Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1274

Chương 1274: Nhất Mô Nhất Dạng

schedule ~26 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1274: Nhất Mô Nhất Dạng

- Lý tỷ, chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thật sự không có phi thuyền tới sao?

Đối phương khóc nức nở hỏi.

Trình Hạo ôm ngực ngồi xổm ở kia, nghe được lời này, hai mắt đỏ bừng ngẩng đầu nói:

- Toàn bộ gia sản của tôi đều đổ vào rồi, vì thuyền lớn mà vợ cũng ly hôn với tôi, con cái cũng bị mang đi, công ty không có, cái gì cũng không! Ai dám nói không có thuyền lớn, tôi liều mạng với hắn!

Trần Long nghe vậy, liền đánh qua một quyền!

Trình Hạo trực tiếp bị đánh ngã xuống đất!

Trình Hạo giận dữ hét:

- Mày làm cái gì?

Trần Long nói:

- Không làm gì cả, đánh cho ông tỉnh! Vợ ông trước giờ vẫn chưa từng rời khỏi ông, vẫn luôn ở nhà chờ ông về! Con ông còn mang họ Trình vẫn luôn đợi ông trở về dẫn nó đi vườn bách thú! Đây là chuyện ông đã hứa với nó! Còn công ty, công ty có tôi mà! Ông ở đây rít gào cái gì?

Trình Hạo nghe thấy những lời này, trong lòng giống như bị đại thiết chùy đánh một cú, trong lòng chẳng những không hết khó chịu, ngược lại càng đau đớn hơn!

Tên đàn ông một mét tám nhìn Trần Long, không ngăn được nước mắt chảy xuống:

- Tôi... Tôi không còn mặt mũi nào đi gặp bọn họ được nữa. Lúc trước tôi là người chủ động ly hôn...

Trần Long nói:

- Ông muốn mang theo họ đi, họ không đi theo ông mà thôi. Tim ông còn chưa tới nỗi hết thuốc chữa, tin tôi đi, tôi tới đưa ông về nhà.

Trình Hạo ôm đầu ngồi, khóc rống lên.

Mà những người cảnh ngộ giống Trình Hạo, gần xa đều rải rác một hai người. Cả đám bọn họ đều lâm vào tuyệt vọng, trong ánh mắt dần dần mang ý chết.

Cũng may mà mấy ngày này, bọn họ đều bị Phương Chính phản tẩy não một thời gian, một nhóm người đối với kết quả này, kỳ thật đã tiếp nhận một chút rồi. Nếu không, lúc họ biết thuyền lớn không tồn tại, bọn họ đã phát điên tại chỗ rồi, nếu không cũng chạy tới giết Phát Mộc đại sư cùng nữ trợ lý.

Dù cho như thế, nhóm người cũng không chịu nổi...

Có gia đình cửa nát nhà tan, có gia đình chỉ còn cát bụi, có gia sản toàn bộ cúng cho Phát Mộc đại sư, một đám người ở chỗ này cái gì cũng không có.

Bỗng nhiên trong khoảnh khắc, mọi người cảm thấy chính mình phảng phất không phải là một người, mà chính là một thứ cô hồn dã quỷ ngồi xổm ở đây mơ một giấc mộng xuân thu!

Cái gì cũng không có...

Cô độc một mình.

- Đủ rồi!

Lý Thanh đập bàn, đứng lên, nói:

- Mọi chuyện đã như vậy, các người khóc sướt mướt còn có ích lợi gì?

- Vậy phải làm sao?

Trình Hạo theo bản năng hỏi.

Lý Thanh nhíu mày nói:

- Vừa mới chỉ nghe bọn hắn nói mà thôi, chưa chắc là thật sự, có lẽ, còn có thể xoay chuyển.

Nghe được còn có thể xoay chuyển, mọi người lập tức đã lên tinh thần.

Chuyện này cũng giống như người rơi vào biển rộng, bắt được cọng rơm cuối cùng, tuy rằng chính mình biết rõ, thứ đồ chơi này thực vô nghĩa, nhưng vẫn muốn thử xem, ôm một con đường hy vọng.

Lý Thanh nói:

- Tiếp tục diễn kịch, nếu bọn họ thật sự là kẻ lừa đảo, hẳn là sẽ diễn ra như trong mộng. Nếu bọn họ thật sự chạy trốn, cũng chứng minh hết thảy mọi thứ. Đi thôi... Thu hết nước mắt lại cho tôi, đi ra ngoài!

Nói xong, Lý Thanh dẫn đầu đi ra ngoài. Những người khác thoáng liếc nhìn lẫn nhau, cũng theo đi ra ngoài.

Tới phòng học, nữ trợ lý đã tới rồi, nhìn thấy bộ dáng mắt đỏ bừng của những người này, nhíu mày nói:

- Mọi người làm sao vậy?

Nữ trợ lý đã quản lý, đã đối mặt với bọn họ từ trước đến giờ, mọi người rõ ràng có chút chột dạ.

Đúng lúc này, Khương Vũ Mông đứng dậy, nói:

- Thấy phải rời khỏi địa cầu, xa rời quê hương, trong lòng mọi người đều có chút buồn. Vừa mới khóc xong...

Cái lý do này cũng đã nói rồi, nhưng lại không cẩn thận xem xét lại.

Có lẽ là bởi vì nữ trợ lý cũng chuẩn bị trốn chạy, cho nên cũng không có nhiều tinh lực mà trông giữ lỗ hổng tư tưởng của mọi người nghiêm khắc, cô ta chỉ thúc giục mọi người nhanh chóng ngồi xuống, chuẩn bị học.

Phát Mộc đại sư vẫn giảng bài như cũ ở đây, nói:

- Các bạn học, chỉ còn có hai ngày, ta sẽ hoàn thành lời hứa đối mọi người, thuyền lớn sẽ tới ngay. Đoạn thời gian cuối cùng này, ta cũng sẽ vượt qua cùng mọi người. Buổi tối hôm nay, mọi người có thể liên hoan một buổi cuối cùng ở địa cầu, tất cả chi phí trường học sẽ chi trả. Rời khỏi địa cầu, các vị cũng không còn có cơ hội nữa, được rồi, ta hơi mệt, đi nghỉ ngơi trước.

Nói xong, Phát Mộc đại sư đứng dậy cáo từ.

Làm cho Phát Mộc đại sư kinh ngạc chính là, bọn học sinh vậy mà lại không mừng rỡ, mà dùng một loại ánh mắt kì dị nhìn hắn, phảng phất như đang nhìn cái gì đó vô cùng khủng bố cùng tuyệt vọng.

Đúng lúc này, Lý Thanh bỗng nhiên kêu lên:

- Quá tuyệt vời! Cảm ơn người, Phát Mộc đại sư! Các bạn học rất là vui, đều trợn tròn mắt lên rồi, ngày này thật sự đã tới, cảm giác này... Quá phức tạp...

Học viên khác cũng hưởng ứng lại, gật đầu theo.

Phát Mộc đại sư gật gật đầu nói:

- Một khi đã như vậy, chuyện còn lại liền giao cho mọi người phụ trách.

Nói xong, Phát Mộc đại sư dường như thật sự mệt mỏi, rời đi.

Phát Mộc vừa đi, nữ trợ lý liền quay lại, nói:

- Các bạn học, bên kia đã sắp chuẩn bị xong nhưng thuyền này quá lớn...

Nữ trợ lý vừa mở miệng, đám người Lý Thanh liền theo bản năng, nói thầm câu nói kế tiếp ở trong lòng:

- Phi thuyền đáp xuống đất cần phải có một nơi đỗ đáng tin cậy, để tránh cho chính phủ chú ý, hoặc là những phiền toái không cần thiết. Cho nên Phát Mộc đại sư muốn chúng chuẩn bị một khoản tiền, mọi người có tiền ra tiền, có lực xuất lực. Nỗ lực lâu như vậy, rốt cuộc cũng nhìn đến được hy vọng, hy vọng mọi người không chậm trễ...

Giống nhau như đúc, hoàn toàn giống nhau như đúc! Từng câu chữ có khác nhau đôi chút, nhưng chỉnh thể thì hoàn toàn không khác nhau!

Tất cả mọi người tự nhéo chính mình một chút, đau!

Không phải mộng!

Mọi người chỉ cảm thấy trong nháy mắt, trên trán đã treo đầy mồ hôi lạnh. Nếu không phải mộng, mà hết thảy lại cùng mộng giống nhau như đúc, như vậy kết quả về sau sẽ ra sao?

Chẳng lẽ kia không phải mộng? Đó là tương lai?

Đây là ý niệm của mọi người.

Cho dù là Lý Thanh ôm hy vọng cuối cùng, cũng như bị sét đánh. Hôm nay Phát Mộc đại sư giảng bài, lời nói của nữ trợ lý, so với trong mộng đều giống nhau như đúc.

Chuyện này thật sự trùng hợp sao?

Giờ này khắc này, không ai cho rằng là trùng hợp.

Nhưng mọi người vẫn chưa từ bỏ ý định, chỉ để lại cái tâm nhãn, nói là đã đem tất cả tiền nộp cho nữ trợ lý, nhưng là trên thực tế đều để lại một ít tiền trên người. Sau đó đám người lập tức chạy về phòng ngủ, nghe tiếng trong di động.

Quả nhiên, tình cảnh trong mộng tái hiện, nữ trợ lý cười mắng bọn họ là ngốc...

- Lý Thanh... Chúng ta...

Một người học viên sắc mặt xanh mét.

- Không đến phút cuối cùng thì tôi vẫn chưa từ bỏ ý định.

Lý Thanh nghiến răng nghiến lợi nói, tuy rằng cô ta nói chưa từ bỏ ý định, nhưng mọi người đều biết rõ, đáp án đã thực rõ ràng. Dù có tiếp tục nghiệm chứng, cũng sẽ không có cái kết quả thứ hai.

Nhưng mọi người cũng rõ ràng, không đến thời khắc cuối cùng, ai cũng không muốn từ bỏ... Nỗ lực lâu như vậy, đặt cược toàn bộ gia sản, ai cũng không muốn phải nhận thua dễ dàng.

Quả nhiên, giờ cơm chiều nữ trợ lý lấy tiền làm cho mọi người một bữa tiệc lớn, sau đó liền nói đi hát karaoke, mọi người vẻ mặt giả vờ cười hưởng ứng, sau đó đi theo.

Chẳng qua nữ trợ lý nói mình còn có việc, lúc cô ta nói muốn đi về trước, mọi người tuy rằng cười gật đầu, nhưng nữ trợ lý vừa đi, tất cả mọi người cũng đánh xe trở về theo.

Chương 1280 chết thực thảm

- Thế nào?

Phát Mộc đại sư nhìn thấy nữ trợ lý đã trở lại, hỏi.

Nữ trợ lý lập tức ngồi vào trong xe, cười nói:

- Đương nhiên là thành công mà về, bọn họ chỉ là một đám ngốc mà thôi.

Phát Mộc đại sư cười, làm tài xế lái xe, lập tức đi đến sân bay.

Kết quả đúng vào lúc này, một trận những tiếng thắng xe chói tai vang lên, tiếp theo từng chiếc xe taxi chắn trước mặt bọn họ, vây chật toàn bộ đường xá như nêm cối!

- Đây là có chuyện gì?

Phát Mộc đại sư mê man hỏi.

Tiếp theo liền thấy một đám người từ xe taxi đi xuống. Một đám vẻ mặt phẫn nộ đi tới, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm xe của Phát Mộc đại sư.

Nữ trợ lý thấy vậy, sắc mặt trong nháy mắt thành một mảnh trắng bệch, nói:

- Đại sư... Tình huống hình như không ổn lắm.

Phát Mộc nói:

- Bình tĩnh, không có việc gì, với đầu óc này của bọn họ, để tôi tới đối phó.

Nói xong, Phát Mộc dò ra cửa sổ xe nói:

- Chư vị đồng học, các người ngăn xe ta lại làm gì?

Lý Thanh lạnh lùng nói:

- Đại sư, người muốn đi đâu?

Phát Mộc có kinh nghiệm dày dặn làm lão lừa đảo, lúc này cũng chẳng sợ gì, vẫn như cũ duy trì tự tin mỉm cười, nói:

- Phân bộ nước ngoài lâm thời xảy ra một chút việc, yêu cầu ta về đi thương lượng ngay lập tức. Ta chuẩn bị bay, ngày mai lại bay trở về.

Nghe được lời này, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.

Tuy rằng mọi người trong lòng đã chắc chắn đến 80- 90% là Phát Mộc đại sư muốn trốn chạy. Nhưng là Phát Mộc đại sư từng giảng dạy đến toàn thế giới, hắn cũng thường xuyên bay tới bay lui, cho nên lâm thời mà bay đi, cái lý do này hình như cũng hợp lý.

Hồng Hài Nhi ngửa đầu nói:

- Sư phụ, Phát Mộc này xảo quyệt ghê.

Phương Chính nhàn nhạt cười nói:

- Dù là hồ ly giảo hoạt, cũng có lúc sẽ lộ ra đuôi cáo.

- Là ý gì?

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên.

Phương Chính nói:

- Con chơi di động mà không xem tin tức sao?

Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu nói:

- Đã chơi di động còn xem tin tức à?

Phương Chính:

- ...

Lúc này, một người tài xế xe taxi nói:

- Không đúng, tin tức vừa nãy còn nói, bởi vì vấn đề thời tiết, tất cả các chuyến bay đều bị hủy bỏ. Không lẽ ông tự mình bay qua?

Nghe được lời này, Phát Mộc đại sư lập tức cứng đờ.

Lý Thanh nhanh nhẹn móc di động ra, xem xét tin tức gần đây nhất. Quả nhiên là có tin như vậy, sau đó vẻ mặt lạnh lẽo nói:

- Phát Mộc đại sư, xem ra người đi không được rồi, nếu không thì vào ngồi xe cùng chúng tôi?

Những người khác cũng sôi nổi tiến lên một bước, Phát Mộc nuốt một ngụm nước miếng. Giờ này khắc này, hắn thật muốn bóp chết ông anh tài xế nhiều chuyện kia. Nhưng hắn biết rõ, hiện tại nếu không quay về, những người này sẽ phát điên lên, sẽ đòi cái mạng hắn.

Vì thế Phát Mộc đại sư vẫn nỗ lực duy trì trong khiếp sợ, mỉm cười nói:

- Được, trở về.

Nói xong, Phát Mộc đại sư xuống xe, nữ trợ lý giờ khắc này này đã không cách nào an tĩnh lại, suốt cả quãng đường đi, chân đều run run...

Thấy một màn như vậy, trong mắt đám người Lý Thanh đều là màu sắc bi ai ...

Về tới trên lầu, trong phòng học.

Chẳng qua lúc này đây, đã không sự hài hòa ngày xưa, không khí có vẻ vô cùng trầm thấp.

Phát Mộc còn ngồi ở trên bục giảng, học viên còn ngồi ở phía dưới, chẳng qua hai bên đều trầm mặc không nói, yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua, chờ đợi phi thuyền lớn mang tính quyết định kia!

- Các bạn học, đại sư rất mệt...

Nữ trợ lý muốn cho Phát Mộc tìm một lý do để rời khỏi nơi này.

Kết quả, Trình Hạo cười lạnh nói:

- Chúng tôi cũng mệt mỏi, nhưng là trước khi phi thuyền tới, ai cũng không thể rời khỏi phòng này! Tránh cho trường hợp không thể đi lên phi thuyền, không tốt chút nào. Huống hồ lên thuyền, còn có rất nhiều thời gian nghỉ ngơi, cũng không thiệt gì.

Nữ trợ lý nói:

- Thân thể đại sư vẫn luôn không tốt...

Phát Mộc đại sư vừa nghe, bỗng nhiên ôm ngực, há mồm hít thở, kêu lên:

- Không được... Ta phải chữa bệnh!

Nữ trợ lý vừa muốn tiến lên, liền nghe Lý Thanh lạnh lùng nói:

- Chỉ cần không chết là được. Tôi tin rằng khoa học kỹ thuật chữa bệnh của người hành tinh Ngang Túc nhất định có thể khôi phục sức khỏe cho đại sư. Đương nhiên, nếu đại sư mà chết, chúng tôi cũng không có thể giúp gì.

Nữ trợ lý nghe đến đó, dừng bước chân.

Phát Mộc nằm trên mặt đất cũng vô lực, hắn có thể giả bệnh, nhưng giả chết chỉ sao? Khó khăn này hơi lớn!

Cuối cùng, Phát Mộc nằm một lúc, phát hiện căn bản không có ai phản ứng với hắn, đành phải ngồi dậy một lần nữa. Không có cách nào khác, nằm trên mặt đất hơi lạnh... Tay già chân yếu nằm lâu rồi, thật sự dậy không được.

Mọi người thấy vậy, sôi nổi cười lạnh không thôi.

Thời gian một phút một giây trôi qua, đêm càng ngày càng sâu.

Phát Mộc thật sự dậy không được, ngồi ở kia ngủ gà ngủ gật, kết quả một chốc nhắm mắt, liền nhìn đến một bộ còng tay ở trước mặt. Hoảng hồn, còn có viên đạn bay tới, xuyên qua giữa còng tay...

Sau đó Phát Mộc đã bị doạ cho tỉnh.

Đêm nay, Phát Mộc ở đây mơ một giấc mơ vô hạn tuần hoàn xoay quanh qua lại giữa mộng cùng hiện thực...

Ngày hôm sau, Lý Thanh nói:

- Đại sư, thời gian cũng sắp đến rồi, có thể xuất phát đi đến nơi phi thuyền dừng lại rồi.

Trên trán Phát Mộc đại sư đều là mồ hôi lạnh. Hắn đã từng nói dối, chỉ vào một mảnh dãy núi nói phi thuyền sẽ dừng ở nơi đó. Hiện tại thật sự muốn đi, hắn cảm thấy, khoảng cách của chính mình đến con đường tử vong càng ngày càng gần... Giờ khắc này, Phát Mộc thật sự sợ hãi.

Phát Mộc không muốn dậy, Trần Long cùng Trình Hạo mỗt người một bên, xách hắn dậy. Lý Thanh buộc nữ trợ lý bỏ tiền, thuê hai chiếc xe buýt, đi về hướng vùng núi.

Đến nơi, mọi người xuống xe, vây quanh Phát Mộc đứng ở mương Sơn Câu.

Phát Mộc ngửa đầu nhìn bầu trời, còn nỗ lực chống chế cho lời nói dối của chính mình:

- Mau tới, mọi người kiên nhẫn chờ đợi đi.

Lý Thanh gằn từng chữ một nói:

- Vậy kiên nhẫn chờ đợi đi...

Chẳng qua mỗi một chữ trong lời này, đều vô cùng lạnh lẽo, nặng nề, dường như có một cây đao đặt trên đầu Phát Mộc đại sư, bất cứ lúc nào cũng có thể chém xuống.

Phát Mộc nhìn vòng người vây bốn phía, cùng với từng đôi mắt cảnh giác kia, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, chờ đợi thẩm phán cuối cùng tiến đến.

Nơi xa, trên đỉnh núi, Hồng Hài Nhi ăn kẹo que, nhìn Phương Chính nói:

- Sư phụ, con cảm thấy, hắn sẽ chết thực thảm.

Phương Chính cũng ăn kẹo que, đi theo gật đầu nói:

- Chính xác là sẽ chết rất thảm.

Hồng Hài Nhi nói:

- Người mặc kệ sao?

Phương Chính nói:

- Quản làm gì, cảnh sát đang trên đường tới đây.

- Nói như vậy, tên người xấu này cũng chưa chết?

Hồng Hài Nhi kinh hô.

Phương Chính cười nói:

- Có đôi khi, sống chưa chắc tốt hơn chết. Nhưng mà, với một thân tội nghiệt kia của hắn, sợ là muốn sống cũng không được.

Hồng Hài Nhi nói:

- Chơi tà giáo, tội nghiệt lớn như vậy à?

Phương Chính sắc mặt dần dần nghiêm túc lên, nói:

- Tội nghiệt trên người hắn không chỉ đơn giản là lừa dối. Hắn lừa tiền, lừa sắc, lừa người tan nhà nát cửa, thê ly tử tán không biết có bao nhiêu. Nếu là ở nước ngoài, hắn còn có hy vọng sống sót. Nhưng là ở đây, đối với loại người giống ác ma này, tử hình hắn là cách thích hợp nhất.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bầu trời càng ngày càng âm u, mặt trời xuống núi, sao trời mọc lên...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay