Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1260

Chương 1260: Ngân Hà

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1260: Ngân Hà

Sau đó, Kim Giai Đồng càng thêm kích động nắm chặt cánh tay của Tiểu Thái Dương, cậu kêu lên:

-Không đúng, em gái, em có thể thấy được?

Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Thái Dương há ra, cô bé kêu lên:

-Em thấy được, anh ơi em thấy được! Em có thể nhìn thấy đom đóm trước mắt! Ai nha, anh ơi mau xem kìa, nơi đó còn có một con!

-Ở đâu?

Kim Giai Đồng biết rõ còn cố hỏi.

Tiểu Thái Dương đắc ý nói:

-Anh, anh đáo để lắm, nhưng vẫn là em giỏi nhé! Xem kìa, ở ngay trên cái cây kia, nó đang bay lên, oa oa oa...

Theo tiếng gọi của Tiểu Thái Dương, dường như toàn bộ khu rừng bừng tỉnh giấc, bụi cỏ múa may theo gió, rồi màu xanh lục hiện lên, loang lổ điểm điểm, y như thế giới mộng ảo!

Tiểu Thái Dương xoay quanh tại chỗ, nhìn bốn phía, hét lớn:

-Anh! Mau xem, nhiều đom đóm qúa!

Kim Giai Đồng cũng bị đám đom đóm này làm cho sợ ngây người, gật đầu mừng như điên ...

Đom đóm bay lên không trung, quay chung quanh hai đứa nhỏ, tạo nên mộng ảo diệu kì.

Tiểu Thái Dương cực kì hưng phấn, Kim Giai Đồng muốn bắt một con, kết quả bị Tiểu Thái Dương ngăn trở:

-Không cần bắt chúng.

Kim Giai Đồng nói:

-Em thích chúng như thế, anh chỉ bắt về hai con thôi, cho em nuôi ở trong chai, sau này chẳng phải ngày nào cũng được nhìn thấy đom đóm?

Cái đầu nhỏ xinh của Tiểu Thái Dương lắc lắc, cô bé nói:

-Không cần... anh, anh xem bọn chúng tự do tự tại bay múa trong rừng rậm bạt ngàn này thật xinh đẹp biết bao. Nếu nhốt chúng trong bình nhỏ, bọn chúng sẽ không vui, không vui sẽ không bay, cũng không sáng lên.

Kim Giai Đồng nghe cách nói vừa non nớt vừa ấu trĩ này của em gái, nhếch miệng cười:

-Em cho rằng đom đóm là người hả? Còn biết suy nghĩ nhiều như thế.

-A Di Đà Phật, thí chủ, thế gian vạn vật đều có linh tính. Đừng nói đom đóm, cho dù chỉ là cành cây ngọn cỏ, cậu mang chúng về nhà, nếu không thể thỏa mãn những yêu cầu của bọn chúng, bọn chúng nhất định sẽ chết. Đom đóm càng có linh tinh tính hơn cây cỏ, một khi hoàn cảnh thay đổi thì chúng sẽ chết đi. Cậu chắc chắn muốn bắt mấy con mang về sao?

Rốt cuộc Phương Chính đã mở miệng.

Kim Giai Đồng vừa nghe đom đóm sẽ chết, nhanh chóng lắc đầu nói:

-Thế thì thôi vậy, để cho bọn chúng ở nơi này đi, sau này chúng tôi có thời gian lại tới xem bọn chúng.

-Cái này hay! Anh, sau này lâu lâu chúng ta lại tới xem đom đóm, có được không?

Tiểu Thái Dương hưng phấn hỏi.

-Được, chỉ cần em muốn xem, anh sẽ mang em tới.

Kim Giai Đồng nói.

Phương Chính nhìn hai em em tình cảm thắm thiết liền cười theo, dịu dàng nói:

-Sắp nổi gió rồi, nhìn lên trời đi.

Hai đứa nhóc không hiểu Phương Chính có ý gì, chúng ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy gió thổi qua đại thụ khiến lá cây rung động, tiếp theo từng con đom đóm xanh biếc ở phía sau lá cây bay lên, hóa thành một con sông đom đóm dài thật dài, múa lượng trong không trung...... Sau đó con sông đom đóm bay xuống, Phương Chính mang theo hai đứa nhóc như lạc vào trong dải Ngân Hà.

Màu xanh lục quang soi rọi cỏ cây một cách nhẹ nhàng, khiến bóng dáng chúng đan xen vào nhau như những vũ công đang nhảy múa, hòa nhịp thành một vũ đạo thiên nhiên.

Cả thế giới thật đẹp ...

Ngay cả Phương Chính, người tạo ra mộng ảo này cũng bị chính nó cuốn hút, hắn lẩm bẩm:

-Thiên nhiên đã tạo ra quá nhiều vẻ đẹp trên thế giới này, nhưng tiếc thay, rất nhiều trong số đó đã bị phá hủy. Đây là tuổi thơ và cũng là giấc mơ ...

Khi nói chuyện, Phương Chính nhắm mắt lại, khi hắn mở mắt ra lần nữa, tất cả mộng ảo ý cảnh đều biến mất, ít nhất Phương Chính không còn nhìn thấy nữa, nhưng hai anh em bên cạnh vẫn đang đắm chìm ở bên trong, chúng nằm trên mặt đất mơ màng giấc mộng đẹp, tựa hồ chơi rất vui vẻ.

Phương Chính nhìn dáng vẻ vui vẻ của hai anh em, hắn khẽ cười, bước tới, bắt đầu chữa trị cho Tiểu Thái Dương, bệnh của Tiểu Thái Dương chủ yếu chia làm hai phần, một là mắt, hai là chân.

Đôi mắt là bị cận thị rất nặng, cho nên đồ vật ở xa một chút liền thấy không rõ. Còn tật ở chân là do bẩm sinh, có một dây thần kinh bị đứt gãy, khiến cho lúc dùng chân để đi đường cực kì mất sức.

Chẳng qua tất cả những thứ này không là gì cả với Phương Chính, hắn điều chỉnh khoảng cách võng mạc, nối lại dây thần kinh, tất cả đều thuận buồm xuôi gió. Đồng thời, hắn còn dùng Phật Dược rót linh khí bổ dưỡng cho thần kinh và võng mạc, chặt đứt toàn bộ tai họa ngầm có thể xảy ra...

Mọi việc xong xuôi, Phương Chính chậm rãi đứng dậy, vừa định nói gì đó, liền nhìn thấy con voi cách đó không xa đột nhiên đứng lên, cảnh giác nhìn về phía chân núi.

Phương Chính nhảy lên lưng voi rồi nhìn xuống, chỉ thấy dưới chân núi là ánh lửa rừng rực!

Mấy chục cây đuốc xuyên qua trong rừng, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng người kêu gọi:

-Giai Đồng, Tiểu Thái Dương! Các con ở đâu?

Phương Chính biết, đây là người lớn trong thôn đi tìm hai đứa nhỏ. Ngẫm lại cũng thấy phải, tuy rằng hai đứa sinh trưởng trong thôn, nhưng trong khu rừng còn tương đối nguyên sinh này, còn có voi rừng và những sinh vật hung dữ khác, đừng nói là hai đứa trẻ, ngay cả khi người lớn đi lạc trong rừng vào ban đêm, tính mạng cũng có thể bị nguy hiểm.

Hiện giờ đã vào đêm rồi mà hai đứa nhỏ còn chưa trở về, bọn họ không nóng vội mới là lạ.

Phương Chính nghĩ nghĩ, vỗ một cái lên đầu con voi, bảo:

-Xem ra ngươi phải vất vả một lần vậy, ngươi mang hai đứa nhỏ này giao cho đám người dưới kia đi. Nhớ kĩ, ở nơi xa xa mà ngươi nhìn thấy được bọn họ, bọn họ cũng có thể nhìn thấy ngươi, lúc này liền buông hai đứa nhỏ xuống. Sau đó chạy nhanh lên, đừng ngừng lại.

Phương Chính cũng không xác định các thôn dân có mang theo vũ khí nào có lực sát thương lớn hay không, nhưng hắn không muốn bởi vì hiểu lầm mà khiến cho voi bị thương.

Hai đứa nhỏ, Phương Chính mỗi tay bế mỗi đứa đặt lên trên lưng voi, voi hú lên một tiếng, chạy xuống dưới chân núi.

-Kim lão sư, ông nghe thấy không? Hình như là tiếng voi núi kêu!

Có người hốt hoảng hô lên.

Một người đàn ông tóc ngắn có làn da khá trắng khẽ lắng nghe, sau đó nói:

-Qủa thực là tiếng voi núi, mọi người đi sát vào nhau, tuyệt đối không cần phát sinh xung đột với voi núi!

-Được!

Người nọ nói xong liền đi ngay

Một người phụ nữ lo lắng nói:

-Hi vọng hai đứa nhỏ này không gặp phải voi núi.

-Đừng nói nữa, nói khiến tôi thêm lo.

Có người oán giận nói.

Người đàn ông tóc ngắn là Kim Xương, cha của Kim Giai Đồng. Buổi tối dạy học xong, phát hiện con mình không có nhà, ban đầu thì hắn cũng không để trong lòng, nhưng đến khi trời tối vẫn không thấy con trở về nhà, hắn liền có chút nóng nảy. Tìm khắp thôn cũng không thấy hai anh em Kim Giai Đồng đâu, hắn càng thêm sốt ruột.

Những người trong thôn nghe nói không thấy hai anh em Kim Giai Đồng đâu thì cũng sốt ruột, hỏi thăm khắp nơi.

Ông Trương suy đoán có khả năng hai đứa nhỏ đã lên trên núi tìm đom đóm, vì thế toàn bộ người lớn trong thôn đều chạy lên trên ngọn núi này để tìm kiếm hai anh em Kim Giai Đồng.

Tuy rằng là tìm kiếm, thế nhưng trong đám người vẫn luôn có người âm thầm nói:

-Nơi này hay có voi núi xuất hiện, hai đứa nhóc kia e là dữ nhiều lành ít.

-Đúng vậy, voi núi hung tàn, lúc giết người cũng đâu có quan tâm là con nít hay không.

Nghe thấy mấy lời này, sắc mặt Kim Xương càng ngày càng khó coi, lại cũng chưa nói cái gì, ông chỉ cố gắng bước nhanh hơn, tận lực hô lớn hơn, hy vọng có thể xuất hiện kỳ tích, lúc vòng qua một thân cây sẽ nhìn thấy hai đứa trẻ xuất hiện trước mặt mình.

Đáng tiếc, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, đã nhìn ra phía sau không biết bao nhiêu cây đại thụ, nhưng vẫn không thấy được hai đứa nhóc ở đâu...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay