Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1268

Chương 1268: Tẩy Não Vô Tận.

schedule ~26 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1268: Tẩy Não Vô Tận.

Nghi thức cầu nguyện vô cùng phức tạp, Phương Chính tính toán, tất tần tật các bước từ trên xuống dưới là khoảng 49 bước! Thời gian thực hiện cần thiết, cho dù có nhanh tới mấy cũng phải mất một tiếng mới có thể hoàn thành!

Nếu là nghiêm túc một chút, càng cần phải mất một tiếng rưỡi đến hai tiếng mới được!

Mà lúc này mới chỉ là nghi thức cầu nguyện ban đầu thôi, cầu nguyện cũng không đơn thuần là nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực là được, còn phải kèm theo một bộ động tác và ngữ khí âm điệu, không chỉ nói không mà còn có cả hát nữa. Mặc dù lời ca này cực kì khó nghe.....

Hơn nữa, bài hát này dường như có pha trộn thêm chút hơi hướng của Kinh Kịch, thường thường một chữ có thể kéo âm rất dài, phải hết một hơi mới hát xong.

Lời từ trong bài cầu nguyện không nhiều lắm, nhưng khi hát lên thì cũng phải mất khoảng nửa giờ.

Nói cách khác, sau khi cầu nguyện, mất ngay hai giờ đồng hồ!

Mặc dù nữ trợ lý đã dạy một số phương pháp cầu nguyện ngắn, nhưng điều này chỉ để sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.

Nhưng tính ra cũng mất khoảng nửa tiếng.

Phương Chính tính tính, buổi sáng 5 giờ rời giường, bắt đầu nghi thức, cầu nguyện, 7 giờ kết thúc.

Nhưng đó mới chỉ là cầu nguyện sau khi thức dậy, kế tiếp là cầu nguyện trước và sau khi dùng cơm, ngay cả khi sử dụng phương pháp cầu nguyện ngắn thì trước và sau mỗi lần mất nửa tiếng, ăn cơm nửa tiếng, tổng cộng là một tiếng rưỡi. Lúc này là 8 giờ rưỡi.

8 giờ rưỡi, nếu muốn đi làm việc hoặc đi đâu đó, thì nhiều nhất cũng chỉ có 3 tiếng đồng hồ, bởi vì 11 giờ rưỡi còn phải cầu nguyện, sau đó ăn cơm trưa, 1 giờ chiều cầu nguyện xong, căn bản không có thời gian ngủ trưa, bởi vì ngủ trưa cũng phải cầu nguyện. Buổi chiều tương tự mất một tiếng rưỡi cầu nguyện ăn cơm, hai giờ cầu nguyện ngủ, buổi tối còn phải dành ra một hoặc hai giờ để tu luyện cái công pháp dẫn truyền tinh tú kia.

Tính đi tính lại, trong một ngày, thời gian dành riêng cho bản thân mình rất ít.

Điều đáng sợ hơn là, những gì vừa mới tính toán chỉ là một thuật toán thời gian thuần túy. Nếu có việc gì đó xảy ra đột xuất, rồi phải chuẩn bị trước khi làm việc và thu dọn sau khi xong việc, kỳ thực mỗi ngày chỉ có ba hoặc bốn giờ dành cho bản thân!

Trong ba bốn tiếng này, vì cầu nguyện mệt mỏi, không còn sức lực để làm việc gì khác, cuối cùng bản thân sẽ dành trọn một ngày cho việc cầu nguyện ...

Điều đáng sợ nhất là nếu bản thân vẫn cứ tiếp tục, đồng nghĩa với việc bản thân sẽ dùng mạng sống của chính mình để cầu nguyện và trở thành công cụ của sự cầu nguyện. Người như vậy không thể sản xuất, không thể làm được bất kì điều gì ...

Nếu tất cả mọi người đều làm chuyện này, Phương Chính đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại, e rằng thế giới sẽ lập tức quay về thời kỳ đồ đá.

Mặc dù, nhiều tôn giáo chính quy đã từng yêu cầu các tín đồ không được nhập thế, tuân thủ các quy tắc và giới luật, ở chùa chiền khổ đọc kinh thư. Nhưng hướng nghiên cứu của tôn giáo không phải là khoa học vật chất, mà là khoa học tâm linh. Nói một cách chính xác, đó là một nhóm người nghiên cứu triết học, thậm chí trong giới tôn giáo cũng đã sản sinh ra nhiều triết gia, vì vậy, những tôn giáo này không phải không có lợi cho sự tiến bộ của xã hội loài người.

Nhưng mà vị Phát Mộc đại sư trước mắt này, những gì thực sự mà hắn đã làm chỉ là để cho mọi người đọc diễn cảm một áng văn chương ca tụng công đức hết sức vô bổ! Điều này không có ý nghĩa gì cả!

-Sư phụ, thật sự con không cảm thấy cái thứ bỏ đi này có ích lợi gì cả. Còn cái gọi là công pháp tu luyện của hắn, chẳng phải là tam luân xa và thất luân xa của Phật gia sao? Tên này trộm đồ còn dám công khai bán? Có phải quá không biết xấu hổ rồi không?

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính khẽ gật đầu, lại cũng chưa nói gì cả. Tuy rằng hắn đã biết rất nhiều đáp án, nhưng vẫn còn có chút nghi hoặc chưa được cởi bỏ, hắn muốn tiếp tục tìm kiếm đáp án.

Chương trình học kết thúc, trời cũng sắp tối, sau khi tan học, nữ trợ lí bắt đầu sắp xếp cho cựu học viên hướng dẫn tân học viên đi tham quan nơi này.

Phương Chính nảy ra sáng kiến, hắn dùng Nhất Mộng Hoàng Lương làm cho Trần Long và bạn của hắn trở thành người dẫn đường cho Phương Chính và Hồng Hài Nhi, thế nhưng rất nhanh sau đó, Phương Chính đã phát hiện, Trần Long và bạn của hắn lại tách nhau ra, bạn của Trần Long mang theo Phương Chính, Trần Long mang theo Hồng Hài Nhi, mỗi người mang một người đi về hai hướng khác nhau ...

"Sư phụ?" Hồng Hài Nhi truyền âm lại đây.

Phương Chính thầm nghĩ: "Không có việc gì, tùy cơ ứng biến, trả lại thần thông cho con, nhớ nhẹ tay một chút."

Hồng Hài Nhi cười hắc hắc: "Yên tâm đi sư phụ."

-Học đệ, phía trước chính là nơi cậu ở, cậu... Ách? Học đệ?

Trần Long đang nói mấy lời này, kết quả vừa mới quay đi một cái, học đệ mất tiêu...

-Tôi tên là Trình Hạo, sau này tôi sẽ hướng dẫn cậu làm quen mọi thứ ở đây. Kỳ thật cũng không có gì, chủ yếu học xong cách cầu nguyện là được, đại đa số thời gian của chúng ta đều dành cho cầu nguyện.

Trình Hạo nói.

Phương Chính nói:

-Thí chủ, anh cảm thấy người Pleies là thật sự tồn tại sao?

Bang!

Trình Hạo dậm chân một cái, đứng lại tại chỗ, đột nhiên hắn quay đầu lại, dùng một loại ánh mắt điên cuồng nhìn chằm chằm Phương Chính, nói gằn từng chữ một:

-Ở chỗ này, không cho phép hoài nghi bất luận chuyện gì về người Pleies! Đây là lần đầu tiên, nếu còn có lần sau, tôi giết cậu!

Nhìn ánh mắt hung hãn kia của Trình Hạo, Phương Chính biết, hắn đang nói thật, cũng không phải nói giỡn.

Nếu là người bình thường, khẳng định sẽ bị dọa sợ, nhưng là Phương Chính...

Phương Chính nói:

-Anh bị ma nhập à?

Trình Hạo giơ tay lên đánh ngay xuống cổ Phương Chính Phương Chính giơ tay, giống như vỗ lên dưa hấu vậy, nghe bộp một tiếng, đánh Trình Hạo hôn mê bất tỉnh.

Sau đó đẩy cửa phòng, ném Trình Hạo lên trên giường, cẩn thận đánh giá căn phòng này.

Một phòng có hai cái giường, bên trong có cửa sổ chống trộm, bên trong cửa sổ chống trộm là rèm che, bên ngoài không thể nhìn thấy tình huống bên trong. Nhưng bên trong còn có thêm một lớp cửa sổ chống trộm rồi đóng đinh bằng ván gỗ, không một chút kẽ hở.

Những chiếc giường và những bức tường ở đây được dán đầy các khẩu hiệu 'Người Pleies vạn tuế, vĩ đại' các kiểu, hầu như chỉ cần mở mắt ra, những khẩu hiệu này sẽ xuất hiện ngay trong tầm mắt, khiến mọi người không thể trốn tránh

-24 giờ đều bị oanh tạc luân phiên, lúc nào cũng có thể thấy được khẩu hiệu, bất luận kẻ nào ở đây lâu rồi, đều sẽ bị tẩy não thành tín đồ thành tín nhất của người Plieies. Xem ra, những kẻ này đang ngụy trang khoa học để hoạt động tà giáo. Không thu phí?

Phương Chính cười ha hả.

Cùng lúc đó, Khương Vũ Mông cũng đi theo một người phụ nữ tiến vào một căn phòng, vừa mới đi vào, cô liền cảm thấy không thích hợp, tất cả chỗ này đều không giống như một trường học, mà giống một nhà tù hơn!

Vì thế Khương Vũ Mông đứng ở cửa, nói:

-Học tỷ, cái kia... Em bỏ quên vài món đồ ở nhà, để em về lấy trước đã.

Nói xong, Khương Vũ Mông muốn đi, kết quả mới bước ra khỏi cửa thì đã bị học tỉ kia kéo lại.

Khương Vũ Mông sợ tới mức cả người run rẩy, tiếp theo liền nghe học tỷ nói:

-Cầm sách, vào ký túc xá, chính là người của nơi này. Bắt đầu từ hôm nay, cô không có bất kì quan hệ gì với bên ngoài.

Khương Vũ Mông vừa nghe thế, lòng càng thêm luống cuống, đang nghĩ ngợi xem nên thoát thân như thế nào, bỗng nhiên nghe được một giọng nói lạnh lùng phát ra từ sau lưng:

-Người Pleies không được trêu đùa, đã bước vào đây, phải ở lại, nếu không...

Ca...

Khương Vũ Mông bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông đứng ở sau lưng mình, trong tay cầm một con dao phay!

Chương 1273 Vị Lai giáo

Khương Vũ Mông sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không dám động đậy lấy một chút, thành thành thật thật nói:

-Đại ca... Anh đừng... Đừng kích động, tôi vào phòng, lập tức vào phòng ngay.

Nói xong, Khương Vũ Mông nhanh chóng chạy vào trong phòng, kết quả mới vừa vào phòng đã bị học tỷ đẩy đến mép giường, sau đó học tỷ tịch thu di động của Khương Vũ Mông, lúc này mới lạnh lùng nói:

-Chúng ta là vì tương lai của nhân loại, hiện tại phải làm rất nhiều chuyện mà có lẽ cô còn chưa hiểu, lúc trước khi tôi mới tới thì tôi cũng không hiểu. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu rồi, chúng ta cần thiết làm như vậy. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ không nhốt cô ở đây mãi, chờ đến khi cô thật sự rõ ràng tất cả mọi chuyện, đến lúc đó đi hay ở là do cô quyết định.

-Tôi còn có thể đi?

Khương Vũ Mông kinh ngạc hỏi.

Học tỷ Lý Thanh nói:

-Đương nhiên, chúng tôi lại không phải phần tử khủng bố, cũng không phải tội phạm bắt cóc, nhốt cô mãi làm gì? Cô ở chỗ này chỉ biết ăn cơm của chúng tôi, chứ có cho chúng tôi tiền đâu.

Tuy rằng Lý Thanh nói như vậy, nhưng Khương Vũ Mông vẫn cảm thấy trong lòng hoảng loạn như cũ, chỉ muốn về nhà, thế nhưng trước mắt cũng không đi được, đành phải ngoan ngoãn gật đầu.

Đúng lúc này, một cái đầu nhỏ xíu thò vào thăm dò, hỏi:

-Hai chị gái xinh đẹp ơi, xin hỏi WC ở chỗ nào vậy?

Lý Thanh, Khương Vũ Mông nghe thanh âm đó, đồng thời sửng sốt, còn có người khác?

Vừa quay đầu lại, chỉ thấy ở cửa không biết từ khi nào xuất hiện thêm một thằng nhóc con, đang cười hì hì nhìn bọn họ.

Mà sư huynh cầm dao cũng ngơ ra, vừa mới nãy hành lang còn không có người mà, thằng nhóc này từ đâu ra vậy?

Cúi đầu nhìn xuống, lại thấy đối phương có chút quen mắt, lúc này mới nhớ tới đây cũng là tân học viên, bèn nhăn mày bảo:

-Người dẫn đường của cậu đâu?

Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nói:

-Không biết nữa, phỏng chừng đi ngủ rồi. Sư huynh, anh biết WC ở đâu sao?

Sư huynh nói:

-Đi thẳng đến đầu hành lang là được, nhưng hiện tại, cậu nên lập tức quay trở về chỗ của người dẫn đường đi.

Hồng Hài Nhi tiếp tục ngốc nghếch hỏi:

-Nếu không đi thì sao?

-Không đi?

Sư huynh cười lạnh một tiếng, lắc lắc cánh tay:

-Xem ra tôi phải dạy lại giáo quy, giáo lí với cậu cho đường hoàng mới được!

Hồng Hài Nhi vỗ tay nói:

-Hay lắm, hay lắm, vẫn chưa được nghe qua nữa!

Sư huynh gật gật đầu nói:

-Lý Thanh, cô nói cho bọn họ nghe một chút đi, đỡ cho người mới không hiểu quy củ rồi chạy loạn, gây ra phiền toái lại không hay.

Lý Thanh gật đầu nói:

-Được, cậu vào đây, tôi nói cho hai người nghe một chút.

Sư huynh đẩy Hồng Hài Nhi một cái, Hồng Hài Nhi tung ta tung tăng trà trộn vào ký túc xá nữ.

Sư huynh thì xoay người rời đi.

Khương Vũ Mông rốt cuộc nhìn thấy được một kẻ mới tới như mình, tức thì cảm thấy thân thiết, cô lôi kéo Hồng Hài Nhi ngồi ở trên giường của mình, muốn nói chút chuyện gì đó.

Kết quả Lý Thanh thanh thanh giọng, bắt đầu nói:

-Bây giờ, tôi sẽ nói cho hai người nghe một chút quy định ở nơi này, cũng chính là giáo quy. Giáo phái chúng ta có tên là Vị Lai giáo, mang ý nghĩa khống chế tương lai. Giáo chủ của chúng ta cũng chính là Phát Mộc đại sư, mà thần của chúng ta chính là người Pleies.

Khương Vũ Mông nói:

-Chúng ta lại chính là một giáo phái? Nhưng mà...

Lý Thanh nói:

-Không có nhưng mà gì cả, không có quy củ không thành phạm vi, nếu không có tổ chức, chúng ta quá mức rời rạc, bởi vậy Phát Mộc đại sư mới tổ chức ra giáo phái này. Vẫn là câu nói kia, gia nhập bổn giáo, cũng sẽ không yêu cầu các người làm cái gì, mỗi ngày cầu nguyện là được, tương lai sẽ dành cho các người một vị trí nhỏ trên phi thuyền.

Khương Vũ Mông trầm mặc.

Lý Thanh tiếp tục nói:

-Quy tắc đầu tiên của chúng ta chính là, chúng ta phải hoàn thành tất cả các bước cầu nguyện đúng giờ mỗi ngày. Thứ hai, chúng ta không được phép đi lang thang và giao tiếp với người khác. Thứ ba, hành động của chúng ta là bí mật. Nếu như công bố với bên ngoài, sẽ có quá nhiều người đổ xô đến đây, mà không gian của phi thuyền là có hạn. Nếu các người có bạn bè muốn vào đây, nhất định phải có người tiến cử mới được. Thứ tư ...

-Thịch thịch thịch, cái kia, tôi có thể tiến vào nghe một chút không?

Bỗng nhiên cửa phòng mở ra.

Lý Thanh có chút nổi giận, hôm nay sao lại có nhiều học viên không tuân thủ quy củ như vậy? Còn nữa, mấy người dẫn đường chết hết rồi sao?

Lý Thanh đè nén lửa giận, nhìn về phía cửa, người tới đúng là Phương Chính.

Xác định là người mới, Lý Thanh cố nén cơn giận, nói:

-Cậu ngồi xuống đi, cùng nhau nghe.

Phương Chính cười cười, ngồi ở bên cạnh Hồng Hài Nhi.

Lý Thanh nói:

-Chúng ta tiếp tục, tóm lại, vào Vị Lai giáo, các người chính là người của Vị Lai giáo. Tương lai các người sẽ phải rời khỏi địa cầu, cho nên, vì giảm bớt sự đau khổ trong tương lai của các người. Phát Mộc đại sư khuyến khích các thành viên sau khi gia nhập giáo phái cần phải tách bạch quan hệ với những người thân, bạn bè không phải là thành viên giáo phái.

Bởi vì bọn họ sẽ chết đi còn các người sẽ sống sót, tương lai của các người gắn bó chặt chẽ với Vị Lai giáo chứ không phải với bọn họ. Cho nên, các người nhất định phải học được cách dung nhập Vị Lai giáo. Nếu làm không được, khi nào phi thuyền cất cánh, các người chỉ có thể đứng ở trên địa cầu nhìn theo một cách tuyệt vọng, sau đó chờ chết.

Phương Chính lập tức nhấc tay nói:

-Nói như vậy tôi có thể gọi người thân đến đây?

Lý Thanh nói:

-Đương nhiên, nếu cậu không muốn tách bạch với bọn họ, có thể gọi bọn họ gia nhập giáo hội, tiếp thu huấn luyện. Chờ các người học xong cầu nguyện hoàn chỉnh là có thể về nhà, tiếp tục hưởng thụ cuộc sống, ngồi chờ phi thuyền đến đây.

Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi cũng chưa hé răng, chỉ ngồi ở kia nghe.

Lý Thanh nói một hơi hơn nửa buổi tối, sau nửa đêm Phương Chính mới cùng Hồng Hài Nhi trở lại phòng của mình.

Trần Long than thở Hồng Hài Nhi chạy lung tung một hồi, mới nói được vài câu liền thấy hoa cả mắt, người trước mặt đột nhiên trở nên rõ ràng hẳn lên, ký ức dần dần được khôi phục lại, thằng nhóc mặt mày hớn hở trước mắt có vẻ cực kì quen thuộc với hắn, sau đó theo bản năng hô lên:

- Tịnh Tâm pháp sư?!

Hồng Hài Nhi cười ha ha nói:

-A Di Đà Phật, tôi còn tưởng rằng ông trở thành tín đồ ngu ngốc, không quen biết tôi nữa chứ.

Trần Long gãi gãi đầu, xấu hổ nói:

-Sao có thể, tôi cũng không phải đồ ngu. Tịnh Tâm pháp sư, Phương Chính trụ trì đâu? Hắn tới đây không? Sao các người tìm được tới nơi này? Nếu có thể, các người nhanh chóng báo cảnh sát đi, đây là một ổ tà giáo!

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Phương Chính đi đến, mỉm cười nói:

-A Di Đà Phật, Trần Long thí chủ, đã lâu không gặp.

Trần Long vừa thấy đến Phương Chính liền khóc òa lên, sau đó nhào qua ôm chặt Phương Chính, một gã đàn ông trưởng thành hơn trăm cân lại khóc như một đứa bé...

Phương Chính bất đắc dĩ vỗ vỗ bả vai Trần Long, nói:

-Được rồi, thí chủ, chúng tôi đến đây là để mang anh về nhà, không cần sợ.

Trần Long nghe được lời này, lúc này mới hơi yên tĩnh lại, hắn ngồi ở trên giường, oán giận nói:

-Đại sư, ngài không biết mấy ngày nay tôi sống như thế nào đâu, quả thực sống không bằng chết! Mỗi ngày bị mấy tên bệnh nhân tâm thần đó ép buộc cầu nguyện cái chó má gì đó! Tôi gần như không thể làm gì trong một ngày, chỉ tiếp tục cầu nguyện, tụng niệm mấy câu văn khốn nạn đó!

Hồng Hài Nhi hắc hắc cười nói:

-Thí chủ, tôi rất tò mò, dưới hoàn cảnh này, sao ông có thể chịu đựng lâu như vậy mà không bị đồng hóa?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay