Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1255

Chương 1255: Người Trên Trời Rơi Xuống Không Phải Người Tốt

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1255: Người Trên Trời Rơi Xuống Không Phải Người Tốt

Mà những người không có tín ngưỡng, trong mắt chỉ có lợi ích kia thường có thể quên đi tất cả, dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Loại người này thường càng nguy hiểm hơn. Kim Giai Đồng nói:

- Đại sư, ngài có chuyện gì không? Sao ngài lại ở đây?

Phương Chính cười khẽ:

- Bởi vì duyên phận cho nên ở đây. Hai vị thí chủ, hai người muốn lên núi ngắm đom đóm sao?

Tiểu Thái Dương vô thức hỏi:

- Sao ngài biết?

Kim Giai Đồng vỗ Tiểu Thái Dương một cái, ra hiệu bé không được nói chuyện. Hiển nhiên cậu vẫn chưa hoàn toàn an tâm về Phương Chính. Phương Chính cũng không để bụng, ngược lại mỉm cười, ra vẻ thần bí nói:

- Cậu đoán xem?

Tiểu Thái Dương nói:

- Anh không cho nói chuyện, em không đoán đâu.

Kim Giai Đồng nghe vậy liền nóng nảy, lời này sao có thể nói với người ngoài chứ? Cậu vội vã nhìn Phương Chính, rất sợ hòa thượng này một lời không hợp sẽ nổi giận hoặc là ra tay gì đó, tay nhỏ nắm chặt lưỡi liềm, dáng vẻ ta đây rất lợi hại.

Phương Chính thì bị cô bé đáng yêu này chọc cho cười rộ lên:

- Thí chủ, mắt của em không nhìn tốt, coi như lên đỉnh núi cũng không nhìn thấy đom đóm. Vì sao vẫn cố chấp muốn lên núi xem đom đóm vậy?

Kim Giai Đồng nhíu mày:

- Ai nói em của tôi không nhìn thấy? Em tôi có thể nhìn thấy! Chỉ là... chỉ là...

- Chỉ là thế nào?

Phương Chính hỏi, Kim Giai Đồng không cam lòng nói:

- Chỉ là không nhìn rõ mà thôi.

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ, gặp nhau chính là duyên, y thuật của bần tăng tự hỏi cũng được. Bệnh mắt của bị thí chủ này, bần tăng có thể chữa.

- Không cần đâu, cảm ơn ý tốt của Đại sư, Đại sư nếu như không có việc gì, chúng tôi đi trước.

Kim Giai Đồng nói xong, kéo Tiểu Thái Dương đi. Tiểu Thái Dương động lòng hỏi:

- Anh, Đại sư nói có thể chữa bệnh của em kìa, chúng ta không thử sao ạ?

Kim Giai Đồng nói:

- Tiểu Thái Dương, ông Trương đã nói, không có miếng bánh trên trời rơi xuống, nếu như có thì nhất định có độc. Huống chi là người từ trên trời rơi xuống? Còn là bác sĩ nữa? Chúng ta đi mau, trước trở về, đổi sang hôm khác dẫn em đi xem đom đóm...

Tiểu Thái Dương nghe vậy vội gật đầu:

- Được ạ, anh, em nghe lời anh!

Hai người nói rất nhỏ, nhưng mà Phương Chính lại nghe được rất rõ ràng. Ngẩng đầu nhìn trời xanh, than thở không thôi:

- Trẻ con bây giờ đều trưởng thành sớm như vậy à? Sớm biết vậy đã âm thầm vẽ chuyện vô tình gặp được, không làm màu... Uầy.

Hai đứa mệt mỏi lâu như vậy mới cực cực khổ khổ trèo lên đến sườn núi, anh trai cõng em gái leo núi, không dễ dàng đến cỡ nào? Nếu như để bọn họ lại quay về đường cũ, da mặt Phương Chính có dày cũng thấy hơi xấu hổ. Thế là Phương Chính hắng giọng nói:

- Hai vị thí chủ, bần tăng không phải người xấu.

- Đại sư không phải người xấu, chúng tôi còn có việc, đi trước ha.

Kim Giai Đồng cười ha ha, hiển nhiên căn bản không tin Phương Chính. Phương Chính sờ sờ đầu trọc, thầm nhủ hắn giống kẻ xấu đến vậy à? Đúng lúc này, Kim Giai Đồng đột nhiên kinh hãi kêu lên:

- Voi rừng!

Nói xong Kim Giai Đồng dẫn em gái không dám nhúc nhích, đồng thời hạ giọng nói:

- Em đừng nói chuyện.

Tiểu Thái Dương cũng hoảng sợ, kéo cánh tay Kim Giai Đồng không dám động đậy. Phương Chính nghe vậy trong lòng cả kinh vội vàng chạy qua kiểm tra. Nhìn thấy Phương Chính muốn động, Kim Giai Đồng vội nhắc nhở:

- Đừng động đậy, đừng kinh động đến voi rừng, voi rừng nổi cuồng lên cũng có thể đạp đổ nhà!

Phương Chính vừa muốn nói thì thấy voi rừng bên kia bỗng rống giận một tiếng. Phương Chính và hai người Kim Giai Đồng nhìn sang, chỉ thấy voi rừng khổng lồ kia cũng không biết bị cái gì kích động, lại hoặc là chỉ là phát hiện hai tiểu gia hỏa, nện bước chân như tiếng trống trận xông tới.

Thấy cảnh này, gương mặt Kim Giai Đồng nháy mắt trắng bệch, đẩy Tiểu Thái Dương nói:

- Em mau chạy đi! Anh dẫn dụ nó, anh biết leo cây, không sao đâu!

Kết quả Tiểu Thái Dương ôm chặt lấy Kim Giai Đồng, lắc đầu nhỏ:

- Anh gạt em, ông Trương đã nói không ai có thể chạy lại voi rừng cả, dù sao em không bỏ anh lại!

Khi nói chuyện thì voi rừng đã đến trước mặt hai đứa. Hai đứa bé vốn đã nhỏ yếu, đối mặt với voi rừng khổng lồ càng như cỏ dại trước mắt voi, nó căn bản không có ý muốn dừng lại, một cước đạp tới. Một đạp này nếu như bị đá trúng thì lập tức là hồ lô lăn trên đất, theo sau đó là phải đối mặt với một cú dẫm của voi. Trên cơ bản không ai có thể chịu nổi một đạp đó.

Trong thời khắc sống còn, Tiểu Thái Dương bổ nhào vào lòng Kim Giai Đồng, Kim Giai Đồng thì dùng thân thể không tính là lớn gì của mình che trước người em gái, vẻ mặt không cam tâm và vô cùng đau khổ nhìn voi rừng, chờ đợi cái chết. Hiển nhiên cậu cũng biết, cậu căn bản không ngăn được cái gì, nhưng mà bên người là em gái của mình, cậu phải làm được gì đó, ví dụ như chết thì cũng phải chết trước.

Ngay vào lúc này, một bóng dáng màu trắng đột nhiên chạy tới trước mặt hai người, như một ngọn núi lớn cản trước mặt hai đứa nhỏ, cái đầu trọc kia vẫn chói mắt như cũ, áo trắng kia vẫn trắng muốt khiến người nghi ngờ chất liệu.

Chẳng qua Kim Giai Đồng vẫn ngay lập tức lấy lại tinh thần kêu lên:

- Đừng, ngài không cản được đâu, chạy mau!

- A Di Đà Phật, thí chủ có thể có tấm lòng lương thiện như vậy đúng là khó có được.

Hòa thượng nghe lời Kim Giai Đồng nói, xoay người lại chắp tay nói với cậu, khẽ cười một tiếng, cười đến vô cùng lóa mắt, ấm áp. Tất cả cảnh giác của Kim Giai Đồng vốn có với hòa thượng này đều biến mất, chua xót nói:

- Đại sư, ngài là muốn chết cùng chúng tôi sao?

Dứt lời, chỉ nghe voi kia bịch một tiếng, một chân giống như đạp vào cây cột sắt thép, sau đó là tiếng kêu sợ hãi, thân thể khổng lồ vậy mà lại mất khống chế ngã rầm xuống đất. Kim Giai Đồng há to miệng mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Bị voi phi nước đại đá trúng, người thế mà không có việc gì, voi lại lật xe, đây... sao có thể chứ?

Mắt thấy con voi cắm đầu xuống đất cũng không thể không tin được.

Lúc này hòa thượng kia chợt đưa tay ra lại muốn nâng voi. Quan trọng là voi hình như bị hắn đỡ được, sau đó hòa thượng nọ cứ thế mà nâng voi lên đi qua một bên, đặt voi xuống đất nói một câu:

- A Di Đà Phật, thí chủ, hai đứa trẻ mà thôi, sao phải nổi giận? Bọn họ sẽ không tổn thương thí chủ... còn muốn đánh nhau? Thật cho rằng bần tăng không ăn thịt heo thì không đánh cho thí chủ phục được hả?!

Sau đó chính là hòa thượng kia tương hai đấm.. voi ta lập tức thành thật, ngoan ngoãn lại nằm sấp xuống không nhúc nhích.

Kim Giai Đồng chỉ thấy đầu óc mình hình như không đủ dùng, thế giới này điên hết rồi... cậu nhất định là chưa tỉnh ngủ. Kim Giai Đồng nói:

- Tiểu Thái Dương, em mau véo anh một cái, xem thử anh có phải chưa tỉnh ngủ hay không?

Tiểu Thái Dương:

- Dạ, anh ơi, vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?

Tiểu Thái Dương véo Kim Giai Đồng một cái, Kim Giai Đồng kêu lên:

- Dừng dừng! Đau quá... không phải nằm mơ... trời ạ, lẽ nào chúng ta gặp thần tiên rồi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay