Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1266

Chương 1266: Miễn Phí

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1266: Miễn Phí

Phát Mộc đại sư vẫy vẫy tay, ý bảo mọi người yên tĩnh, sau đó tiếp tục nói:

-Tôi biết mọi người không tin, nhưng là đây là sự thật. Những người cầm quyền dùng một tấm bản đồ giả tạo tỉ mỉ cùng một ít ảnh chụp lừa bịp mọi người. Còn mục đích là cái gì...

Nói đến đây, Phát Mộc đại sư lấy ra một cái lồng sắt, đặt ở trước mặt, nói:

-Địa cầu là một nhà giam thiên nhiên, cho dù bạn đi đến đâu, lúc trở về đều sẽ xa hơn một chút.

Trần Long lập tức nói:

-Đại sư, thế vì cái gì khi chúng ta ngồi máy bay lại có thể bay vòng quanh địa cầu?

Phát Mộc bĩu môi nói:

-Anh cho rằng anh đang bay vòng quanh? Ở trên trời anh có thể phân biệt được Đông Tây Nam Bắc sao? Anh có biết máy bay bay như thế nào không?

Trần Long cứng họng...

Phát Mộc tiếp tục nói:

-Đây là một âm mưu, là một âm mưu cản trở bước tiến của nhân loại chúng ta!

-Đại sư, đến tột cùng chân tướng là cái gì?

Có học viên hỏi.

Phát Mộc nói:

-Chân tướng chính là, chúng ta chẳng qua là những nô lệ bị chính khách nhốt trong lồng sắt mà thôi! Không thể không nói, đây là một sự thật đáng buồn.

-Đại sư, chúng ta đây nên làm cái gì bây giờ?

Có người hỏi.

Phát Mộc lắc đầu nói:

-Không có cách nào, tất cả vũ khí đều bị chính khách nắm trong tay, chúng ta không làm được bất cứ thứ gì cả.

-Đại sư, chúng ta chỉ có thể ngồi đây chờ chết thôi sao?

Lư Thanh hỏi.

Phát Mộc đại sư lắc đầu nói:

-Đương nhiên không, chúng ta còn có hi vọng, thế nhưng hi vọng của chúng ta không nằm ở địa cầu, mà ở trên bầu trời, Pleiians! Emige đã từng nói, hắn sẽ giúp chúng ta quay về với tự do. Nhưng điều này cần có thời gian, sinh mệnh ngoài hành tinh muốn can thiệp vào các hành tinh khác cũng cần phải đi theo trình tự.

Mọi người nghe vậy, rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, cảm xúc vốn đang có chút bất đắc dĩ lập tức trở nên phai nhạt ít nhiều, đồng thời lại càng ký thác hy vọng nhiều hơn vào những người đến từ chòm sao Pleiians!

Lúc này, một người học viên hỏi:

-Phát Mộc đại sư, Emige mang ngài đi nhận thức địa cầu. Vậy Xewa con gái của ông ấy thì sao? Cô ta đã nói cái gì với ngài?

Vẻ mặt Phát Mộc trở nên nghiêm nghị, nói:

-Những gì cô ấy nói mới thật sự là đáng sợ!

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Phát Mộc đại sư, đồng thời trên màn hình lớn lúc đó cũng xuất hiện hình ảnh mới, đó là bản đồ vĩ mô vũ trụ, phía trên bản đồ có đánh dấu rất nhiều điểm đỏ.

Phát Mộc đại sư nói:

-Vũ trụ bao la, có vô số đại lục và tinh cầu bay bổng ở bên trong, tương tự cũng sẽ có vô số chủng tộc sinh tồn ở trong đó. Trong đó, có rất nhiều sinh mệnh trong những tinh cầu đó có thể đi khắp vũ trụ, lữ hành khắp nơi, phát động chiến tranh, xâm lược... Có một vài kẻ kiếm sống bằng nghề này, được gọi là hải tặc không gian.

Xewa nói cho tôi biết, địa cầu đã bị một đám hải tặc không gian theo dõi, bọn họ đang trên đường tới địa cầu rồi, một khi bọn họ đuổi tới đây, đó sẽ là một đại kiếp nạn. Sức mạnh khoa học kĩ thuật của địa cầu không đủ để chống lại đám hải tặc không gian kia. Chúng ta không có bất kì năng lực phản kháng nào!

Nhìn thấy đồng hồ đếm ngược bên ngoài không? Đó chính là thời gian còn lại hải tặc không gian sẽ đến địa cầu.

Nghe đến đó, tất cả mọi người đều hốt hoảng hô lên, Khương Vũ Mông cả kinh che cái miệng nhỏ lại, không dám tin tưởng nói:

-Đại sư, nói như vậy là tất cả chúng ta đều xong rồi?

Phát Mộc đại sư nói:

-Lúc ấy tôi cũng nghĩ là như vậy, thế nhưng tôi không cam lòng nên đã thỉnh cầu Xewa trợ giúp chúng ta. Xewa nói, cô ấy đã xin chính phủ chòm sao Pleiians bảo hộ địa cầu, thế nhưng vì đủ loại nguyên nhân, chính phủ chòm sao Pleiians cũng không cách nào trợ giúp chúng ta quá nhiều.

-Chúng ta phải làm sao bây giờ?

Người đàn ông ngồi bên cạnh Trần Long bỗng nhiên mở miệng nói, hắn có vẻ thực kinh hoảng.

Phát Mộc đại sư nói:

-Xewa đã nói, nếu chính phủ chòm sao Pleiians không trợ giúp chúng ta, cô ấy sẽ bán toàn bộ của cải gia sản để lấy tiền mặt thuê phi thuyền vũ trụ đến đây, dùng hết khả năng mang đi một ít người địa cầu, lưu lại chút ít dòng dõi cho nhân loại. Tôi nghe nói, phi thuyền đó tên là con thuyền Noah.

-Đại sư, chúng ta có thể lên thuyền sao?

-Đúng thế đại sư, chúng ta đều là đệ tử của ngài. Ngài phải mang chúng tôi đi!

-Đại sư, mong ngài mang chúng tôi lên phi thuyền!

Đám học viên hoản loạn kêu lên, căn phòng tối dần đi, cùng với bối cảnh âm nhạc không biết từ khi nào trở nên vô cùng bi quan, khẩn trương, không khí trong hội trường cũng trở nên khẩn trương, sợ hãi và hỗn loạn, Khương Vũ Mông cũng hốt hoảng kêu lên.

Thế nhưng bạn trai của Khương Vũ Mông vẫn duy trì lí trí, lôi kéo Khương Vũ Mông nói:

-Điều này chưa chắc đã là sự thật!

Khương Vũ Mông lại không sao cả nói:

-Mặc kệ nó, dù sao cũng là kêu theo mọi người mà thôi, cũng không cần trả giá cái gì.

Lư Thanh nhíu mày nói:

-Không có khả năng không trả giá liền mang chúng ta đi...

Lúc này, Trần Long hô lên:

-Đại sư, ngài không nói lời nào, là bởi vì muốn mang chúng ta đi cần có điều kiện nào đó sao?

Nghe được lời này, mọi người đều yên tĩnh lại.

Phát Mộc đại sư nhìn ánh mắt các học viên mang theo mấy phần hoài nghi, khẽ lắc đầu nói:

-Yêu cầu, cũng không cần.

-Đại sư, chỉ giáo cho?

Lư Thanh hỏi.

Phát Mộc đại sư nói:

-Trước đây có người từng hỏi tôi vấn đề này. Lúc đó tôi nghĩ đây là sự giúp đỡ nhân đạo của Xewa. Chúng ta phải cảm ơn hoặc giúp đỡ cô ấy nếu có thể. Lúc đó tôi có thu được một số tiền, hy vọng nó có thể giúp ích cho cô ấy, nhưng sau khi đưa nó cho cô ấy, cô ấy từ chối. Tiền lưu thông trong Pleiians không giống với địa cầu, đó là tiền vũ trụ. Tiền của chúng ta đối với cô ấy cũng như giấy vụn, nó không có bất kì giá trị nào.

Tôi hỏi cô ấy, vậy chúng tôi có thể giúp cô làm chuyện gì?

Xewa nói, cô ấy không cần cái gì cả.

Tôi trả lời, vậy là không được, chúng tôi không thể không làm bất cứ thứ gì, dù sao cũng nên cho chúng tôi làm chút gì đó đi.

Xewa nói, nếu mọi người thật sự muốn làm chút gì đó, vậy hãy cầu nguyện cho cô ấy đi. Người ở Pleiians thuần thục khả năng tâm linh, nếu trên địa cầu có người ngày đêm cầu nguyện cho cô ấy, chỉ cần số người đủ nhiều, cho dù có cách xa đến mấy cô ấy cũng có thể cảm nhận được. Chỉ cần biết rằng sau lưng mình có mọi người ủng hộ, cô ấy sẽ có động lực đi hoàn thành chuyện này.

Nghe được lời này, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Ngay cả Hồng Hài Nhi cũng trợn tròn mắt theo, thấp giọng nói:

-Sư phụ, có vẻ như người ta làm vì nghĩa vụ thôi! Không cần tiền, bọn họ lừa cái gì?

Phương Chính khẽ lắc đầu, cười cười, thấp giọng nói:

-Không cần tiền mới thật sự khủng bố.

Hồng Hài Nhi khó hiểu hỏi:

-Đây là ý gì?

Phương Chính nói:

-Con dùng di động của vi sư chơi nhiều trò chơi như vậy, sao không có cái nào chơi được lâu dài?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồng Hài Nhi đỏ lên, vốn tưởng rằng Phương Chính không biết chuyện nó chơi trò chơi. Không nghĩ tới, Phương Chính đã biết hết...

Phương Chính nói:

-Nói đi, vi sư không trừng phạt con.

Lúc này, Hồng Hài Nhi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nói:

-Không có cách nào, những trò chơi đó đều là miễn phí, nhưng sau này càng ngày càng khó chơi, chơi tới nửa đường về cuối, không nạp tiền vào hoàn toàn là bị người ta chà đạp! Ngay cả một nhiệm vụ nho nhỏ cũng không vượt qua được ... Trang bị kém, không ai muốn chơi cùng, một mình đấu lại đánh không lại, ai... Làm cho con cũng muốn nạp tiền... A? Chẳng lẽ?

Phương Chính cười:

-Đạo lý đều như nhau, không thu tiền, thường thường thu nhiều nhất. Xem đi, trò hay còn ở phía sau.

Hồng Hài Nhi lập tức cũng bắt đầu hứng thú, ngồi xếp bằng xong liền cười hì hì nói:

-Mời ông bắt đầu biểu diễn!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay