Chương 1281: Nhất Chỉ Sơn Lại Sắp Nổi Tiếng
Cho dù có một bộ phận du khách cũ đã xem qua, không thấy mới mẻ, nhưng đối với du khách mới mà nói, là cực kì mới mẻ!
Đối với toàn bộ số người còn lại cũng mới mẻ không kém!
Bởi vậy, người đến Nhất Chỉ tự không chỉ là để xem trống chiều chuông sớm, cũng không chỉ để xem mây mù sương ảo của Thiên Long trì, mà còn thưởng thức sự tĩnh lặng của Nhất Chỉ tự, kỳ tích của cây bồ đề, và sự bí ẩn của tấm bia Dược Vương, lại thêm có cách nhìn tinh tế khác về rừng Hàn Trúc xinh đẹp.
Đương nhiên, mọi người xem rừng trúc là mục đích, xem giặc trọc ở bên trong mới là trọng điểm.
-Có nghe nói gì chưa? Phương Chính đại sư đang điêu khắc đồ vật ở trong rừng trúc, hết sức nghiêm túc nhiều ngày nay rồi.
-Tôi cũng có nghe rồi, không biết là ngài ấy đang điêu khắc thứ gì.
-Dù sao khẳng định không phải là vật phàm, tôi nghe nói, đại sư điêu khắc giỏi nhất ở Nhất Chỉ thôn là Mã sư phó cũng chỉ là đệ tử của Phương Chính mà thôi, Mã sư phó nói, hắn học được bất quá là chín trâu mất sợi lông.
-Cái gì? Hiện tại tác phẩm của Mã sư phó có giá thấp nhất cũng phải mấy vạn rồi, hàng tốt còn lên đến mấy chục vạn! Tác phẩm của hắn còn chỉ bằng Phương Chính đại sư chín trâu mất sợi lông? Vậy Phương Chính đại sư điêu khắc chính là cái gì? Tiêu phí thời gian lâu như vậy, nhiều tinh lực như vậy, chà chà... Sợ là phải tới trăm vạn tệ đi?
-Ông thì biết cái gì? Trụ trì Phương Chính là người có thần thông, là hiện thân của Bồ Tát ở nhân gian, là độc nhất vô nhị trên thế giới! Liệu sau này còn có thể xuất hiện một tăng nhân như vậy hay không, e khó mà được! Ông có thể nói như thế này, đây là tác phẩm điêu khắc do Phật Đà để lại trên thế gian, đây mới là thứ quý giá thực sự! Không cần gì khác, chỉ cần danh tiếng của Phương Chính đại sư thôi, tác phẩm điêu khắc này cũng đáng giá ngàn vạn rồi!
-Nếu đại sư điêu khắc nhiều, có lẽ giá cả sẽ không tăng. Nhưng nếu đại sư điêu khắc ít, thứ này được truyền xuống, sau mấy đời, nó tuyệt đối có giá trị không nhỏ!
...
Có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng không ai phủ nhận giá trị của những đồ vật mà Phương Chính đã dành nhiều tâm sức!
Kết quả là mỗi ngày, có vô số người ngửa cổ nhìn vào bên trong, cố gắng tìm ra chút ít manh mối.
Độc Lang chỉ không cho mọi người quấy rầy Phương Chính, nếu là nhìn xem từ khoảng cách khá xa, nó cũng sẽ không ngăn trở.
Vì thế, rất nhiều người đều tự mang theo thiết bị, ống kính dài, chụp ảnh từ xa...
Vì thế, trên mạng cũng bắt đầu xuất hiện một ít ảnh chụp.
"Đây là cái gì?"
"Hình như là từng mảnh vảy."
"Không đúng, hình như là áo giáp của tướng quân cổ đại..."
"Cũng không đúng, hoa văn phía trên thật kỳ lạ, tựa hồ kết hợp với những mảnh giáp khác sẽ tạo ra một bức hình. Đáng tiếc, không thấy được toàn bộ ..."
"Tôi không hứng thú gì với bức hình cả, tôi chỉ cảm thấy hứng thú với Hàn Trúc này thôi! Cái này làm gì phải Hàn Trúc, rõ ràng là ngọc thạch sống!"
"Quá xinh đẹp!"
...
Vì thế, mọi người từ thảo luận Phương Chính đang làm cái gì, lại quay sang bàn tán phẩm chất thượng đẳng của Hàn Trúc.
Cùng lúc đó, một đoạn quảng cáo phá vỡ sự bình tĩnh của mọi người, bởi vì quảng cáo được chiếu thẳng vào khung giờ vàng của các đài truyền hình nổi tiếng nhất!
Đó là hình ảnh Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự, rừng Hàn Trúc được chụp từ trên không.....
Tiếp theo, hình ảnh chuyển đổi, trong rừng Hàn Trúc, một cô gái vô cùng ưu nhã đang pha trà, chẳng qua thứ mà cô dùng để pha không giống như lá trà thông thường, mà là một loại lá cây khô vàng như cỏ khá giống với lá trà......
"Phốc! Nhìn phong cảnh Nhất Chỉ tự cả nửa ngày, cứ tưởng rằng sẽ có gì hay ho lắm, ai ngờ cuối cùng chỉ có một nhúm cỏ... Những người này thật đúng là phí tâm tư, muốn mượn danh tiếng của đại sư không đứng đắn ở Nhất Chỉ tự để phát tài, cứ việc nói thẳng ra. Đáng tiếc, biến người trong thiên hạ thành đồ ngốc ngay tại chỗ. Sư phụ, người xem đây là trà gì?"
Một người thanh niên vừa thuần thục pha trà, vừa rung đùi đắc ý bình luận.
Bên cạnh là một ông cụ cũng đang điềm tĩnh thư thái ngồi ở kia, sắc mặt ông cụ hồng hào, một đầu tóc bạc trông rất có tinh thần, mỗi khi giơ tay nhất chân đều vô cùng ý nhị tự nhiên. Cũng là động tác cầm lấy chén trà, nhưng so với người trẻ tuổi lại đẹp mắt hơn nhiều.
Ông cụ nghe được thanh niên kia nói như thế, bèn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, khẽ lắc đầu nói:
-Vi sư đã đi khắp trời Nam đất Bắc, phẩm qua trà các nơi, không dám nói là đã phẩm hết toàn bộ, nhưng cũng có thể tự nhận là phẩm đa số. Nhưng mà loại trà này... Vi sư chưa từng thấy qua.
Thanh niên cười nói:
-Ngay cả sư phụ cũng không biết, trà kia nhất định là loại mới, đầu năm nay có rất nhiều người đưa ra khái niệm về trà, kết quả đều là rác rưởi.
Ông cụ đang muốn gật đầu, đồng tử đột nhiên phóng đại!
Thanh niên nhìn thấy ông cụ như thế cũng liền nhìn qua theo, chỉ thấy trong quảng cáo kia, cô gái thả lá trà vào trong ấm nước sôi, ngay sau đó, giống như xảy ra ma thuật.
Cái thứ lá trà chẳng ra gì, khô khốc giống như cỏ kia vừa hút đủ hơi nước liền sống lại trong nháy mắt, sắc khô vàng rút đi, biến thành màu xanh non, lá trà cuộn tròn chậm rãi giãn ra thành những chồi non! Y như được sống lại!
-Này...
Thanh niên ngạc nhiên nói:
-Chẳng lẽ đây là chủng loại mới của trà Thanh Sơn, loại trà sinh ra ở trên cây, chết ở trong nồi, sống lại trong nước sao?
Ông cụ lắc đầu nói:
-Không phải! Trà xanh Thanh Sơn là một loại trà đắng, loại trà này ta đã phẩm qua rất nhiều lần rồi, sẽ không thể không nhớ được bộ dáng của nó. Hai loại này hoàn toàn khác nhau!
Thanh niên mới muốn mở miệng, cô gái trong quảng cáo lại cầm ấm trà lên, nhìn về phía mặt trời.
Thanh niên nhíu mày nói:
-Điều này không phù hợp với cung cách pha trà...
-Đừng nói chuyện, xem đi!
Ông cụ có vẻ cực kì kích động, cẩn thận quan sát là trà trong ấm trà trong suốt ở trên TV, lá trà kia dưới ánh mặt trời lại trong suốt như pha lê, mỗi một lá trà đều giống như tác phẩm ngọc điêu khắc từ tay của một vị đại sư phụ! Điều tuyệt vời hơn nữa là, dường như bên trong trà là một thứ chất lỏng màu xanh lục, vô cùng đẹp mắt, khiến người ta theo bản năng liếm liếm đầu lưỡi, muốn thử hương vị một chút.
Cô gái rót trà vào chén trà có mép trắng đáy đen, nước trà trong xanh, thành chén trắng tinh, đáy đen như đất, nước trà xanh ở trong đó như cây lành sinh trưởng nơi mảnh đất màu mỡ, khiến toàn bộ người xem sáng mắt lên!
Ngay sau đó, trong hình ảnh rốt cuộc xuất hiện mấy chữ: "Trà Hàn Trúc, cảm giác như đang phẩm ngọc."
-Đẹp là đẹp, chưa chắc đã uống ngon.
Thanh niêm lẩm bẩm.
Đột nhiên ông cụ nhỏm dậy, nhấc chân đi ngay.
Thanh niên kêu lên:
-Sư phụ đi đâu thế?
-Đi Nhất Chỉ tự, uống trà!
Ông cụ đẩy cửa đi ra.
-Sư phụ, từ từ chờ con với!
Thanh niên nhanh chóng ngồi dậy đuổi theo.
Nhưng mà hai thầy trò cũng chưa nhìn thấy, phía sau đoạn quảng cáo còn có thêm một dòng chữ: "Trà Hàn Trúc cực phẩm, mỗi năm chỉ một cân, trân quý hơn cả Đại Hồng Bào, một hưởng thụ siêu việt xa xỉ."
Không chỉ là thầy trò hai người, theo quảng cáo nổ tung, rất nhiều người yêu thích phẩm trà cũng bắt đầu hỏi thăm khắp nơi, xem ở đâu có bán trà Hàn Trúc.
Kết quả là một đám người đã bắt đầu thèm thuồng lại buồn bã phát hiện, trên thị trường căn bản không có bán loại trà này!
Đang lúc mọi người gào la bảo đồ lừa đảo, một tin tức từ Đông Bắc truyền đến: "Đại hội trà Hàn Trúc sắp được mở ra ở Tùng Võ huyện, tuyển chọn nhà phân phối."
Nghe thấy tin tức đó, vô số nhà phân phối hoặc là người yêu thích phẩm trà lập tức chen chúc nhau đi, trong lúc nhất thời, Tùng Võ huyện lại nổi tiếng...
Chương 1288 Đường Hồ Đồ
Người vẫn chưa được thăng chức, Huyện trưởng Tùng Võ huyện Kỳ Đông Thăng cười đến độ không khép miệng lại được, hắn nhanh chóng tìm người làm kế hoạch cho đại hội sắp tới, hơn nữa còn sắp xếp người làm công tác bảo an các thứ. Hắn không thể không vui được, vì đại hội trà Hàn Trúc lần này không chỉ là một ngày hội tưng bừng về lá trà.
Vấn đề là các doanh nhân giàu có ở ĐNA đã cùng các thôn dân ở Nhất Chỉ thôn phát triển và đầu tư vào một nhà máy sản xuất trà, và số vốn đợt đầu tiên đã vượt quá 100 triệu!
Điều này đối với Tùng Võ huyện xa xôi mà nói, tuyệt đối là tiền từ trên trời rơi xuống!
Đối với Kỳ Đông Thăng, đây cũng là một thành tích không tồi, một món quà chia tay tuyệt vời trước khi hắn thăng chức.
Tóm lại, Tùng Võ huyện thực náo nhiệt... Thậm chí còn có cảm giác như đang ăn Tết.
Thế nhưng có một nơi không hề kém cạnh gì Tùng Võ huyện, đó chính là Nhất Chỉ tự!
-Sư phụ, bên ngoài có rất nhiều người tới đây cầu trà, đã chờ trước cửa mấy ngày rồi. Ngày nào cũng tới từ sớm ...
Con khỉ nhỏ giọng nói.
Phương Chính vẫy vẫy tay nói:
-Ai gây phiền toái, người đó đi giải quyết. Hiện tại vi sư rất bận, đừng quấy rầy vi sư suy nghĩ...
Con khỉ nói:
-Hiện tại Vương thí chủ cũng không có biện pháp, từ khi đỉnh núi chúng ta hạn chế sự sinh trưởng của Hàn Trúc, số lượng Hàn Trúc đã là hữu hạn. Hơn nữa đang vào mùa Đông, tốc độ nẩy mầm của Hàn Trúc rất chậm. Nhiều người như vậy, căn bản là chia không đủ.
Phương Chính nghe đến đó, buông dụng cụ cắt gọt trong tay xuống, ngẩng đầu nói:
-Vì cái gì bọn họ tới đây cầu, vi sư nhất định phải cho kia chứ?
Con khỉ ngạc nhiên...
Phương Chính nói:
-Trên thế giới không có bữa cơm nào miễn phí, nếu có, chắc chắn phải có cạm bẫy. Bần tăng cổ vũ mọi người làm việc thiện, nhưng không liên quan gì mà tặng cho đều không phải là việc thiện, mà thành tai họa. Con trông cửa, nhiều người như vậy, con mang ra một phần sẽ khiến bọn họ càng thêm hi vọng, cũng sẽ càng chờ lâu, người tới cũng sẽ càng nhiều...
Con khỉ cứng họng, quả thật nó chưa từng suy xét đến vấn đề này, nó chỉ cảm thấy, nhiều người chờ trước cửa như thế, mà toàn là người già, trời băng đất tuyết, trông thật quá đáng thương, lúc này mới tìm Phương Chính để nói.
Phương Chính nói:
-Tịnh Chân, con không cần buồn rầu vì chuyện này. Tựa như lời vi sư đã nói, ai gây phiền toái, người đó phải đi giải quyết, con không cần nhọc lòng hay phiền toái thay cho người khác.
Con khỉ gãi gãi đầu, nói:
-Con là sợ mọi người nói sư phụ không tốt.
Phương Chính cười ha ha nói:
-Bần tăng tốt xấu thế nào đều có thế nhân cùng lịch sử đánh giá, mà vấn đề tốt xấu này, đừng nói là vài người, cho dù là thánh nhân cũng chưa chắc phân biệt được. Được rồi, ánh mắt của người khác không quan trọng, quan trọng là nơi này.
Phương Chính chỉ chỉ ngực.
Con khỉ bừng tỉnh đại ngộ, chắp tay trước ngực nói:
-Sư phụ, con đã hiểu, con sẽ đi ngay.
Cùng lúc đó, một đám người đang chờ trước cổng lớn Nhất Chỉ tự, thế nhưng ở giữa cũng có một lối đi nhỏ, là dành riêng cho khách hành hương.
-Sư phụ, con khỉ kia đi vào lâu như vậy, sao còn không ra? Chúng ta tới đây đã hai ngày rồi, đừng nói một ngụm trà Hàn Trúc, ngay cả miếng nước ấm cũng chưa được uống.
Thanh niên xem quảng cáo lúc trước ngồi xuống một hồi rồi lại đứng lên, dậm dậm bàn chân đã lạnh cóng, có chút oán giận nói:
-Sư phụ, nếu không, chúng ta dứt khoát tìm chỗ nào đó...
Ông cụ cũng rất lạnh, tay đang ôm túi giữ nhiệt, vừa nghe thanh niên nói như vậy liền sa sầm mặt mày, đánh gãy lời đối phương:
-Cầu đồ của người khác làm sao nóng nảy được, tìm cái gì mà tìm? Nhiều người đều đang đợi như vậy, con gấp gáp cái gì?
Thanh niên khổ sở nói:
-Nhưng mà... phải chờ tới khi nào đây? Hơn nữa có chút xíu như thế, cho dù muốn chia đều cũng không đủ để chia nữa.
Ông cụ nói:
-Có được là duyên phận, không chiếm được là duyên phận chưa tới, gấp cái gì? Dạy con cái gì con quên sạch rồi à?
Thanh niên thấy ông cụ đã hơi tức giận liền thành thật lại ngay, không dám hở môi, chỉ biết đứng đó xoa xoa tay, nhảy nhảy.
Bên cạnh hai người là một cô gái, cô gái mặt rất dày, trước mặt còn có một chậu than nho nhỏ, sau lưng là một túi than củi, hiển nhiên có chuẩn bị mới đến.
Cô gái nghe được đoạn đối thoại của hai người liền cười nói:
-Tôi cũng phục hai người thật đấy, trời lạnh như thế này lại không chuẩn bị đồ sưởi ấm nhiều một chút.
Ông cụ cười khổ nói:
-Vốn tưởng rằng có thể cầu được, không nghĩ tới, haizzz.....
Cô gái nhếch miệng cười nói:
-Hai người cũng là vừa xem xong quảng cáo liền chạy tới đây?
Ông cụ theo bản năng gật gật đầu.
Cô gái chỉ vào đám người đang xếp hàng ở phía sau, nói:
-Họ cũng như thế, thật ra họ đến đây sớm lắm. Kết quả một trận gió Tây Bắc đông lạnh ập xuống núi, họ lại chuẩn bị kĩ càng thêm một phen mới lên đây. Hai người cũng thú vị thật, chưa xem xong quảng cáo đã chạy tới nơi này.....
Ông cụ cười khổ nói:
-Tôi nào nghĩ trà này lại tinh quý như thế, một năm chỉ sản xuất được một hai cân, còn quý giá hơn cả Đại Hồng Bào nữa ...
Cô gái cảm khái nói:
-Qủa thực quý giá, nếu không trời lạnh thế này có ai lại ngồm xổm ở đây chờ đâu. Ngài họ gì?
Ông cụ đáp:
-Tôi họ Đường....
Ông cụ còn chưa nói xong, phía xa xa chợt truyền đến một tiếng cười vui mừng:
-Ai u, ông chủ, ngài cũng đến rồi?
Mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặt mày phúc hậu đang tươi cười chạy tới chào hỏi một người đàn ông trung niên khác.
Người đàn ông đó có quả đầu kiều Địa Trung Hải, cũng là có chuẩn bị mới đến, trên người có mang theo than và lửa, tương đối thoải mái.
Nhìn thấy người đàn ông phúc hậu chạy lại, ông ta cũng đứng dậy nói:
-Thì ra là ông chủ Tiền tới đây, ông chủ Tiền luôn là người bận rộn, sao hôm nay lại có thời gian rỗi chạy lên núi hóng gió lạnh thế này?
-Ha ha, còn không phải do Nhất Chỉ tự này gây ầm ĩ sao? Làm cái gì mà chả được, cứ nhất định phải là trà, quảng cáo rùm beng khắp nơi. Tôi đến đây là để xem rốt cuộc bọn họ đang làm cái trò gì.
Lúc ông chủ Tiền nói cái này, giọng điệu rõ ràng không tốt.
Cô gái ngồi bên cạnh ông cụ họ Đường kia vừa thấy ông chủ Tiền nọ liền nhíu mày, nhỏ giọng nói một câu:
-Ra cửa không xem Hoàng Lịch, thế mà lại đụng phải chó điên!
Ông cụ họ Đường kinh ngạc hỏi:
-Cô biết hắn?
Cô gái gật gật đầu, sau đó tự giới thiệu nói:
-Tôi tên là Tống Minh, ông cụ nhà tôi thích lịch sử, anh trai tôi tên là Tống Nguyên, tôi đứng thứ hai, nên gọi là Tống Minh.
Ông cụ họ Đường cười nói:
-Vậy nếu như cô có em trai, chẳng phải sẽ gọi là Tống Thanh?
Tống Minh nhún nhún vai nói:
-Trên thực tế, đích xác là như thế.
Ông cụ họ Đường lập tức nở nụ cười, thanh niên ở bên cạnh cũng cười theo, đồng thời còn tự giới thiệu:
-Xin chào Tống Minh tỷ, tôi tên là Đường Thần, đây là ông nội của tôi, tên là Đường.....
Ông cụ họ Đường nói:
-Đường Hồ Đồ.
Tống Minh ngạc nhiên nói:
-Cụ Đường, cái tên này của ngài...
Đường Hồ Đồ cười nói:
-Nhân sinh khó được hồ đồ, hồ đồ tốt mà, rất nhẹ nhàng. Cho nên tôi mới gọi là Đường Hồ Đồ.
Tống Minh cong môi cười nói:
-Mấy người già các người thật đúng là...
Đường Thần nói:
-Tống tỷ, nói cái tên Tiền lão bản kia đi, sao chị lại mắng hắn thế? Các người có thù oán gì sao?
Tống Minh lắc đầu nói:
-Chưa đến nỗi đó, chẳng qua không quen nhìn tác phong của hắn mà thôi.
Đường Thần nói:
-Chỉ giáo cho?
Tống Minh nói:
-Cụ Đường có biết vì sao lá trà của chúng ta bị loại khỏi thị trường cao cấp?
Cụ Đường lão khẽ gật đầu, Đường Thần lại có chút mơ hồ hỏi:
-Vì sao? Tống tỷ nói thử xem.
Tống Minh cười nói:
-Được, để tôi nói cho cậu nghe.