Chương 1275: Cái Gì Cũng Chưa Nhìn Đế
Đếm ngược thời gian lên thuyền mà Phát Mộc đại sư đã nói càng ngày càng gần, 12 giờ nửa đêm.
Phát Mộc đại sư đã cảm giác được rõ ràng, người từ bốn phía đã nắm chặt nắm tay, cắn chặt khớp hàm, chỉ chờ vừa đúng thời gian, hoặc là lên thuyền, hoặc là đánh chết hắn!
Không chờ đến lúc bị những người khác làm gì, thần kinh của Phát Mộc đại sư cũng đã sắp hỏng rồi.
Đúng lúc này, một trận tiếng còi cảnh sát chói tai từ nơi xa truyền đến...
Phát Mộc linh cơ vừa động, hô to một tiếng:
- Chính phủ biết chuyện chúng ta rời đi rồi, đây là tới ngăn cản chúng ta! Bọn họ sẽ dọa phi thuyền đi, mọi người mau đi ngăn bọn họ lại, đuổi bọn họ đi!
Nếu là ngày thường, Phát Mộc vừa nói như vậy, những người khác nhất định sẽ nghe lời mà lập tức làm theo. Nhưng trước mắt, vai diễn của hắn đã bị vạch trần, thiếu đi lớp vỏ bọc thần thánh bên ngoài thì còn ai tin hắn?
Ngược lại là Lý Thanh la lên một tiếng:
- Giết hắn!
Tiếp theo từ bốn phía, nhóm người hùng hổ lao lên!
Phát Mộc đại sư thấy vậy, mặt xám như tro tàn, hai mắt nhắm lại, chờ chết...
Đúng lúc này...
- A Di Đà Phật! Chư vị thí chủ, khoan hẵng động thủ.
Một tiếng hô Phật hiệu bỗng nhiên vang lên!
Mọi người vốn đang chìm trong phẫn nộ, bị lừa gạt, tuyệt vọng bao phủ lý trí, nghe một thanh âm như thế, phảng phất như có cơn gió ấm thổi qua tâm can đã lạnh băng của họ, thêm được một chút ấm áp.
Mọi người đều nhận ra, đây là giọng của hòa thượng trong mộng kia!
Tất cả mọi người theo bản năng nhìn về hướng phát ra thanh âm. Chỉ thấy trên không trung, một đóa hoa sen dần dần hạ xuống, trên hoa sen là một vị bạch y tăng nhân, tay kết ấn hoa sen, trên mặt mang một nụ cười hiền từ.
- Đại sư, chúng tôi muốn giết kẻ lừa đảo này, chẳng lẽ người muốn ngăn cản sao?
Lý Thanh kêu lên.
Phương Chính mỉm cười nói:
- Thí chủ, bần tăng không phải tới để cứu hắn, mà là tới để cứu các ngươi.
Trình Hạo ngạc nhiên nói:
- Đại sư, xin người chỉ giáo?
Trần Long cũng phối hợp hỏi:
- Đúng vậy, đại sư, ngài có ý tứ gì?
Phương Chính nói:
- Cảnh sát đã tới mà các ngươi lại đem người ta đánh chết. Dĩ nhiên, hắn đã phạm phải tội ác tày trời, nhưng sẽ làm đảo lộn toàn bộ pháp luật thế giới. Các ngươi giết hắn, cũng tương đương với phạm tội giết người. Giết người là phạm pháp, các ngươi sẽ phải ngồi tù.
- Chỉ cần có thể giết hắn, ngồi tù tôi cũng chịu! Vì hắn, mà tôi không còn gì nữa!
Lý Thanh đã hoàn toàn đã không còn sự ổn trọng ngày thường, trong mắt chỉ còn có điên cuồng. Nếu không phải người đang nói chuyện với cô ta là Phương Chính, thì dù có là núi đao hay biển lửa, cô ta cũng sẽ không thèm để ý mà xông lên, giết Phát Mộc!
Phương Chính lắc đầu nói:
- Ai nói với cô là cái gì cũng không còn?
Lý Thanh cười thảm nói:
- Không nhà, tiền không còn, công việc không còn, tín ngưỡng duy nhất hiện giờ cũng không còn nữa... Tôi còn có cái gì?
Phương Chính cười nói:
- Cô còn có chính cô mà.
Lý Thanh mê mang nhìn Phương Chính, hoàn toàn không rõ Phương Chính đang nói gì.
Phương Chính nói:
- Nhà có thể xây lại, tiền có thể kiếm lại, công việc có thể tìm lại, tín ngưỡng à... Một kẻ làm cho cô đánh mất chính mình, đem tất cả của cô vứt hết đi, tín ngưỡng làm cô sống không bằng chết thì còn cần làm gì? Không có tín ngưỡng này, cô có thể dùng cách của mình đi tự hỏi nhân sinh, đối mặt với thế giới, tìm về linh hồn của chính mình. Cô đây là giải thoát, là nhận được, mà không phải là mất đi. Cô còn có cả mớ thời gian để có thể sống, sống mãi về sau, sẽ còn tạo ra càng nhiều giá trị hơn nữa, chẳng phải tốt hơn so với mang tương lai của mình chôn cùng kẻ lừa đảo này?
Lý Thanh cứng họng, trầm mặc, rồi cúi đầu rơi vào trầm tư.
Không chỉ là Lý Thanh, Trình Hạo và những người khác cũng như vậy.
Chỉ có một mình Khương Vũ Mông là không thể chịu được, cũng không biết được con nhóc này bị lừa bao nhiêu tiền, đôi tay nắm chặt, ngửa đầu nhìn Phương Chính, trong mắt sáng lập lòe như ánh sao, nói:
- Lư Thanh, mau nhìn! Thần tiên! Phật Tổ đó! Ta chuyến này về cũng có thể bốc phét cả năm!
Lư Thanh đi theo gật đầu nói:
- Bốc phét cả đời giúp anh được không?
Khương Vũ Mông trả lời theo bản năng:
- Được...
Lư Thanh:
- Hi hi... Một lời đã định.
Khương Vũ Mông bỗng nhiên tỉnh táo tinh thần lại, mặt đẹp đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Chờ về nhà, em lấy "súng ống" của anh dỡ xuống, tiêu hủy toàn bộ!
Lư Thanh:
- ...
Trên trời, lỗ tai Phương Chính vốn đang yên lành, ban đầu hắn muốn mang lại không khí trang nghiêm túc mục, trong đại khí rộng lớn mang theo ấm áp, thiện ý, chính năng lượng tràn đầy! Kết quả nghe phải một đoạn nói thầm của Khương Vũ Mông cùng Lư Thanh trong nháy mắt cả người hắn đều không ổn... Trong lòng cảm thán nói: "Nếu bần tăng thật sự là thần, thì trước tiên sẽ đem hai người bọn họ thiêu chết cho rồi... Thiêu chết tất cả những đứa chơi trò ân ái, thứ không biết xấu hổ!"
Lúc này, đám người Lý Thanh dường như cũng suy nghĩ cẩn thận hơn nhiều, Lý Thanh nghiến răng nghiến lợi nói:
- Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy mà tha cho hắn sao?
Phát Mộc đại sư nghe được lời Phương Chính nói, lại nhìn phản ứng của mọi người, hắn biết chắc nửa phần là sẽ không bị đánh chết, vì thế cười lạnh nói:
- Chúng mày đánh chết tao, thì đều phải chôn cùng tao!
- Phát Mộc, ông đừng đắc ý! Nếu chọc bọn tôi cáu thì cũng sẽ giết ông đó!
Trình Hạo nói.
Phát Mộc cười ha ha nói:
- Giết chết tao à? Mày dám sao? Không nói chuyện khác, khi cảnh sát tới, chúng mày ai dám chạm vào một cọng lông của tao không? Xem như tao cầu xin chúng mày, tới đây, đánh tao đi! Tao có thể gieo họa cho chúng mày nửa đời trước, giờ chúng mày đánh tao, thì tao cũng có thể gieo tiếp họa cho chúng mày nửa đời sau! Chúng mày làm tao khó chịu thì chúng mày cũng đừng mơ yên thân! Tới đi, đánh tao đi!
Phát Mộc nhìn những người trước mắt liền biết lúc này nếu muốn tránh bị đánh hoặc bị đánh chết, chỉ dựa vào gã hòa thượng trên đầu kia là vô dụng. Hắn cần có thêm khí thế, chiếm được khí thế cao, mới có thể ngăn chặn mọi người ở đây!
Cho nên, hắn càn rỡ gào to, quả nhiên...
Phát Mộc cứ điên cuồng gào hét như thế, đám người Lý Thanh lại do dự.
Phương Chính nói bọn họ nghe lọt được, vì một tên khốn kiếp như vậy khiến nửa đời sau của mình đau khổ thật không đáng... Nhưng lão cũng quá thiếu đòn! Nếu không động thủ thì lại tức chết!
Đã bị hắn lừa lâu như vậy tới nước này còn không làm gì được...
Lúc này Trần Long ngửa đầu nhìn Phương Chính nói:
- Đại sư, chẳng lẽ chúng tôi thật sự không còn biện pháp nào để đối phó với hắn sao?
Phát Mộc cười lạnh nói:
- Các ngươi muốn tự bảo vệ mình, thì tốt nhất là tránh ta xa xa một chút!
Lý Thanh cũng nói:
- Đại sư... Khi bọn tôi thật sự đối mặt ác nhân, một chút biện pháp cũng không có sao? Chỉ có thể trông cậy vào pháp luật sao?
Phương Chính thở dài nói:
- Pháp luật chính là dùng để bảo vệ cho các ngươi, chính là dùng để giúp các ngươi báo thù... Các ngươi giết hắn, pháp luật cũng sẽ giúp hắn báo thù.
Đám người Lý Thanh trong nháy mắt xám ngoét như tro tàn. Tuy rằng pháp luật có thể giúp báo thù, nhưng bọn họ lại càng muốn tự mình động thủ...
Mọi người ở đây ôm vẻ mặt bất đắc dĩ, đúng lúc Phát Mộc đang đắc ý thì thanh âm của Phương Chính bỗng nhiên lại mang theo vài phần nghịch ngợm nói:
- Tục ngữ nói không thể nhẫn nhịn được, thì cũng không cần nhịn tiếp nữa. Nếu hắn đã kêu gào như vậy, thì còn chờ gì nữa? Đừng đánh chết, đánh cho sắp chết thôi!
Lời này của Phương Chính vừa nói ra thì tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Lý Thanh, Trình Hạo, Trần Long, Lư Thanh, Khương Vũ Mông cùng nhau dùng một loại ánh mắt cổ quái nhìn Phương Chính, Phương Chính lại ngửa đầu, nói:
- Bần tăng cái gì cũng chưa nhìn thấy.