Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1259

Chương 1259: Ngươi Là Hệ Thống Đúng Không?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1259: Ngươi Là Hệ Thống Đúng Không?

Phương Chính dựng thẳng ngón tay cái lên nói:

-Ông ấy nói rất đúng.

Tiểu Thái Dương đắc ý nói:

-Đó là đương nhiên, cha và mẹ tôi đều là lão sư trong thôn, lợi hại lắm đó.

Phương Chính vừa nghe, càng thêm kinh ngạc, sâu trong núi lớn này còn có lão sư?

Hơn nữa nhìn theo lời nói và cử chỉ của hai đứa trẻ có thể thấy, xử thế làm người, khéo léo lễ phép, thiện lương rộng rãi, lạc quan hào phóng, điều này hiển nhiên chỉ có những đứa trẻ được giáo dục từ nhỏ mới có được.

Phương Chính bắt đầu cảm thấy hứng thú với cha mẹ của hai đứa nhóc này, rốt cuộc cha mẹ phải như thế nào mới có thể dạy dỗ ra con trẻ như thế này đây?

Có lẽ hắn nên đi học hỏi kinh nghiệm, sau đó trở về Nhất Chỉ thôn truyền thụ lại kinh nghiệm cho các bậc cha mẹ giáo dục mấy đứa trẻ quậy phá đó một chút, đừng có cả ngày chỉ biết đuổi gà trêu chó.....

Khi nghĩ như thế, Phương Chính đã hồn nhiên quên mất, xét về trẻ con quậy phá, hắn năm đó hoàn toàn xứng với danh hiệu đệ nhất phá phách.....

Phương Chính hàn huyên với hai đứa nhóc hồi lâu, bất tri bất giác, thời gian trôi qua rất nhanh, không trung dần dần u ám.

Mặt trời ngã về Tây, hai đứa nhóc cũng có vẻ hưng phấn, thế nhưng hưng phấn qua đi, trong ánh mắt của Kim Giai Đồng là bi thương nhè nhẹ, hiển nhiên cậu ta đang buồn bã chuyện em gái mình phải làm sao mới có thể thấy được đom đóm.

Phương Chính vẫn làm như không thấy, hắn hỏi:

-Hai đứa biết trên núi này chỗ nào có đom đóm sao? Chỉ nói là trên núi, mà núi thì lớn như vậy, chưa chắc đã có thể thấy được.

Kim Giai Đồng gãi gãi đầu nói:

-Tôi cũng không rõ lắm, trước kia chưa từng qua tới bên này. Thế nhưng ông Trương có nói, đom đóm trên này rất nhiều, cực kì dễ nhìn thấy được. Ít nhất, mấy năm trước ông nhìn thấy có rất nhiều...

Phương Chính nói:

-Vậy cứ từ từ chờ thôi.

Nói xong, Phương Chính đi đến bên cạnh con voi, nhỏ giọng hỏi:

-Ngươi có biết ban đêm nơi này sẽ có đom đóm hay không?

Voi nghĩ nghĩ, lắc lắc cái đầu to nói:

-Nơi này có! Trước kia có rất nhiều, sau này có một đám người tới đây bắt đom đóm, số lượng liền ít đi, nhưng mà vẫn là có.

-Có là được...

Phương Chính nhẹ nhàng thở ra, quả thật hắn sợ trên núi không có đom đóm, khiến hai đứa nhóc phải mất hứng ra về.

Màn đêm buông xuống, sao trời lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời đêm, mang đến chút ánh sáng cho ngọn núi. Thế nhưng đối với những người đang ngồi dưới đại thụ mà nói, ánh sáng ít ỏi này cơ hồ không đáng kể...

Bóng đêm bao phủ mặt đất, duỗi bàn tay ra nhìn không thấy ngón tay.

Tiểu Thái Dương có vẻ hơi sợ hãi, cô nhóc ôm chặt cánh tay của anh trai mình không chịu buông, đồng thời mở mắt thật to nỗ lực nhìn khắp chung quanh, đáng tiếc, trong bóng đêm thì đôi mắt của cô nhóc lại càng không thấy rõ. Vì không biết nên mới càng sợ hãi, bởi vậy Tiểu Thái Dương càng thêm sợ hãi.

Đúng lúc này, một bàn tay rộng ấm áp đặt lên trên đầu Tiểu Thái Dương, cô nhóc ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Phương Chính đang mỉm cười dịu dàng với mình:

-Đừng sợ, màn đêm không hề đáng sợ, ngược lại, chỉ trong bóng đêm mới có thể nhìn thấy những vẻ đẹp mà dưới ánh mặt trời không cách nào nhìn được. Dùng đôi mắt của mình để xem, tìm ra những vẻ đẹp đó, cảm thụ sự tồn tại của chúng.

Tiểu Thái Dương nhíu mày nói:

-Thế nhưng, tôi nhìn không thấy.

Kim Giai Đồng cũng khó hiểu hỏi:

-Đúng vậy, đại sư, em gái tôi không nhìn thấy. Tôi nghĩ rằng, chúng ta vẫn là nên bắt hai con đom đóm lại đây đi. Nhưng mà cũng chưa có đom đóm nữa, tối đen, một con tôi cũng chưa nhìn thấy...

Tiểu Thái Dương vừa muốn cự tuyệt, Phương Chính cười nói:

-Các người tin tưởng bần tăng không?

Kim Giai Đồng cùng Tiểu Thái Dương theo bản năng gật đầu, Phương Chính cười nói:

-Vậy được rồi, nghe bần tăng, nhắm mắt lại, dùng trái tim nghĩ về đom đóm, liên hệ với chúng từ trong màn đêm, chúng nó sẽ nghe được...

Hai đứa nghe vậy, nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu, tay nắm lấy tay, nhắm hai mắt lại.

-Rất tốt, hít thật sâu, nỗ lực suy nghĩ bộ dáng của đom đóm, cảm nhận bộ dáng của chúng......

Giọng điệu Phương Chính vô cùng dịu dàng và chắc chắn, nhưng nếu hai đứa mở mắt ra nhìn nhất định sẽ phát hiện, cái tên giặc trọc này đang trừng to đôi mắt để tìm kiếm nhưng chẳng thấy được con đom đóm nào. Hắn thầm nghĩ: "Đom đóm ơi là đom đóm, hôm nay thời tiết không tồi, đừng ngủ nữa, ra đây chơi chút nào?

Đáng tiếc, trong bóng đêm vẫn một màu tối đen như cũ, một chút ánh sáng cũng không có.

Phương Chính làm hai đứa nhóc tiếp tục bảo trì trạng thái nhắm mắt, mà hắn thì vọt vào trong bụi cỏ tìm kiếm một vòng, kết quả một con cũng không có!

-Đại sư, tôi suy nghĩ đã lâu, cảm thụ đã lâu, vẫn không cảm giác được đom đóm tồn tại.

Kim Giai Đồng nói.

Phương Chính nghe vậy vẻ mặt xấu hổ...

Tiểu Thái Dương nói:

-Tuy rằng em cũng không cảm nhận được, thế nhưng em cảm thấy, có thể là do em chưa đủ nghiêm túc... Em muốn tiếp tục nỗ lực, đến khi nào đom đóm xuất hiện mới thôi! Anh ơi, cố lên!

-Được, cố lên!

Kim Giai Đồng cũng nói.

Phương Chính nhìn hai đứa nhóc vô cùng nghiêm túc, hơn nữa còn cực kì tín nhiệm hắn, trong lòng cũng có chút nôn nóng, hắn chạy đến bên cạnh con voi, nhỏ giọng hỏi:

-Không phải ngươi nói nơi này có đom đóm sao? Đom đóm đâu? Sao ngay cả một con cũng không nhìn thấy?

Voi ngáp một cái nói:

-Có mà, khi nào thời tiết đặc biệt nóng sẽ có. Hiện tại trời lạnh nên không có.

Phương Chính vừa nghe, tức khắc có xúc động muốn đập chết nó! Nói chuyện chỉ nói một nửa, ngươi chính là con voi của hệ thống sao? Hay ngươi chính là do hệ thống khoác da voi chạy ra đùa giỡn ta?

Thế nhưng sau khi suy nghĩ kĩ càng, Phương Chính khổ sở phát hiện, điều này vốn dĩ là thường thức bình thường!

Hai đứa nhóc không biết cũng là chuyện dễ hiểu, dù sao chúng còn quá nhỏ, chưa từng tiếp xúc qua mấy thứ này. Nhưng Phương Chính không còn là trẻ con, nên nghĩ ra từ sớm mới đúng!

Chẳng qua hắn từ trong trời băng đất tuyết ở Đông Bắc đến đây, lại bị một mảnh xanh biếc khiến cho đầu óc mơ hồ, nhìn mặt trời rực rỡ, cảm nhận được ấm áp liền cứ tưởng đã là mùa Hạ. Hắn hồn nhiên quên mất, thời tiết ở phương Nam khác hẳn Đông Bắc, ở Đông Bắc là trời Xuân ấm áp, còn đối với một vài sinh vật ở nơi này thì trời vẫn giá lạnh ... Nên ngủ đông!

Biết thì biết, thế nhưng nên nói chuyện này với hai đứa nhóc như thế nào đây?

Nhìn bộ dáng cả hai vẫn đang mong mỏi chờ đợi, cùng với dáng vẻ nỗ lực lên núi lúc nãy, thật sự Phương Chính có chút không đành lòng nói cho bọn chúng nghe chân tướng sự việc......

-Thôi, gặp nhau chính là duyên phận, nếu thật sự không còn đom đóm, vậy giúp hai đứa nhìn một màn đom đóm giả vậy.

Phương Chính lẩm bẩm, hắn bắt đầu suy nghĩ, Nhất Mộng Hoàng Lương! Mang hai đứa nhóc bước vào trong cảnh mộng ngay lập tức...

Phương Chính thấp giọng nói:

-Mở hai mắt nhìn xem.

Hai đứa nhóc nghe được Phương Chính nói như vậy liền hơi hơi mở hai mắt, Kim Giai Đồng cùng Tiểu Thái Dương chỉ thấy trước mắt là một màu đen nhánh, mơ hồ có thể nhìn thấy bộ dáng của một ít cây cỏ hoa lá nhưng cũng không rõ ràng lắm, tất cả vẫn là một màu đen.

-Cái gì cũng không có...

Kim Giai Đồng nói.

Tiểu Thái Dương thì dụi mắt liên tục như không dám tin vào mắt mình, cô bé phát hiện, dường như mình có thể thấy được vật ở xa xa!

Đúng lúc này, một trận gió nhẹ thổi qua, một mảnh lá cây bay xuống, Tiểu Thái Dương theo bản năng đi bắt, kết quả lá cây bỗng nhiên xoay mình một chút, phía sau bừng lên ánh sáng...

-Anh, đom đóm!

Tiểu Thái Dương ngạc nhiên sung sướng kêu lên.

Kim Giai Đồng kích động lôi kéo cánh tay nhỏ bé của em gái, liên tục gật đầu, nói:

-Là đom đóm!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay