Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1284

Chương 1284: Khinh Thường Ông Cố Nội Đây Không Biết Đếm Hả?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1284: Khinh Thường Ông Cố Nội Đây Không Biết Đếm Hả?

Sóc sửng sốt, lắc lắc cái đuôi to, chỉ vào chính mình nói:

-Tôi trả lời vấn đề?

Ông chủ Tiền gật đầu nói:

-Đúng vậy, cậu đến trả lời!

Sóc vẫn là lần đầu tiên làm người phát ngôn của Nhất Chỉ tự, tức thì có chút kích động, nó hưng phấn chỉ chỉ vào bản thân, hỏi tiếp:

-Tôi đây nên trả lời cái gì?

Không ít người bị vật nhỏ này đáng yêu muốn xỉu rồi, chụp ảnh lia lịa.

Cũng có người lo lắng sóc bị ăn hiếp, càng thấy ông chủ Tiền không vừa mắt.

Ông chủ Tiền không quan tâm nhiều như thế, mà là lặp lại vấn đề:

-Các người tung ra quảng cáo lừa chúng tôi đến đây, lại không chịu bán trà, đây là ý gì? Nhiều người chờ trước cổng lâu như vậy, các người dùng một câu không bán là xong sao? Các người đây là đang lừa dối, biết không?

Ông chủ Tiền vô cùng đầy đủ khí thế, ít nhất đối một con sóc con, hắn vẫn rất có tự tin.

Nhưng mà...

Sóc trừng to đôi mắt ngốc nghếch của mình, hỏi:

-Quảng cáo gì?

Ông chủ Tiền: "..."

Phốc!

Không ít người phá ra cười ngay tại chỗ, vật nhỏ này..... mẹ nó quá đáng yêu!

Ông chủ Tiền nhìn sóc chăm chú, xác định vật nhỏ này không có ý chơi khăm mình xong, lúc này mới nói:

-Các người quảng cáo trên đài truyền hình, nói ở chỗ các người có trà Hàn Trúc tốt nhất, chẳng lẽ cậu không biết?

Sóc quyết đoán lắc đầu, ngơ ngác nói:

-Không biết, sao?

Sao?

Sao?!

Ông chủ Tiền có một loại xúc động muốn phát điên lên, lúc này hắn mới hiểu được, đánh người không nhất định là dùng nắm tay để đánh đối phương, bực bội nhất chính là dùng hết sức lực đấm một cái vào trong không khí, uổng phí sức lực, tức muốn nôn ra máu!

Ông chủ Tiền nói:

-Các người lừa chúng tôi, tung ra quảng cáo nói trà ngon, chúng tôi tới lại nói không có trà, hiểu chưa? Các người lừa đảo!

Sóc gãi gãi đầu nói:

-Lừa đảo? Trà chúng tôi ngon là sự thật. Thế nhưng vì sao các người lại muốn tới đây? Trong quảng cáo có nói bán trà sao?

Ông chủ Tiền: "..."

Nghe sóc nói liên tù tì như thế, ông chủ Tiền trừng muốn rớt con mắt ra ngoài, này mẹ nó chứ..... Đây là đơn thuần hay đã thành tinh rồi? Mấy câu hỏi này, quả thực chính là sát chiêu!

-Ha ha...

Tống Minh rốt cuộc nhịn không được nữa, cô ôm bụng cười phá lên.

Có cô dẫn đầu, những người khác cũng cười theo....

Trong lúc nhất thời, ông chủ Tiền chỉ cảm thấy chính mình là một thằng ngu chân chính!

Lại nhìn lại con sóc ngốc nghếch đáng yêu kia, chỉ cảm thấy vật nhỏ này còn giảo hoạt hơn cả con khỉ nữa!

Ông chủ Tiền vẫy vẫy tay nói:

-Được rồi, cậu đi đi.

Sóc mặt mày ngơ ngác, đi mất.

Ông chủ Tiền thấy mọi người còn đang cười liền trừng mắt nhìn cả đám, mọi người cũng liền gắng gượng không cười nữa.

Ông chủ Tiền đảo mắt, nói:

-Được rồi, trụ trì nhà người ta cũng nói rồi, chúng ta đi vô ích, không có trà đâu, về thôi! Đã nói với mấy người từ sớm, quảng cáo toàn là lừa đảo và phóng đại mà thôi. Trà Hàn Trúc? Cũng là lần đầu tiên mới nghe thấy lá trúc có thể làm trà, đây còn không phải đang gạt người sao?

Mọi người nghe vậy, lúc này mới nhớ tới, mục đích cầu trà của mình hình như bị ngâm nước nóng rồi.

Một đám cũng là ai oán không thôi, thế nhưng nếu người ta đã không bán cũng chẳng cho trà, bọn họ ở lại nơi này cũng không có ý nghĩa gì.

Vì thế, một đám bắt đầu chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, một hương thơm thoang thoảng bay tới đây...

Mọi người đều là cao thủ phẩm trà, đối với hương vị mà đặc biệt là hương vị trà, mặc dù không thể nói rõ được xuất xứ của nó, nhưng vẫn có thể nhận biết rõ ràng.

Vì thế, tất cả mọi người theo bản năng ngừng lại...

-Đây là hương vị gì?

Có người kinh ngạc hô lên.

Đường Thần kinh ngạc nói:

-Thật là một mùi hương kỳ lạ, không giống với mùi trà, dường như là mùi hương đặc trưng của trúc! Đây là trà gì?

Ánh mắt Tống Minh rõ ràng cũng sáng lên, cô nói:

-Thơm quá, không phải cái lọai hương thơm nồng đậm cầu kì, mà là thanh hương tươi mát thấm đẫm ruột gan...thế nhưng mùi hương này từ đâu bay tới? Gần đây có người nào uống trà sao?

Đường Hồ Đồ nói:

-Trà này hương thanh mà không nồng, rồi lại gió thổi không tan, này... quả thực chưa từng thấy qua.

Tống Minh vừa nghe Đường Hồ Đồ nói như vậy, lập tức chú ý đến điểm mấu chốt.

Mùa Đông ở Đông Bắc sẽ có gió Tây Bắc thổi không ngừng, theo lý thuyết mà nói, mùi hương gì cũng sẽ bị gió to này thổi tan hết.

Nhưng hương thơm thanh nhã lại như thể tồn tại thoang thoảng trong gió lạnh, bay đến trước mũi mọi người, sau đó thấm sâu vào tận xương tủy.

Ông chủ Giả kia cũng tán thưởng theo:

-Trà ngon, thật là trà ngon! Vừa ngửi một chút đã thấy thèm rồi, nếu được phẩm một ngụm.... chậc chậc....

Ông chủ Giả vậy mà lại chảy nước miếng.

Lúc mọi người đang tán thưởng mãi không thôi, đôi mắt ông chủ Tiền lại thâm trầm hẳn lên, hiển nhiên, hắn không giống với những người cầu trà ở đây, ít nhất mục đích của hắn không hề đơn thuần.

Ngay tại thời điểm mọi người vẫn đang liên tục tán thưởng, một con Cá mặn bưng một cái chén lớn, cái chén đó nóng hôi hổi, bên trong chén có lá cây xanh biếc như ngọc đang chìm chìm nổi nổi. Dưới ánh mặt trời chiếu xuống, lá cây kia càng thêm trong suốt như pha lê, khiến người ta cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Mọi người gần như là xông tới theo bản năng, cẩn thận quan sát lá trà kia, tức thì cả đám hốt hoảng hô lên:

-Trà Hàn Trúc cực phẩm!

-Quảng cáo không lừa chúng ta, trà Hàn Trúc thật sự tồn tại!

-Mùi hương này, thơm quá!

-Lại gần thì càng thơm!

-Ơ? Cái thứ dùng để pha trà kia là loại trà cụ gì thế? Sao chưa từng thấy qua?

-Phi! Đó mà là trà cụ cái rắm! Đó chỉ là một cái chén uống trà loại lớn thôi, nước dùng để pha trà cũng chỉ là nước sôi để nguội thôi!

-Này... Này cũng quá khốn nạn đi, chà đạp bảo bối rồi!

...

Cá mặn nghe được lời này, trợn mắt liếc bọn họ một cái:

-Đều là thứ để uống nước, có gì mà chà đạp? Chúng ta đều uống như vậy!

-Đó là các người không hiểu trà đạo!

-Đúng thế, trà này hẳn nên dùng Tử Sa Hồ tốt nhất để pha!

-Hàn Trúc thuần âm, hẳn nên dùng Dương Hỏa Chi Thủy để pha! Đó mới có thể kích thích ra hương vị tuyệt hảo nhất!

-Đừng nói nữa, mới nghĩ thôi tôi đã chảy nước miếng rồi!

-Nếu được phẩm một ngụm trà này, chà chà.....

Rầm...

Ngay tại thời điểm mọi người đang đàm luận phẩm một ngụm sẽ thế nào, Cá mặn ngửa đầu rồi uống một hớp trà thật lớn, thanh âm kia y như trâu uống nước, khiến mọi người nghe mà trái tim rỉ máu.

Một ông cụ đấm ngực dậm chân chỉ vào Cá mặn nói:

-Phí phạm của trời!

Tống Minh cũng nói:

-Trà không phải uống như vậy.

Đường Thần tiếp lời:

-Chính các người cũng đã nói, trà này sản lượng không cao, lại còn uống như vậy, thật là ... Thật là làm tôi đau lòng chết đi được!

Ông chủ Giả nói theo:

-Vị Cá mặn pháp sư này, ngài đừng nên chà đạp bảo bối như thế, ngài nhìn xem, một chén trà này của ngài giá bao nhiêu tiền? Tôi mua có được không?

Ông chủ Giả vừa mở miệng, lập tức có người hô lên:

-Tôi ra một ngàn!

Ông chủ Giả vừa nghe thấy thế liền nóng nảy nói ngay:

-Tôi ra hai ngàn!

-Một vạn!

-Một vạn rưỡi!

-Đây chính là trà còn quý hơn cả Đại Hồng Bào, dù ra giá cũng không có người bán, các ngươi chỉ hô chút tiền mọn đó thôi sao? Khinh thường ông cố nội đây không biết đếm hả?

Cá mặn trực tiếp trừng mắt nhìn bọn họ, sau đó ngửa đầu, một chén nước trà dưới cái nhìn không thể tưởng tượng, luyến tiếp, đau lòng muốn chết, vô cùng phẫn nộ bị nó uống một hơi cạn sạch!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay