Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1264

Chương 1264: Tiếp Xúc Thân Mật

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1264: Tiếp Xúc Thân Mật

Người phụ nữ kích động nói:

-Không biết hôm nay Phát Mộc đại sư sẽ nói cái gì......

Đúng lúc này, Phát Mộc ho khan một tiếng, hai người lập tức câm miệng, không dám phát ra bất kì âm thanh nào nữa. Tịnh Tâm nhỏ giọng nói:

-Sư phụ, con nhìn thấy Trần Long.

Phương Chính khẽ gật đầu, lúc vừa mới bước chân vào phòng hắn đã nhìn thấy Trần Long, gã mặc quần áo màu trắng ngồi ở phía trước bên trái. Thế nhưng gã không quá giống những người còn lại, gã không hề tuân theo quy cũ như những người đó, ít nhất, lúc Phương Chính đi theo cặp nam nữ này bước vào, Trần Long có trộm liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Ánh mắt Trần Long vẫn sáng ngời như trước, không hề vẩn đục, hiển nhiên, gã vẫn duy trì thần trí bản thân.

Nếu Trần Long không bị lừa dối, vậy gã ngồi ở đây để làm gì?

Phương Chính theo bản năng nhìn thoáng qua, ngồi ở bên cạnh Trần Long là một người đàn ông, rất nhiều thời điểm Trần Long quay sang nhìn người đàn ông này, hiển nhiên hai người có quan hệ không tồi chút nào.

Lúc này, một nữ trợ lý bước lên trên bục, mỉm cười nói:

-Nếu mọi người đã đông đủ, tôi cũng sẽ không đứng đây nói nhiều làm gì. Bây giờ, xin mời Phát Mộc đại sư đại diện cho chòm sao Pleiians bắt đầu giảng bài, giảng một vài chuyện của Phát Mộc đại sư với chòm sao Pleiians, hi vọng có thể giúp những người đang mê man ở đây có thể tìm được một phương hướng sáng sủa.

Nói xong, nữ trợ lý lui xuống. Phát Mộc đại sư buông quyển sách trên tay, hơi hơi nhấc mí mắt, một đôi mắt vô cùng cao thâm khó đoán... Hồng Hài Nhi thấp giọng hỏi Phương Chính:

-Sư phụ, ánh mắt người này thật là mê ly thâm thúy quá, giống như không hề suy nghĩ bất kì chuyện gì cả.

Phương Chính nói:

-Nếu như con chưa tỉnh ngủ, thì cũng y như vậy.

Hồng Hài Nhi: "..."

Phát Mộc đại sư nói:

-Chào mọi người, mọi người có thể gọi tôi là Phát Mộc đại sư, chính là cái kẻ bị rất nhiều người mắng chửi là đồ lừa đảo.

Nghe câu tự giễu như thế, rất nhiều người đều cười theo, còn có người nói:

-Phát Mộc đại sư, nếu như ngài là kẻ lừa đảo, vậy thế giới này toàn là kẻ lừa đảo. Ngài chính là người tiên tri, dẫn dắt chúng tôi thấy rõ được thế giới này.

Phát Mộc hơi hơi mỉm cười nói:

-Cảm ơn mọi người đã tán thành. Hôm nay tôi đến đây cũng không phải để giảng bài, mà là chia sẻ chút chuyện cá nhân từng trải qua mà thôi. Thế nhưng, trước khi chia sẻ, tôi muốn hỏi mọi người một vấn đề: Mọi người có tin rằng trên thế giới này có thần hay không?

Đại đa số người ở đây đều gật đầu, cũng có một vài người lắc đầu.

Phát Mộc cười nói:

-Tôi tin.

Lập tức có người hỏi:

-Đại sư, vậy ngài nói xem, thần có bộ dáng gì?

Phát Mộc cười nói:

-Không khác gì chúng ta cả.

-Vậy làm sao ngài biết họ là thần?

Người hỏi chuyện đều là học viên ở nơi này, Phương Chính thấy bọn họ không cần suy nghĩ đã đặt vấn đề liên tiếp như thế, điều này chứng minh, đây đều là sắp đặt trước.

Phát Mộc nói:

-Rất đơn giản, bọn họ có thể làm được những chuyện mà chúng ta làm không được. Kỳ thật, những thứ trong hiện tại của chúng ta như máy bay, xe tăng, thậm chí là di động, máy tính, ở trong mắt người xưa đều là Thần Khí. Chúng ta ở trong mắt bọn họ, cũng là thần. Cho nên, tôi tin rằng thần chẳng qua cũng là người có khoa học kỹ thuật càng phát triển mà thôi. Trong lịch sử thế giới, có rất nhiều ghi chép về việc người ngoài hành tinh đến trái đất này, thậm chí, còn có người nói Kim Tự Tháp chính là kiệt tác của người ngoài hành tinh, nếu không, dựa trên năng lực lúc đó thì vẫn chưa đủ khả năng làm ra Kim Tự Tháp. Ngoài ra còn có rất nhiều thứ mơ hồ chưa tìm ra lời giải đáp khác... Nhưng điều mà tôi muốn nói chính là, toàn bộ đều là kiệt tác của thần!

Mọi người nhíu mày, tựa hồ đang suy tư. Phát Mộc tiếp tục nói:

-Người ngoài hành tinh có nền khoa học kỹ thuật cực kì cao cấp, họ có thể làm những chuyện mà người địa cầu không thể làm được, bọn họ có thể phun lửa, có thể chế tạo ra vạn mẫu ruộng tốt, những thủ đoạn này còn không phải là thủ đoạn của thần linh hay sao? Cho nên, tôi tin thần, là vì tôi đã gặp qua bọn họ, người ngoài hành tinh đến từ chòm sao Pleiians!

Nghe đến đó, trong phòng học rõ ràng vang lên tiếng cảm thán liên tiếp. Ngay cả Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi cũng nhíu mày theo, Hồng Hài Nhi thầm thì:

-Lão già này nói dối còn chuyên nghiệp hơn cả con nữa, sư phụ, người nói xem, những gì hắn nói là thật sao?

Phương Chính lập tức lắc đầu nói:

-Tuy rằng lúc hắn nói dối, tinh thần không hề dao động chút nào, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng tin tưởng không nghi ngờ. Nhưng mà ta vẫn chắc chắn là hắn đang nói dối!

-Vì sao?

Hồng Hài Nhi khó hiểu. Phương Chính hơi hơi ngẩng đầu lên, nói:

-Nếu hắn thật sự ghê gớm như thế, thì bây giờ hắn không phải là một lão già ngồi đây chờ chết, mà phải là tổng thống một quốc gia, thậm chí là tổng thống toàn thế giới, còn cần ngồi ở cái xó xỉnh này giảng bài hay sao? Thật sự cho rằng đại sư đều vô dục vô cầu ư? Không cầu, hắn mở lớp làm cái gì, giảng bài làm cái gì? Quan trọng là, sao hắn còn muốn thu phí? Hơn nữa, chính phủ không phải là kẻ ngốc, nếu hắn thật sự tiếp xúc với người ngoài hành tinh nhiều như vậy, thì đã sớm bị bắt lại nghiên cứu hoặc là được bảo vệ chặt chẽ rồi. Sao còn có thể chạy đến nơi này nói lời vô nghĩa...

Hồng Hài Nhi nói:

-Hình như, chính là như thế.

Phương Chính nói:

-Tiếp tục nghe đi, ta cũng tò mò, xem đến tột cùng là hắn đã dùng phương pháp gì lừa những người này mắc mưu.

Nói xong, Phát Mộc gật đầu một cái, nữ trợ lý mở máy chiếu ra, một tấm ảnh chụp một đứa bé xuất hiện ở trên màn hình lớn. Phát Mộc nói:

-Đó là vào năm 1955, cũng là lần đầu tiên tôi gặp mặt Emige, người ngoài hành tinh đến từ chòm sao Pleiians. Khi đó tôi vẫn còn là một đứa trẻ, ngây thơ hồn nhiên như các bạn vậy, cho rằng thế giới này tất cả đều tốt đẹp. Nhưng Emige đã giúp tôi nhận rõ chân tướng của thế giới này. Cái gọi là thế giới, chẳng qua là một nhà giam hơi lớn một chút mà thôi, nơi này chỉ là một địa phương bị vứt bỏ, tài nguyên thiếu thốn, khoa học kỹ thuật lạc hậu, thậm chí rất nhiều khoa học kỹ thuật đều sai. Lúc ấy tôi cũng không cho rằng hắn nói đúng, chỉ là tò mò, hắn làm sao mà chui được vào đầu tôi để nói chuyện.

-Đại sư, hắn chui vào trong đầu ngài để nói chuyện với ngài?

Một người kinh ngạc hô lên.

Phát Mộc nói:

-Nói chính xác hơn, là ý thức tiến vào trong đầu tôi, giữa chúng tôi gọi là cảm ứng tâm linh. Điều này đối với nhân loại mà nói là rất khó, nhưng ở trong vũ trụ thì cũng chỉ như một phương thức giao lưu bình thường mà thôi. Cũng y như chúng ta mở miệng nói chuyện với nhau vậy... Chúng ta mở miệng nói chuyện thì phải học phát âm, khẩu hình miệng các thứ. Nhưng ở trong vũ trụ có quá nhiều giống loài, ngôn ngữ cũng rất nhiều và xa lạ, một người không có khả năng tốn nhiều tinh lực để đi học mấy thứ này. Cho nên, Emige mới phát minh ra cảm ứng tâm linh, dùng phương thức này để có thể trực tiếp cảm ứng nội tâm lẫn nhau, như vậy giúp lược bỏ sự rườm rà trong học tập ngôn ngữ.

Mọi người nghe đến đó, tấm tắc bảo lạ. Phát Mộc vung vẩy cái bút trong tay một chút, trên màn hình lớn sau lưng lập tức có sự thay đổi, đó là một nông trường, phía dưới nông trường là một cái máy kéo, trên bầu trời cao cao là một cái đĩa bay! Điểm khác biệt lớn nhất giữa bức ảnh này với những bức ảnh được xào nhiệt độ ở trên mạng là nó rõ ràng hơn rất nhiều! Mấy bức ảnh ở trên mạng, chỉ cần đề cập đến UFO và người ngoài hành tinh sẽ luôn mơ mơ hồ hồ, thấy không rõ lắm. Còn bức ảnh này lại có độ nét cao, cho phép mọi người nhìn rõ chiếc đĩa bay giống như chiếc bánh kem đang bay lơ lửng trên không.

-Đây là ảnh chụp năm 1958, lúc ấy tôi chỉ là muốn chụp một bức ảnh khi nhìn thấy họ từ phía chính diện.

Phát Mộc đại sư nói. Mọi người khẽ gật đầu, lúc này, người đàn ông trong cặp nam nữ tiến vào lúc nãy nói:

-Đại sư, tôi tên là Lư Khánh, đây là bạn gái tôi Khương Vũ Mông. Tôi rất tò mò, ngài nói Emige giúp ngài nhận rõ chân tướng của thế giới này, như vậy, chân tướng thật sự của thế giới mà ngài đã thấy là như thế nào? Có giống với thế giới hiện tại mà chúng ta đang nhận thức hay không?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay