Chương 1262: Trần Long Mất Tích
Phương Chính trợn mắt nói:
-Ngươi lớn như vậy mà còn sợ hãi mấy đứa trẻ con nhỏ xíu đó hả?
Voi rung đùi đắc ý nói:
-Sợ chứ, vì cái gì không sợ? Nhân loại thực đáng sợ...
-Đáng sợ? Sao bần tăng lại thường xuyên nghe chuyện các ngươi gây tai họa cho nhân loại nhỉ? Ví dụ như vào thôn cướp sạch thức ăn gì đó.
Phương Chính căn bản không tin.
Voi khổ sở nói:
-Ngươi cho rằng chúng ta muốn sao? Chẳng qua là bị ép buộc không còn cách nào thôi, núi rừng bị nhân loại tàn phá, lãnh thổ cư trú của chúng ta ngày càng bị thu hẹp lại, thức ăn ít dần đi. Đến hiện tại, muốn ăn cho no bụng cũng phải tốn rất nhiều công sức. Tuy rằng chuối tây không ít, nhưng nếu ăn nhiều thứ đó lúc đi ị sẽ rất khó chịu.
Nghe được lời này, Phương Chính không nói gì voi nữa, mà là chìm vào trong trầm tư.
Thế giới hiện tại, số lượng nhân loại càng ngày càng nhiều, không gian cần thiết để sinh tồn càng ngày càng rộng, yêu cầu về tài nguyên cũng càng lúc càng lớn. Kể từ đó, việc nhân loại tranh đoạt tài nguyên tự nhiên với động vật là điều không thể tránh được.
Tuy nhiên, không thể tránh được không có nghĩa là không thể tiết chế, hiện tại mọi người đang nỗ lực hướng tới điều này.
Phương Chính nói:
-Ta không thể đại biểu cho mọi người, nhưng ta đại biểu cho chính ta nói một lời xin lỗi với ngươi. Là nhân loại đã phá hủy nơi ở của các ngươi......
Nhưng voi lại ra vẻ không sao cả mà lúc lắc cái vòi nói:
-Không cần xin lỗi gì cả, nói thật, tộc voi chúng ta cũng không để bụng chuyện nhân loại lấy đi những thứ mà chúng ta không cần, chúng ta chỉ muốn tiếp tục sống mà thôi......
Voi nói nhẹ nhàng, nhưng Phương Chính nghe vào tai lại cảm thấy cực kì áp lực, loài người theo đuổi cuộc sống tốt đẹp và sung sướng, trong khi các con vật ở thiên nhiên lại nỗ lực cho vấn đề sinh tồn... Thậm chí chỉ cần được tồn tại là bọn chúng đã thỏa mãn rồi.
Hai phía đối lập với nhau khiến Phương Chính có chút hổ then.
-Sau này sống như thế nào? Còn định tiếp tục gây lộn xộn trong thôn không?
Voi rung đùi đắc ý nói:
-Ta cũng không biết, dù sao ta cũng cần ăn no.
Phương Chính chợt nảy ra sáng kiến:
-Thật ra ta có một biện pháp, có thể giúp các ngươi sau này được ăn no uống đủ, còn muốn chơi thế nào cũng được.
Voi sáng mắt lên, nói:
-Biện pháp gì?
Phương Chính thấp giọng nói vài câu, voi ngạc nhiên...
Phương Chính nói:
-Tin tưởng ta, ngươi cứ làm y như những gì bần tăng nói, không thành vấn đề.
Voi nói:
-Cũng được, chờ ta trở thành vua, ta sẽ thử.
-Vua?
Phương Chính kinh ngạc hỏi.
Voi nói:
-Đó là đương nhiên, ta chính là công chúa trong đàn voi chúng ta!
Phốc!
Phương Chính phun một ngụm nước ra khỏi miệng, hô lên:
-Công chúa? Ngươi là voi cái?
Voi nổi giận:
-Ngươi mù sao? Chẳng lẽ ta là voi đực?
Lúc này Phương Chính mới nhớ tới, hình như cái giống loài voi này, thủ lĩnh đều là voi cái, voi cái phụ trách chỉ huy hành động cho cả đàn voi, còn voi đực giống lực lượng bảo vệ đàn voi hơn.
-Được rồi, đừng nóng giận, chuyện ngươi thành thủ lĩnh, bần tăng sẽ giúp ngươi.
Phương Chính nói.
-Thật sự?
Voi đã thấy qua bản lĩnh của Phương Chính, tự nhiên tin hắn.
Vận may không tệ, trưa hôm đó cả hai đã tìm thấy đàn voi, sau một hồi lăn lộn , thuận lợi thăng cấp thành thủ lĩnh của đàn voi, chuyện kế tiếp đều thành công như trong suy đoán của Phương Chính.
Người cùng voi hài hòa ở chung, tuy rằng không phải là hoàn toàn hài hòa, nhưng cục diện giằng co giữa hai bên xem như đã kết thúc.
Phương Chính nhanh chóng rời đi, mục tiêu của hắn là mau chóng về nhà, ra ngoài lâu như vậy, cũng không biết Nhất Chỉ tự thế nào rồi.
Mua một cái vé máy bay, ngồi trên máy bay ngủ một giấc, khi thức dậy đã về tới Đông Bắc.
Xuống máy bay, Phương Chính trực tiếp mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương che đi khuôn mặt của mình, nếu không căn cứ vào sức ảnh hưởng của hắn ở đây, nhất định không thể yên ổn về nhà được.
Trở lại Nhất Chỉ thôn, Phương Chính liền phát hiện, không khí trong thôn tựa hồ có chút không quá thích hợp.
Nhìn thấy Phương Chính đã trở lại, Tống Nhị Cẩu nhanh chóng chạy tới, lôi kéo Phương Chính đi vào trong nhà mình, sau đó đóng cửa lại.
Tống Nhị Cẩu nói:
-Trụ trì Phương Chính, ngài đã trở lại rồi!
Phương Chính buồn bực:
-Xảy ra chuyện gì sao?
Tống Nhị Cẩu nói:
-Qủa thực đã xảy ra chuyện, Trần Long, con trai của Trần Kim mất tích rồi!
Phương Chính vừa nghe liền hoảng sợ, Trần Long cao lớn thô kệch, tuổi trẻ khỏe mạnh, thế mà cũng mất tích sao?
Tống Nhị Cẩu tiếp tục nói:
-Chuyện này nói ra cũng có chỗ kì quái. Không phải Trần Long mở công ty ở phía Nam sao, sau này Nhất Chỉ thôn chúng ta phát đạt, hắn liền qua lại hai bên, mang đồ vật của thôn chúng ta vào trong Nam bán. Ví dụ như tác phẩm điêu khắc từ Hàn Trúc bán rất chạy ở trong đó, kiếm lời không ít tiền, cũng giúp thôn chúng ta có được lợi ích và hiệu quả kinh tế không nhỏ.
Phương Chính nói:
-Đây quả thật là chuyện tốt, chế tác ra sản phẩm mà không có con đường tiêu thụ là không được. Nhưng điều này cùng với việc Trần Long mất tích có quan hệ gì?
Tống Nhị Cẩu nói:
-Kỳ thật tôi cũng không biết có quan hệ gì hay không, thế nhưng tôi nghe Trần Kim nói, bắt đầu từ tháng trước Trần Long đã có chỗ không thích hợp. Mỗi lần trở về đều nói với Trần Kim cái gì mà giữa khoa học và thần linh không hề có sự xung đột, thần linh chính là kĩ thuật khoa học càng cao gì gì đó. Cụ thể tôi cũng không quá rõ ràng, mới bắt đầu cũng không ai để ý chuyện này, kết quả Trần Long bỗng nhiên mất tích. Tôi cảm thấy, rất có thể việc Trần Kim mất tích có quan hệ với chuyện này.
Phương Chính nói:
-Chuyện này Trần Kim thí chủ nói như thế nào?
Tống Nhị Cẩu nói:
-Hắn có thể nói như thế nào? Bây giờ hắn sắp buồn muốn chết rồi, tỉnh cảnh nhà hắn hiện giờ bi đát lắm, ngày nào cũng khóc lóc nỉ non. Đúng rồi, Trần Kim đã vào Nam, cảnh sát trong đó yêu cầu hắn hỗ trợ điều tra chuyện gì đó...
Phương Chính cũng cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, thế nhưng tư liệu quá ít, hắn cũng không thể phân tích rõ ràng được.
Ra khỏi nhà Tống Nhị Cẩu, Phương Chính chưa đi chưa được mấy bước lại bị Vương Hữu Quý kéo vào trong nhà, cũng là nói về chuyện của Trần Long.
Vương Hữu Quý càng trực tiếp hơn, hỏi:
-Trụ trì Phương Chính, tôi biết ngài có bản lĩnh, ngài xem xem liệu có thể nghĩ ra cách nào giúp Trần Kim một phen, mau chóng tìm được Trần Long hay không?
Phương Chính nói:
-Vương thí chủ yên tâm, chuyện này bần tăng không biết thì thôi, nếu đã biết nhất định phải giúp một tay. Chờ bần tăng về chùa chuẩn bị xong xuôi lại xuất phát cũng không muộn, cũng không ảnh hưởng gì đâu.
Vương Hữu Quý gật đầu nói:
-Chỉ cần ngài chịu hỗ trợ là được, được rồi, mau về núi thôi.
Phương Chính tạm biệt rồi rời khỏi nhà Vương Hữu Qúy, sau đó hắn bi ai phát hiện, cơ hồ đi được vài bước là lại có người kéo hắn tới nói về chuyện này, hiển nhiên tất cả mọi người đều đã biết sự việc lần này. Nhưng dù sao cũng là chuyện nhà Trần Kim, vốn đã là chuyện đau lòng, bây giờ lại thảo luận giữa đường, e sẽ khiến cho nhà Trần Kim thêm khổ sở.
Cho nên cả đám đều lén la lén lút...
Vất vả lắm mới ra khỏi thôn, về tới trên núi, Phương Chính liền nhìn thấy Cá mặn ngồi trước cổng chùa, đối diện là một người phụ nữ đang ngồi bụm mặt khóc, Cá mặn cũng khóc theo, không biết đã khóc bao lâu rồi, tóm lại khi Phương Chính về tới nơi, người phụ nữ đã bắt đầu lau nước mắt, oán giận nói:
-Sao ngươi còn khóc thảm thiết hơn cả ta vậy?
Cá mặn nói:
-Không khóc thì ta ngồi đây cũng chẳng biết làm gì cả, cùng nhau khóc, tốt xấu gì cũng có bạn có bè.