Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1258

Chương 1258: Thất Trân Thang

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1258: Thất Trân Thang

Vừa mới bắt đầu Phương Chính chỉ cảm thấy cái này chơi vui, không có vẻ ăn ngon.

Nhưng chỉ một lát sau, Phương Chính đã ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt của nấm, mà hương thơm này cũng rất đạm, đạm đến nỗi tựa hồ cảm thấy ăn không ngon lắm

Tiểu Thái Dương bên cạnh chùi nước miếng nơi khóe miệng, nói:

-Anh ơi, em ngửi thấy mùi Thất Trân Thang rồi, muốn uống quá.

-Cái này gọi là Thất Trân Thang ư?

Phương Chính kinh ngạc hỏi, không nghĩ tới món ăn cậu nhóc làm tùy tiện này cũng có một cái tên văn nhã đến như vậy.

Kim Giai Đồng nói:

-Đây là một món ăn đặc trưng của thôn chúng tôi, nghe nói khi nấu món này, tổ tiên chúng rôi rất là tỉ mỉ, họ dùng những loại nấm quý chỉ mọc ở những nơi nhất định và trong những khoảng thời gian nhất định để nấu nên món này, cho nên mới gọi là Thất Trân Thang.

Thế nhưng trước mắt chúng ta chỉ là muốn ăn chút gì đó cho no bụng, nên cũng không có thời gian đi tìm mấy nguyên liệu còn lại, hơn nữa có muốn tìm cũng không thể tìm thấy được, vả lại cũng chẳng có gia vị gì ngoài chút muối, nên ăn tạm vậy.

Thất Trân Thang này là dùng lá sen bọc lại nên nước sẽ không thể chảy ra ngoài. Chúng ta đun cách thổ thì lá sen sẽ không bị lửa thiêu cháy, khi nước và nấm bên trong lá sen sôi lên, tất cả hương vị đều bị khóa lại trong lá sen, nên dù cho không có những gia vị khác, mùi vị của món này vẫn là khá tốt.

Khi nói chuyện, Tiểu Thái Dương đã dùng lá sen làm thành một cái chén nhỏ đơn giản, đưa cho Phương Chính.

Phương Chính nhìn cái chén lá sen tinh xảo trong tay, sự kinh ngạc hiện lên trong đôi mắt. Cái chén nhỏ này nhìn có vẻ rất đơn giản nhưng tuyệt đối không đơn giản, muốn dùng lá sen làm thành một cái chén nhỏ mà không bị rách, khi cầm vào tay cũng không bị rời ra, kĩ thuật này quả thực không đơn giản.

Phương Chính đưa mắt nhìn Tiểu Thái Dương ngồi ở bên cạnh khẽ rung bàn chân nhỏ bé, hết sức thuần thục dùng lá sen tạo ra một đống chén nho nhỏ, hắn phát hiện, hai đứa nhỏ này càng lúc càng mang lại cho hắn nhiều điều bất ngờ...

-Đại sư, ăn canh.

Kim Giai Đồng nói chuyện, sau đó xé một góc nhỏ trên chiếc nồi lá sen, canh bên trong lập tức chảy ra, rót vào chén nhỏ trên tay Phương Chính.

Rót đầy, Kim Giai Đồng chỉ cần hơi hơi nghiêng cái nồi lá sen là có thể tránh cho canh tiếp tục chảy ra ngoài. Sau đó cậu lại rót cho mình và Tiểu Thái Dương mỗi người một chén canh...

Phương Chính không có thời gian để chú ý tình hình bên đó, toàn bộ lực chú ý của hắn đều tập trung vào chén lá sen trước mắt, chính xác hơn là vào Thất Trân Thang trong chén.

Canh này không có dầu, nhưng mùi thơm của nấm ở trong canh đã vượt qua tất cả các loại dầu. Hương thơm bay vào mũi khiến ngón trỏ người ta phải mấp máy, Phương Chính nhịn không được thử nếm một ngụm, chỉ thấy hương thơm ngập tràn cả khoang miệng, một ngụm canh kia không thể phân biệt rõ đến tột cùng là hương vị của loại nấm nào, dường như mỗi thứ một chút, hòa quyện lại với nhau tạo thành một mùi vị vô cùng hoàn mỹ, khiến người ta nhịn không được phải uống ngay, vừa mới uống được mấy ngụm, Phương Chính đau buồn phát hiện, hết canh rồi!

Kim Giai Đồng thấy vậy, cười nói:

-Đại sư, nếu ngài đã thích như vậy thì uống thêm chút nữa đi.

Phương Chính liên tục gật đầu, nói:

-Qủa thật rất ngon, đây chính là món canh thơm ngon nhất mà bần tăng từng được uống.

Lại uống thêm một chén, nồi canh kia đã gần cạn, tự nhiên là Phương Chính cũng ngại uống tranh với hai đứa nhỏ.

Mặc kệ Kim Giai Đồng khuyên bảo như thế nào, hắn cũng không uống nữa.

Kim Giai Đồng đành phải rót chỗ canh còn lại cho Tiểu Thái Dương đang liếm môi như một chú mèo nhỏ thèm ăn, Tiểu Thái Dương đỡ lấy cái chén lá sen, uống đến hăng say, đôi mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, trông vô cùng đáng yêu.

Uống xong canh rồi, Kim Giai Đồng nói:

-Đại sư, canh uống xong rồi, có thể ăn món chính.

-Món chính?

Phương Chính sửng sốt, chung quanh đây còn có thứ gì có thể làm món chính sao?

Chỉ thấy Kim Giai Đồng mở nồi lá sen ra, trải nó lên trên mặt đất, nằm trên lá sen là một mớ nấm nhỏ! Những cây nấm này tuy không được đẹp mắt, nhưng đầy đủ màu sắc từ màu đen trắng, lục lam đến đỏ nhạt! Cùng với lá sen xanh, và trong nháy mắt lúc mở nồi lá sen ra, tất cả mùi hương bị bao bọc ở bên trong đồng thời bùng nổ, mùi thơm xộc vào mũi, Phương Chính chỉ cảm thấy bụng ùng ục, con sâu tham ăn trong bụng cũng bị đánh thức!

Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ thò qua, chộp lấy.

Kim Giai Đồng nhanh chóng đánh khẽ lên cái tay kia một cái, Tiểu Thái Dương le lưỡi, thu hồi bàn tay nhỏ hơi đỏ lên do bị nóng, miệng nhỏ dẩu ra, vô cùng đáng thương nói:

- Anh, em đói bụng...

Kim Giai Đồng nói:

-Có khách đang ở đây mà.

Tiểu Thái Dương nói:

-Thế nhưng khách là người tốt mà, không nên khách sáo với người tốt, mọi người đều không khách sáo, cùng nhau ăn, như vậy mới càng ngon miệng.

Kim Giai Đồng đang muốn nói cái gì, Phương Chính cười nói:

-Tiểu thí chủ nói rất đúng, không cần khách sáo, khách sáo liền xa lạ, ăn cái gì cũng sẽ không ngon nữa. Tiểu thí chủ, đừng khách sáo, ăn đi.

Nói xong, Phương Chính không khách sáo trước, hắn duỗi tay ra bốc một miếng măng rồi bỏ vào trong miệng, măng vào trong miệng trơn bóng mềm mại, hương thơm xông thẳng vào lục phủ ngũ tạng, sảng khoái đến độ khiến Phương Chính nhịn không được phải khen một tiếng:

-Ăn ngon!

Phương Chính cũng không hề bảo trì hình tượng phiêu dật, ôn hòa văn nhã nữa mà là ngồi xếp bằng, tay áo xắn lên, trông y hệt anh trai nhà hàng xóm.

Kim Giai Đồng không biết vì cái gì, khi nhìn Phương Chính tươi cười thì cậu bất giác cũng cười theo, sự câu nệ và lễ phép khi đối đãi với người lạ cũng là ân nhân của mình đã chậm rãi được gỡ bỏ.

Buông xuống hết thảy, Kim Giai Đồng bốc một ít nấm bỏ vào trong tay Tiểu Thái Dương, nhìn Tiểu Thái Dương mặt mày hớn hở ăn nó, cậu giúp cô bé lau nước canh dính trên khóe miệng, lúc này mới tự mình ăn.

Cho dù nấm khá nhiều nhưng Phương Chính cũng chỉ ăn hai miếng rồi ngừng lại, sau đó hắn thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, khiến hai đứa cảm thấy hắn đã ăn rất nhiều để hai đứa không cẩn khách sáo nữa, có thể thả sức mà ăn.

Nhìn hai đứa nhóc ăn uống hăng say, Phương Chính cũng nở nụ cười.

Cơm là Kim Giai Đồng làm, sau khi ăn xong, Phương Chính đương nhiên giúp đỡ dọn dẹp. Kết quả... Hắn lại bị ghét bỏ!

-Đại sư, ngài vẫn nên niệm kinh, nhìn xem phong cảnh đi. Cái này... Ngài không rành lắm đâu.

Kim Giai Đồng cười hì hì nói, trêu chọc Phương Chính một chút.

Phương Chính xấu hổ sờ sờ đầu trọc, hắn suy nghĩ, bản thân cũng xuất thân nghèo khó, cũng sinh sống ở trên núi, theo lý thuyết, năng lực dọn dẹp của hắn không thể kém cỏi hơn Kim Giai Đồng mới đúng!

Chính là ở chỗ này, đối mặt với chuyện nấu cơm dã ngoại, cho dù là làm bất cứ chuyên gì, giống như hắn đều thua kém Kim Giai Đồng rất nhiều, thậm chí còn có phần kém hơn Tiểu Thái Dương...

Nếu bị ghét bỏ, Phương Chính cũng không khách khí, hắn chạy qua một bên, thật sự ngắm phong cảnh.

Không bao lâu sau, hai đứa nhóc đã dập tắt hoàn toàn lửa, sau đó dùng đất vùi lấp, lá cây còn sót lại sau bữa ăn cũng vùi luôn vào, tất cả như đã trở lại hình thái ban đầu.

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

-Phải làm như vậy sao?

Tiểu Thái Dương vung vẩy bím tóc lên cao, đáng yêu nói:

-Cha tôi đã từng nói, người sống dựa vào núi, nhất định phải yêu núi, không thể phá hủy nó. Nếu phá hủy thì phải nỗ lực phục hồi nguyên dạng, như vậy mới có thể thiên trường địa cửu.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay