang trợn mắt há hốc mồm.
Ánh mắt những người này cực kì kì quái, giống như đang nhìn một con heo ngấu nghiến linh chi cực phẩm, cái cảm xúc đau lòng khi thấy cực phẩm thế gian bị chà đạp đó khiến Cá mặn xem mà thấy hơi ngại ngùng.
Cá mặn vẫy vẫy vây cá nói:
-Được rồi, đừng nhìn nữa, về hết đi. Ông cố nội bây buồn bực quá, uống miếng nước cho đỡ khát mà thôi, cũng bị mấy người lải nha lải nhải điếc hết cả tai ... Có phiền hay không? Đi đi!
Nói xong, Cá mặn xoay người liền đi.
-Chờ một chút!
Đúng lúc này, ông chủ Tiền hô to một tiếng, kêu Cá mặn lại.
Cá mặn quay đầu lại, dùng ánh mắt như đang nhìn một thằng ngu mà nhìn hắn, sau đó nói:
-Ta thích đi, không thích chờ, ông làm gì được sao?
Sau đó Cá mặn đi rồi...
Không sai, cứ như vậy mà đi rồi...
Ông chủ Tiền đứng một mình trong gió, tâm tình hỗn loạn... Trong lòng mắng to: "Nhất Chỉ tự này toàn là cái người gì thế? Không đúng, là cái thứ gì chứ?! Thật con mẹ nó...... Tôn trọng giữa người với người đâu rồi? Hơ.....mà hình như đối phương không phải người ..."
Những người khác nhìn ông chủ Tiền lại một lần nữa đâm đầu vào tường, sôi nổi lắc đầu đồng cảm mãi không thôi.
Ông chủ Tiền mặt mày đỏ bừng, đơ ra tại chỗ...
Đúng lúc này, Tống Minh đã đi tới, Tống Minh cười lạnh nói:
-Ông chủ Tiền, trước đây tôi từng nghe nói, phản bội sẽ làm chỉ số thông minh rớt xuống. Bây giờ xem ra, hẳn là đúng thật.
-Tống Minh! Cô có ý gì?
Ông chủ Tiền cả giận nói.
Tống Minh cười ha hả nói:
-Tôi có ý gì, ông không biết sao?
Sau khi cười một lúc, Tống Minh sa sầm mặt mày, gằn từng chữ một mà mắng:
-Chó phản bội!
Ông chủ Tiền vừa nghe, tức khắc giận dữ, hắn vén tay áo lên, cả giận nói:
-Tống Minh, cô mắng ai?
Tống Minh nói:
-Tôi mắng chó!
Ông chủ Tiền vừa nghe, vung tay lên định đánh ngay tại chỗ!
Đúng lúc này, một bóng người màu trắng chắn trước mặt Tống Minh, lạnh nhạt hỏi:
-Thí chủ, ông đây là muốn làm gì?
Ông chủ Tiền hiển nhiên biết hòa thượng này là ai, là 'người' duy nhất trong số những sinh vật ở Nhất Chỉ tự, Phương Chính!
Thế nhưng sau khi hắn đến Nhất Chỉ tự thì đã nghẹn một bụng tức giận, bây giờ nhìn thấy chính chủ, tức quá hóa liều, nghĩ tiện tay vả Phương Chính một bạt tai, sau đó cứ việc nói là đánh sai người, chẳng phải diệu kế?
Vì thế, ông chủ Tiền vung cánh tay lên, đồng thời hét to:
-Tống Minh, tôi đánh chết cô!
Cơ hồ là đồng thời, trong mắt ông chủ Tiền hiện lên nét cười đắc ý... Nhưng mà ngay sau đó, ý cười của hắn biến thành sợ hãi!
Chỉ thấy bàn tay của hắn vừa mới giơ lên cao cao, đám khách hành hương vốn tới đây để dâng hương lập tức xắn quần xắn áo, nhìn chằm chằm hắn y như nhìn kẻ thù truyền kiếp!
Ánh mắt này giống như một thùng nước đá, trong nháy mắt tạc cho ông chủ Tiền tỉnh lại.
Người trước mắt là ai? Chính là Phương Chính!
Ở phương Nam còn được, nhưng ở Đông Bắc, Hắc Sơn thị, ai dám đánh hắn giữa đường? Đó là chán sống!
Fans của Phương Chính, dùng nước miếng là có thể dìm chết đuối hắn!
Nhìn bốn phía, một vòng lớn toàn là mấy hán tử Đông Bắc cao lớn thô kệch, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn đang bao vây lấy mình, ông chủ Tiền dựng hết lông tơ toàn thân, chỉ cảm thấy nếu mình vả một cái tát này xuống, hơn phân nửa là sẽ bị đánh chết ngay tại đây!
Vì thế, bàn tay ông chủ Tiền không dám vung xuống nữa, hắn thuận thế vung tay lên rồi hạ xuống, sau đó nói:
-Hoạt động bả vai không được sao?
Nói xong, ông chủ Tiền mặt mày xám xịt, lập tức đi ngay.
Mọi người thấy vậy, tức khắc cười như nở hoa...
Hiện trường ồn ào vui vẻ.
-Đa tạ Phương Chính đại sư.
Tống Minh nói lời cảm ơn với Phương Chính.
Phương Chính lắc đầu nói:
-A Di Đà Phật, đây là bần tăng nên làm. Thí chủ, vừa mới nãy bần tăng nghe nói, phản bội? Đây là có ý gì?
Vì thế, Tống Minh lặp lại một lần những gì cô đã nói với Đường Hồ Đồ lúc nãy cho Phương Chính nghe.
Mọi người vừa nghe liền thổn thức không thôi, sau đó, tiếng mắng chửi không ngừng vang lên.
Phương Chính cũng nhíu mày, không nghĩ tới tổ quốc đã mạnh mẽ như vậy rồi, vẫn còn có người tình nguyện quỳ xuống làm nô lệ.
Tống Minh thấy Phương Chính nhíu mày, thành khẩn nói:
-Đại sư, hiện giờ đám người kia lại tới nữa, e là chúng ta sẽ phải thua. Chúng ta không sợ thua, nhưng trà của chúng ta vừa mới có được chút khởi sắc, nay lại bị đè ép xuống, tôi thật không cam lòng! Khẩn cầu trụ trì Phương Chính ban cho một ít trà Hàn Trúc, giúp chúng ta thắng trận thi đấu này, thắng trở về tôn nghiêm của chúng ta!
Đường Thần cũng tiến lên khẩn cầu nói:
-Trụ trì Phương Chính, tôi biết ngài là một vị đại sư chân chính, khẩn cầu ngài giúp chúng tôi... Nếu đám người đó thật sự có bản lĩnh, chúng tôi có thua cũng chấp nhận, thua thì thua, sau này nỗ lực thêm cố gắng thêm là được. Thế nhưng bọn họ dùng thủ đoạn dơ bẩn như thế, chúng tôi thua không phục, không cam lòng! Khẩn cầu đại sư ra tay ban cho giống trà mới này, để chúng tôi thắng trận thi đấu này!
Đường Hồ Đồ cũng chắp lay lại, hành lễ như người xưa, nói:
-Khẩn cầu đại sư ra tay tương trợ.
Ông chủ Giả cũng tiến lên nói:
-Đại sư, tuy rằng tôi có làm ăn qua lại với ông chủ Tiền, nhưng dù sao tôi cũng là người của đất này, trận tái đấu này, khẩn cầu đại sư ra tay, để chúng ta được vẻ vang. Vì trà bản xứ, khẩn cầu ngài!
Những người khác vốn còn đang cười, nhưng nghe đến đó cũng đều không cười nữa.
Lần này có rất nhiều người trong ngành trà đến đây, có rất nhiều chuyên gia về trà cũng như các ông chủ bản trà, cho dù là du khách, mười người thì cũng có bảy tám người là uống trà.
Mọi người nhìn thấy tình cảnh này liền sôi nổi hành lễ với Phương Chính, nói:
-Khẩn cầu đại sư ra tay!
Phương Chính lập tức bị những người này cúi chào khiến cả người đơ ra, đầu óc có chút trì trệ, hồi lâu mới đưa tay lau mũi rồi chắp tay trước ngực nói:
-Các vị thí chủ, những gì mà các vị yêu cầu, e là bần tăng không thỏa mãn được.
Mọi người ngạc nhiên, có thế nào mọi người cũng không nghĩ tới, mấy trăm người thỉnh cầu mà Phương Chính vẫn cự tuyệt!
Tình huống chỉ cần giơ tay là có thể giải quyết vấn đề, Phương Chính lại từ chối hỗ trợ?
Mọi người nghi hoặc, cũng không có ý trách cứ.
Đường Thần có chút nóng nảy, muốn truy vấn gì đó.
Đường Hồ Đồ lại vung tay lên, ngăn chặn hắn, khó hiểu hỏi:
-Đại sư, đây là vì sao?
Phương Chính vẫy vẫy tay, Cá mặn đi ra, nó lại đang bưng lên một chén trà, đứng ở đó uống.
Phương Chính nói:
-Thứ mà các thí chủ muốn chính là loại trà này?
Mọi người gật đầu.
Tống Minh càng thêm chân thành, cô nói:
-Vị pháp sư Cá mặn này uống từ từ một chút, nếu đưa lá trà này cho tôi, tôi cũng có thể áp đám người kia xuống một bậc.
Cá mặn trợn mắt, trực tiếp uống hết!
Tống Minh tức thì dậm chân.
Đường Thần lại nhịn không được, hỏi:
-Chẳng lẽ ngài thà rằng đưa trà này cho cá uống, cũng không chịu đưa cho chúng tôi tìm về danh dự cho quê nhà sao?
-Đúng thế?
Mọi người cũng khó hiểu, trăm miệng một lời hỏi.
Phương Chính cười nói:
-Lần này thí chủ nói đúng rồi.
Đường Thần tức khắc bị chọc tức đến độ sắc mặt xanh mét, sắc mặt Tống Minh cũng trắng bệch, cô chua xót nói:
-Thôi, là chúng ta không biết cố gắng, cũng không thể trách đại sư không giúp chúng ta được.
Nói xong, Tống Minh ủ rũ cụp đuôi đi mất.
Phương Chính cũng không ngăn cản, chỉ lạnh nhạt nói một câu:
-Cái loại lá trà này cũng chỉ thích hợp dùng để cho cá uống, nếu đã là thi đấu, đương nhiên phải dùng thứ tốt. Dĩ nhiên, nếu thí chủ không cần, vậy quên đi.