Chương 1283: Đổi Mục Tiêu, Chọn Kẻ Yếu
Tống Minh cười khổ nói:
-Đáng tin thì đáng tin, nhưng cũng vô dụng. Chúng ta không có bất kì chứng cứ nào chứng mình trà Sencha của họ là kết quả sau khi điều chỉnh gien nhân tạo. Bọn họ tự xưng đây là chủng loại trà được trồng trọt chọn lọc khắt khen qua hàng trăm năm.
Đường Hồ Đồ nói:
-Cho nên có thể nói, tỉ thí lần này trên cơ bản đã định sẵn sẽ thua rồi. Nên cô mới đến Nhất Chỉ sơn thu trà, muốn thử xem trà Hàn Trúc này có thể giúp trà của chúng ta khởi tử hồi sinh hay không, đúng chứ?
Tống Minh gật đầu nói:
-Đúng vậy, đây là hy vọng, hy vọng đừng trở thành tuyệt vọng mới tốt.
Đường Thần nói:
-Tôi nghe nói, trà Hàn Trúc này đã bị một công ty ở phương Nam đầu tư... Đáng tiếc, nếu chúng ta sớm biết có loại trà này, sau đó tự mình đầu tư thì tốt rồi.
Tống Minh nói:
-Chuyện này tôi có tìm hiểu qua, đó quả thật là một công ty ở phương Nam. Nhưng sau lưng công ty này lại chính là một vị boss ngầm, Hạ Võ Hoành. Nhưng mà hợp đồng của bọn họ rất kì quái, họ chỉ phụ trách vấn đề đầu tư và hoạt động, còn việc thu hoạch Hàn Trúc, trình tự chế tác sản xuất trà thì họ không đề cập đến. Hơn nữa, toàn bộ lợi nhuận sẽ dùng một phần để cải thiện cuộc sống của thôn dân, số còn lại hầu như là quyên ra ngoài làm từ thiện. Tôi thật sự không hiểu được, bọn họ làm như vậy thì có lợi gì cho công ty của mình chứ?
Đường Hồ Đồ cùng Đường Thần cũng lộ vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không rõ được tình huống này, hao tổn nhiều như vậy, chẳng lẽ chỉ đơn thuần là làm việc tốt thôi sao?
-Thôn trưởng, trong trời đất này còn có kẻ ngu đến vậy sao?
Tống Nhị Cẩu kéo kéo cái mũ nhăn nhúm của mình, vẻ mặt không dám tin nhìn hợp đồng trên tay.
Vương Hữu Quý nói:
-Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết vì sao người này làm như vậy. Tôi cũng đã nói với cô ấy, nếu cô ấy làm thế này thì sẽ không kiếm được gì cả, nhiều nhất là hoàn lại vốn và kiếm được thanh danh mà thôi. Thế nhưng.......
Nói đến đây, Vương Hữu Quý ngửa đầu nhìn Nhất Chỉ sơn nói:
-Nếu nhất định phải có một lý do, thì chỉ có một. Mục đích của đối phương căn bản không phải là trà Hàn Trúc, mà như Hạ Anh Châu đã nói, cô chỉ tới để báo ân, cái gì cũng không cần. Thế nhưng tôi cứ cảm thấy họ có ý đồ gì đấy... có lẽ Phương Chính, người duy nhất trên thế gian có được thần thông chính là lý do. Thật không dám tưởng tượng, mười năm trước, Phương Chính còn ở nhà chúng ta cọ ăn cọ uống, mười năm sau, biết bao tỉ phú đã phải dùng phương thức này để nịnh bợ, lôi kéo chút quan hệ.
Tống Nhị Cẩu ngạc nhiên nói:
-Kéo chút quan hệ? Đầu tư nhiều con số như vậy mà chỉ là để kéo chút quan hệ?
Vương Hữu Quý gật đầu nói:
-Đúng vậy, ít nhất tôi cho là như thế. Xem ra chúng ta đều đã xem thường lực ảnh hưởng của Phương Chính.
Tống Nhị Cẩu cười ha ha nói:
-Cái gì mà lực ảnh hưởng với chả không lực ảnh hưởng, tôi chỉ biết, đó là ân nhân của tôi! Cũng là thân nhân mà cả thôn chúng ta đã quan tâm từ nhỏ đến lớn, thế là được. Ai u... Thôn trưởng, hợp đồng này là gì? Trà Hàn Trúc cực phẩm, không bán?
Vương Hữu Quý gật đầu nói:
-Đúng vậy, ngay từ ban đầu tôi đã nói với Hạ Anh Châu rồi, sản lượng trà Hàn Trúc cực phẩm quá thấp, đó là để lại cho Phương Chính phẩm. Người thôn chúng ta không có tư cách làm chủ thay hắn, bán đồ vật của hắn. Hàn Trúc dưới chân núi đã cho thôn chúng ta quá nhiều chỗ tốt rồi, làm người phải biết đủ.
Tống Nhị Cẩu nói:
-Vậy trên TV quảng cáo làm cái gì?
Vương Hữu Quý cười nói:
-Đó là chủ ý của Hạ Anh Châu, Đại Hồng Bào mỗi năm không có lấy một mảnh lá cây chảy được xuống thị trường, còn không phải bán khắp đường cái hay sao? Cực phẩm không phải để bán. Chờ một đoạn thời gian nữa là thôn chúng ta có, lúc đó giá cả cũng có thể tăng lên rất nhiều rồi. Xem như là một loại thủ đoạn quảng cáo đi.
Tống Nhị Cẩu cứng họng:
-Mấy người làm nghề buôn bán đó đúng là đầu óc linh hoạt thật. Tôi cảm thấy Phương Chính vẫn là đừng cưới con nhóc kia thì hay hơn, quá khôn khéo.
Vương Hữu Quý cười cười, Phương Chính kết hôn? Chuyện này... Phỏng chừng cũng phải ngẫm lại.
Trên núi, Đường Hồ Đồ, Đường Thần, Tống Minh đang còn nói chuyện hăng say, phía trước bỗng nhiên truyền tới tiếng than thở liên hồi.
Mọi người theo bản năng nhìn qua, chỉ thấy một con khỉ mặc tăng y chậm rãi đi ra, con khỉ chắp tay trước ngực, nói với mọi người rằng:
-Các vị thí chủ, xin đừng chờ nữa. Tuy rằng trà Hàn Trúc được sản xuất ở Nhất Chỉ sơn, nhưng chùa chúng tôi cũng không có ý định buôn bán trà. Nhất Chỉ tự là nơi nằm ngoài thế tục, không làm chuyện buôn bán, các vị vẫn nên về cho.
Đường Thần vừa nghe, lập tức nóng nảy.
Đường Hồ Đồ lại trừng mắt một cái, chặn lại mấy lời Đường Thần sắp nói ra khỏi miệng, như thể muốn nói, đồ của người ta, muốn bán hay không là quyền của người ta, con còn định mạnh mua cường bán hay sao?
Đường Thần mếu máo, thật sự là hắn không cam lòng chút nào, tới nơi này lâu như thế, đông lạnh sắp chết còn chưa tính, cuối cùng cái gì cũng không có, quả thật quá xui xẻo.
Vẻ mặt Tống Minh lại sầu lo rõ ràng, cô đang muốn đứng dậy để nói gì đó, liền nghe ông chủ Tiền ở phía sau cười lạnh nói:
-Ai u, nghe mấy lời này thì các người là không làm buôn bán, hay căn bản là không có trà để bán đây? Không có trà các người quảng cáo làm cái gì? Lừa dối người trong thiên hạ, xem họ là đồ ngốc hay sao?
Con khỉ vốn tưởng rằng nói rõ ràng là được, không nghĩ tới nửa đường còn có súc vật xù lông nhảy ra!
Tuy rằng con khỉ đã ở trên núi một năm, nhưng tận sâu trong xương cốt của nó vẫn còn sót lại chút dã tính.
Nó phục, đó là thật sự phục.
Nó không phục? Bạch Vân tự nhiều hòa thượng như vậy, nó cũng chưa ngán qua người nào.
Huống chi, hiện tại nó cũng không hề lẻ loi một mình, nó có đồng bạn.
Vì thế, con khỉ ngẩng đầu, nhếch miệng cười với đối phương rồi nói:
-Thí chủ, đầu tiên, quảng cáo không phải do chúng tôi làm. Thứ hai, cho dù chúng tôi làm, ai mượn ông quan tâm?
Ông chủ Tiền ngạc nhiên...
Những người khác nghe vậy, nhếch miệng cười trộm, lời này của con khỉ thật hay, ông đây có làm quảng cáo, cũng đâu mượn mi tới?
Nhìn ông chủ Tiền nuốt phải trái đắng, Tống Minh cũng cong môi cười.
Ông chủ Tiền chỉ cảm thấy cái mặt già của mình nóng muốn rát, hắn thở hổn hển rồi nói:
-Làm quảng cáo còn không phải muốn bán đồ hay sao? Các người bán hàng, chúng tôi tới xem hàng, có gì là sai?
Con khỉ nói:
-Cách đây hai ngày có chương trình diễn tập quân sự, ông đi mua tàu sân bay rồi sao?
Ông chủ Tiền: "..."
-Phụt... Không hổ là đệ tử của đại sư không đứng đắn, quả nhiên, con mẹ nó đều không đứng đắn ... Ha ha...
Có người nhịn không được cười.
Ông chủ Tiền nổi giận, mặt đỏ tai hồng định nói lại gì đó.
Đúng lúc này, một con sóc đáng yêu nhảy ra, nói:
-Sư đệ, sư phụ gọi ngươi qua.
Con khỉ sửng sốt một chút, sau đó gật gật đầu rồi rời đi.
Ông chủ Tiền cũng không ngăn cản, ông ta đã nhìn ra con khỉ này có chút khôn khéo, tiếp tục dây dưa thì hơn phân nửa sẽ không được chỗ nào tốt.
Nhưng mà hắn nuốt không nổi cục tức này..... Vì thế hắn lưu manh nhìn lên trên người con sóc, nhìn vật nhỏ ngốc nghếch đáng yêu kia, thầm nghĩ: "Con khỉ vốn dĩ quỷ quyệt, nhưng con sóc này chắc là đơn thuần ngốc nghếch, thể diện bị mất ở chỗ con khỉ, giờ tìm lại trên người con sóc là được!"
Vì thế, ông chủ Tiền chờ con khỉ đi rồi, mới chỉ về phía con sóc nói:
-Thế nào? Đuối lý liền chạy? Nếu sư đệ đã chạy, vậy sư huynh hãy ở lại trả lời vấn đế này đi.