Chương 1256: Tạo Bóng Dưới Ánh Mặt Trời
- A Di Đà Phật, thế mới được, tính tình nóng nảy như thế làm gì? Mày to như vậy, bọn họ nhỏ như kia còn có thể làm hại tới mày kiểu gì? Không biết rõ tình hình mày có thể chạy mà, làm gì nhất định phải sát sinh chứ?
Phương Chính ngồi xếp bằng trước mặt con voi càu nhàu. Voi ta thì đầu gật gù dáng vẻ như một học sinh tiểu học bị giáo viên phê bình dạy dỗ, hơn nữa còn thành khẩn hối cải. Voi vốn đáng yêu, gật như vậy lập tức càng đáng yêu hơn.
Kim Giai Đồng vốn bị hù chết khiếp thấy cảnh này không kìm được bật cười. Làm sao có thể ngờ tới boss lớn trong núi rừng này sẽ bị một người dạy dỗ thành dáng vẻ này. Mà Kim Giai Đồng cũng càng tò mò hơn, hòa thượng này đến cùng là người sao? Kim Giai Đồng dẫn Tiểu Thái Dương đến trước mặt Phương Chính, cúi người nói:
- Cảm ơn Đại sư.
Phương Chính cười cười với Kim Giai Đồng:
- Không chạy nữa?
Kim Giai Đồng nghĩ tới tình cảnh lúc trước, ngượng ngùng cười:
- Xin lỗi nha, Đại sư.
Phương Chính lắc đầu:
- Tâm hại người không thể có, lòng phòng bị người không thể không có. Cậu làm không sai, như vậy bây giờ cậu tin bần tăng chưa?
Kim Giai Đồng gật đầu:
- Tin rồi, Đại sư lợi hại quá, ngay cả voi rừng cũng có thể chế ngự. Em nếu như có được chút xíu lợi hại như Đại sư thì tốt rồi.
Phương Chính phì cười:
- Ăn nhiều cơm, luyện tập nhiều, học thật tốt thì cậu cũng làm được.
Kim Giai Đồng nói:
- Ừm, sau khi trở về em nhất định cố gắng nhiều hơn.
- Được, lên đi.
Phương Chính chỉ con voi to lớn phía sau. Kim Giai Đồng sửng sốt:
- Đi lên?
Tiểu Thái Dương không nhìn rõ Phương Chính chỉ đi đâu, như một con mèo hiếu kỳ sáp tới, híp mắt lại nhìn tay Phương Chính, sau đó thuận theo tay chỉ hướng con voi bên kia. Phương Chính nhìn đến đây khẽ nhíu mày, con voi gần như vậy, lại to như thế cũng không nhìn rõ ư?
Thấy Phương Chính nghi hoặc, Kim Giai Đồng vừa kéo Tiểu Thái Dương không để bé đến gần voi, vừa nói:
- Mắt của em gái em không biết làm sao, nhìn chỉ có thể thấy vật ở cực kỳ gần trước mắt, hơi xa một chút chỉ có thể thấy mờ nhạt. Voi này chúng ta thấy là voi, nhưng trong mắt em ấy thì đó chỉ là một đoàn đồ đen thui mơ hồ...
Nói đến đây, Kim Giai Đồng đau lòng xoa đầu nhỏ của Tiểu Thái Dương. Tiểu Thái Dương thì híp mắt, dáng vẻ hưởng thụ, miệng nhỏ khẽ nhếch cười thành một mặt trời nhỏ, sau đó không đồng ý nói:
- Không sao, em còn có thể nhìn thấy mà. Tốt hơn nhiều so với những không nhìn thấy gì đó... người không nhìn thấy cũng có thể sống vui vẻ đến vậy, em chắc chắn phải vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn nha! Vả lại em còn có mẹ, có ba, còn có anh trai thương em, em sắp hạnh phúc chết nè!
Kim Giai Đồng nghe vậy bật cười vui vẻ. Phương Chính thật khó mà tưởng tượng, hai đứa bé, lớn thì hơn 10 tuổi, nhỏ thì 7 8 tuổi nhưng lại có thể biểu hiện ra cảm xúc khiến rất nhiều người lớn phải thấy xấu hổ. Tình thân nồng hậu kia hiện rõ ra trước mặt Phương Chính.
"Thật ngưỡng mộ, sao ta không có anh chị em như thế nhỉ? Haiz..."
Phương Chính kêu thảm trong lòng, sau đó nói với hai người:
- Yên tâm đi, con voi này đã biết sai rồi, nó nói để bồi thường, sẽ đưa hai đứa lên núi đó.
- Hả?
Kim Giai Đồng không dám tin mà nhìn Phương Chính như đang nói sao ngài biết? Ngài có thể nghe hiểu nó nói gì à? Phương Chính cũng không nói gì, cười bí ẩn, sau đó dẫn đầu cưỡi lên lưng voi. Nhìn thấy Phương Chính leo lên, voi ta một bộ ta đây rất ngoan, Kim Giai Đồng hơi động lòng.
Không có phương tiện giao thông, chỉ dựa vào chính cậu nhóc muốn cõng Tiểu Thái Dương lên núi quá khó, nếu như có thể cưỡi voi đi lên, vậy đương nhiên là chuyện cực kỳ tốt. Nhưng mà nhớ lại chuyện gặp phải mới nãy, cậu vẫn có chút do dự.
Phương Chính thấy thế vỗ đầu voi:
- Mày xem đi, dọa đến hai bạn nhỏ rồi, mày đặt mình vào hoàn cảnh của người khác ngẫm lại xem, nếu như có động vật khác dọa con của mày, mày sẽ như thế nào đây?
Đầu to của nó gật theo, sau đó duỗi vòi đến trước mặt Kim Giai Đồng và Tiểu Thái Dương, tiếp theo phát ra một trận tiếng kêu kỳ lạ như đang nói cái gì đó. Đáng tiếc Kim Giai Đồng và Tiểu Thái Dương đều nghe không hiểu, nhưng mà ánh mắt thiện ý kia Kim Giai Đồng lại nhìn ra được. Ngay lúc hai anh em còn do dự, Phương Chính nói:
- Nó nói xin lỗi, anh dạy nó cách bắt tay của người, nó đang bắt tay với hai đứa đó.
- Anh ơi, em có thể sờ nó được không?
Tiểu Thái Dương rốt cuộc vẫn là trẻ con, tò mò hỏi. Kim Giai Đồng nghĩ nghĩ trước tiên đưa tay sờ sờ cái vòi con voi, sau khi xác định không có nguy hiểm mới kéo tay Tiểu Thái Dương sờ lên vòi. Hai đứa một lớn một nhỏ lần đầu tiên tiếp xúc với voi, cảm nhận được sự hòa nhã của voi, hai đứa lập tức cười tươi như hoa.
Chơi một hồi, hai người hoàn toàn yên tâm. Phương Chính một tay một đứa ôm hai tiểu gia hỏa lên lưng voi, sau đó vỗ đầu coi nói:
- Đi nào, lên núi!
Voi vung vòi kêu lên một tiếng, tiếp đó sải chân chạy rầm rập như máy cày đi lên núi. Tuy rằng không có cảm giác chạy siêu nhanh như gió, nhưng mà những nơi đi qua, mọi vật cản đều bị dạt ra, giống như không có cái gì có thể cản được khí thế đi đường của họ, làm cho ba người trên lưng voi đặc biệt vui vẻ.
Trên đường, Phương Chính lại hỏi ra nghi hoặc của hắn:
- Thí chủ, thị lực của Tiểu Thái Dương kém như vậy, coi như lên núi hơn nửa cũng không nhìn thấy đom đóm. Con côn trùng nhỏ kia lại nhát gan, mấy đứa còn chưa đến gần chúng nó đã bay đi cả rồi.
Kim Giai Đồng khổ tâm nói:
- Em cũng nghĩ tới vấn đề này, nhưng mà vẫn cứ muốn thử mới được. Thật sự không được, em bắt chúng nó lại cho em gái xem!
Phương Chính cười khẽ lắc lắc đầu, còn không đợi hắn làm màu xong nói gì đó. Tiểu Thái Dương chụp tay Kim Giai Đồng lắc đầu nói:
- Anh, đom đóm dễ thương như vậy, đẹp như vậy, anh không được bắt đom đóm được không?
Kim Giai Đồng vội nói:
- Không sao, em nhìn xong anh sẽ thả bọn nó, sẽ không làm hại đến nó đâu.
Tiểu Thái Dương vẫn lắc đầu nói:
- Không cần, chúng ta khi đó cứ yên lặng mà xem là được, không được bắt nó, được không ạ?
Nghe Tiểu Thái Dương năn nỉ, Kim Giai Đồng cũng là đau cả đầu, không thể bắt, Tiểu Thái Dương làm sao nhìn được đom đóm? Phương Chính ngồi bên cạnh cười tít mắt không nói gì, nhưng mà trong lòng lại đầy vui mừng, nhất là khi nhìn Tiểu Thái Dương càng ngập tràn thương tiếc.
Phương Chính nhìn thấy rất nhiều vụ việc trên mạng, phần lớn người bẩm sinh không may sống một đời bất hạnh, từ đó mãi mãi sống trong bóng tối, yên lặng như một cái xác không hồn, sống không có phương hướng. Thậm chí có người xem bất hạnh của mình là ác ý của cả thế giới đối với họ, lại bắt đầu trả thù.
Nhưng mà cô bé này lại có thể thản nhiên đối mặt với mọi bất hạnh. Giống như một vị thiền sư đã nói, trong mắt chỉ có ánh nắng, mọi bóng tối đều sẽ trở thành trò chơi tạo bóng thú vị, nhìn nhìn, cười cười, là một chút trò giải trí tiêu khiên trong nhân sinh mà thôi.