Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1257

Chương 1257: Hòa Thượng Vô Dụng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1257: Hòa Thượng Vô Dụng

Cảnh giới như vậy, Phương Chính tự hỏi làm không được, nhưng một cô bé lại làm được.

Từ tận đáy lòng, Phương Chính thật sự khâm phục và yêu mến cô bé này.

Đúng lúc này, có vẻ Kim Giai Đồng muốn hỏi cái gì, rồi lại như muốn nói lại thôi rất nhiều lần.

Phương Chính đương nhiên biết cậu ta muốn hỏi cái gì, sau khi thấy được năng lực của Phương Chính, Kim Giai Đồng tự nhiên sẽ nhớ tới những gì Phương Chính đã nói. Phương Chính từng nói qua, hắn có thể trị khỏi bệnh về mắt của Tiểu Thái Dương.

Trước đó, Kim Giai Đồng nghĩ hắn là người xấu không có ý tốt, chỉ cho là hắn đang lừa cậu ta.

Nhưng hiện tại, hiển nhiên là Kim Giai Đồng muốn thử xem... Chính là lúc trước không tin người ta, bây giờ lại mở miệng hỏi, da mặt cậu ta mỏng, có thế nào cũng nói không nên lời.

Kim Giai Đồng không nói, Phương Chính cũng chỉ xem như không biết, cười ha hả nhìn phía trước.

Người lên núi khó khăn, nhưng là đối với voi mà nói, lên núi cũng không khác đi trên đất bằng là bao. Hơn một tiếng đồng hồ, dọc theo đường đi Phương Chính kể cho hai đứa nhỏ nghe rất nhiều câu chuyện về thế giới bên ngoài, hai đứa nghe mà thấy tò mò hết sức.

Thế nhưng Phương Chính kể chuyện một hồi liền bị kỳ hoa dị thảo ven đường hấp dẫn, sau đó liền biến thành Kim Giai Đồng phổ cập khoa học các loại kỳ hoa dị thảo cho hắn biết, đôi khi còn có mấy con bướm xinh đẹp bay ngang qua, Kim Giai Đồng vội vàng chỉ cho Tiểu Thái Dương xem, đáng tiếc, Tiểu Thái Dương không thấy rõ.

Thế nhưng dường như cô nhóc này trời sinh đã có kĩ năng quan tâm đến cảm xúc của người khác, tuy rằng đã nỗ lực trừng to đôi mắt vẫn không thấy rõ đó là thứ gì, nhưng cô bé vẫn vui vẻ múa may nắm tay nhỏ bé, hô theo:

-Con bướm, con bướm!

Nhìn thấy cô nhóc phấn khích như vậy, Kim Giai Đồng cũng cười vui như nở hoa, giống như toàn bộ niềm vui của cậu ta đều dựa trên sự vui vẻ của Tiểu Thái Dương.

Phương Chính nhìn hai đứa nhỏ trước mắt, giống như thấy được cảnh sắc đẹp nhất thế gian.

Anh trai Kim Giai Đồng là đại thụ che mưa chắn gió, phía dưới đại thụ là hoa hướng dương tươi cười xán lạn, hoa hướng dương vĩnh viễn ngẩng đầu cười, nhìn đại thụ đã vì mình mà che mưa chắn gió.

Cậu là sự an toàn của cô bé, cô bé là cả thế giới của cậu ...

"Hâm mộ quá..." Phương Chính âm thầm cảm khái.

Đoàn người lên tới trên núi rất nhanh, kết quả vừa mới đến đỉnh núi, một cụm mây đen bay lại, lập tức mưa to.

Kim Giai Đồng nhanh chóng bẻ mấy miếng lá chuối lớn che mưa cho em gái, Phương Chính thấy vậy, khẽ lắc đầu, hắn cởi bỏ nguyệt bạch tăng y bao lấy hai đứa nhỏ rồi ôm vào trong ngực, mưa to tầm tã lại không thấm ướt được nguyệt bạch tăng y, lúc đầu hai đứa nhỏ ở trong đó còn có chút lo lắng cho đối phương, sợ đối phương bị ướt mưa sẽ sinh bệnh gì đó.

Nhưng khi hai đứa phát hiện nguyệt bạch tăng y không hề bị mưa to thấm ướt liền nổi tính trẻ con lên, chúng vui vẻ nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài, giống như trong màn mưa có thứ gì đó chơi vui lắm, thỉnh thoảng sẽ vươn bàn tay nhỏ bé ra hứng lấy nước mưa, sau đó lại nhanh chóng rụt về.

Phương Chính nhìn nụ cười rực rỡ của chúng cũng liền cười theo, hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa, Phương Chính ngạc nhiên phát hiện, giống như vùng bị mưa chỉ có khoảnh trời trên đầu bọn họ.

Lại nhìn ra xa, đó khoảnh trời với lớp mây rời rạc, ánh mặt trời vàng rực xuyên qua kẽ hở giữa những đám mây, chiếu xuống mặt đất, tạo nên cảnh sắc ánh sáng vô cùng đẹp mắt.

Xa hơn nữa là bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời rực rỡ khắp nơi, một mặt trời cực kì chói lọi!

Phương Chính ngửa đầu nhìn xem mây trên trời, cảm thán nói:

-Thiên nhiên, thật đúng là thần kỳ.

Kim Giai Đồng cười nói:

-Đại sư, đây là lần đầu tiên ngài tới đây sao?

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

-Sao cậu lại biết?

-Bởi vì loại thời tiết này ở đây là rất bình thường, phía Đông mặt trời mọc, phía Tây mưa rào, chỉ cách nhau mười dặm mà thời tiết bất đồng. Từ nhỏ chúng tôi đã thấy loại thời tiết này, từ lâu đã thành thói quen. Chỉ có người bên ngoài mới cảm thấy kì quái thôi.

Kim Giai Đồng rất là đắc ý nói.

Phương Chính cũng cười, thế nhưng hắn cười không phải vì đắc ý, mà là vì nhớ tới một câu hát mà bọn trẻ con ở Đông Bắc hay hát để chê cười: "Trời nắng trời mưa là đồ con rùa...

Mà loại thời tiết này ở có vẻ.... rất giống!

Phương Chính nghĩ tới, lại không dám nói, nếu không hơn phân nửa là đừng mong còn sống mà rời khỏi đây.

Mưa to tới rất nhanh, đi cũng mau, một trận gió to thổi qua, mây đen mang theo mưa rào bay đi đâu mất, Phương Chính thậm chí có thể nhìn thấy bóng dáng nó đang bay về nơi xa, cảm giác kia, phá lệ thần kỳ.

Qua cơn mưa trời lại sáng, hai đứa nhóc lập tức nhào ra ngoài, Kim Giai Đồng tìm ở chung quanh mấy nhánh cây không bị mưa xối ướt, đặt qua một bên, sau đó lại tìm một mảnh đất sạch sẽ, lấy đá vây lại tạo thành một cái bếp nhỏ.

Sau đó lại gác nhánh cây lên trên, Phương Chính kinh ngạc nói:

-Kỹ năng sinh hoạt dã ngoại của cậu thật thành thạo!

Kim Giai Đồng đắc ý nói:

-Đó là đương nhiên, tôi sống trong núi lớn từ nhỏ, sớm đã thành thói quen. Đại sư, tôi đi kiếm chút gì đó để ăn.

Nói xong, Kim Giai Đồng mang theo em gái đi mất.

Hiển nhiên, tuy rằng Kim Giai Đồng rất tin tưởng Phương Chính, nhưng do tình yêu thương đối với em gái khiến cậu không yên tâm để em gái với đôi mắt không được tốt, đôi chân không được linh hoạt này ở lại. Dường như ngoại trừ chính cậu ra, giao cho ai cậu cũng không thể yên tâm, cho nên làm bất cứ thứ gì, đi bất cứ nơi đâu, cậu đều mang theo em gái, một giây cũng không xa rời nhau.

Đối với điều này, Phương Chính cũng không bắt buộc gì, hắn chỉ yên lặng theo ở phía sau, miễn cho hai đứa nhỏ lại gặp phải cái gì nguy hiểm.

Voi cũng không đi, nó ghé vào bên cạnh, lười biếng vung vòi lên cao giống như đang tự chơi đùa, lại giống như đang chán đến chết mới làm thế.

Không bao lâu sau, Kim Giai Đồng đã quay về với một ít nấm dại vừa mới hái, ước chừng là một ôm lớn, có màu xanh lá, màu trắng, màu nâu, Phương Chính nhìn các loại nấm này mà hoa cả mắt.

Tuy rằng núi lớn ở Đông Bắc cũng có nấm, nhưng chủng loại cũng không nhiều, ít nhất thì xung quanh Nhất Chỉ tự rất ít nấm. Kim Giai Đồng lấy về nấm gì, Phương Chính trên cơ bản đều không biết...

Kim Giai Đồng nhìn vẻ mặt ngơ ngác kia của Phương Chính liền biết hắn không biết, mới cười nói:

-Đây đều là những loại nấm mà chúng tôi thường hay gặp, nấm đùi gà, nấm gan trâu, cái nấm giống cây dù nho nhỏ này là nấm báo mưa, cái này là nấm trắng...

Kim Giai Đồng điểm danh từng loại nấm một như đã thuộc trong lòng bàn tay, Phương Chính thì giống như học sinh tiểu học, nhận biết từng loại, nhớ thật kĩ.

Mà Tiểu Thái Dương bên cạnh thì chờ anh trai mình điểm danh xong liền nhận lấy toàn bộ số nấm, sau đó mang đi rửa sạch sẽ. Nhìn đôi tay linh hoạt của cô bé có thể đoán được cô rất hay làm việc này, bởi vậy nên dù đôi mắt không nhìn rõ, cô bé vẫn có thể dựa vào cảm giác của đôi tay mà nhanh chóng xử lý sạch sẽ số nấm.

Phương Chính vốn muốn hỗ trợ, nhưng sau khi nhìn Tiểu Thái Dương xử lý nấm mấy lượt, hắn liền bi ai phát hiện, Tiểu Thái Dương xử lý nấm còn sạch hơn cả hắn! Vì thế, hắn quyết đoán từ bỏ, an tâm chờ ăn.

Đồng thời Phương Chính cũng có chút hoài nghi nhân sinh, tay cùng đôi mắt này của hắn, rốt cuộc có phải hay không thật sự...

Cơm chiều cũng là Kim Giai Đồng làm, cậu dùng mấy tầng lá sen, lại dùng phương pháp đặc thù bọc nấm và nước lại một chỗ, kín không kẽ hở, sau đó bọc đất lại rồi nướng trong lửa.

Vừa mới bắt đầu Phương Chính chỉ cảm thấy cái này chơi vui, không có vẻ ăn ngon.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay