Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1254

Chương 1254: Anh Em

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1254: Anh Em

Phương Chính trở về quốc nội, lần này lại là ở trong núi. Vượt qua một dãy núi, vẫn là núi, đứng trên đỉnh núi nhìn thấy núi. Phương Chính bất đắc dĩ nói thầm:

- Đến khi nào mới tới? Xem ra phải tìm người hỏi đường mới được.

Đúng lúc này, Phương Chính nhìn dưới chân núi đối diện, có một bóng người, mặc dù rất nhỏ, không thấy rõ lắm nhưng tuyệt đối là một người. Phương Chính lập tức mừng như điên, tung người nhảy xuống, thân cành cây cối tự động nghiêng qua đỡ lấy chân Phương Chính, Phương Chính đạp một cái lần nữa thả người, bên dưới vẫn có cành cây tiếp lấy. Cứ như thế, người khác là đi vòng đường núi đi xuống, Phương Chính thì như một con Linh Hầu phóng xuống như bay.

- Anh, anh thả em xuống đi, em có thể đi mà.

Dưới chân núi, một cậu trai trẻ tuổi cõng một bé gái tóc buộc đứng, thở hồng hộc đi lên núi. Cậu lau mồ hôi trên trán:

- Không sao, anh không mệt.

Cô bé nói:

- Nhưng mà anh đổ thật nhiều mồ hôi.

Cậu trai nói:

- Đổ mồ hôi mới tốt, đổ mồ hôi trừ độc.

Cô bé nhăn nhăn mũi, nhìn rất đáng yêu, nén cười, dựa vào bờ vai của cậu trai gầy yếu:

- Anh, trên núi thật sự có đom đóm ạ?

Cậu nói:

- Đương nhiên, đây chính là ông Trương nói đó, ông nói khi bé ông từng thấy rất nhiều đom đóm ở trên núi này, rất đẹp.

Cô bé nghe vậy, mắt to lập tức sáng rực, đáng tiếc nếu như có người nhìn tỉ mỉ nhất định sẽ nhận ra đôi mắt của cô bé tuy là sáng, nhưng lại không có tiêu cự. Hiển nhiên, đôi mắt của bé có vấn đề.

Cô bé nói:

- Anh, anh thả em xuống đi.

- Tiểu Thái Dương, nghe lời, anh cõng em là được. Đợi khi lên núi em lại xuống tự mình đi, đến lúc đó tùy em thế nào.

Cậu là anh trai của Tiểu Thái Dương, tên là Kim Giai Đồng. Năm nay 20 tuổi, da ngăm đen, nhưng mà mắt rất sáng, đôi mắt to sáng như mặt trời, mỗi khi nhìn lên người Hân Hân đều sẽ hóa thành đau buồn và thương tiếc vô tận.

Tiểu Thái Dương tên là Kim Giai Hân, năm nay 8 tuổi, làn da cũng hơi đen, gương mặt bụ bẫm, khi cười lên có hai lúm đồng tiền, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu. Cô bé hình như rất là thích cười, đôi mắt to vừa cười lên như mặt trăng nhỏ, miệng nhỏ cong cong lộ ra răng trắng đều, vô cùng vui vẻ ấm áp.

Chính vì Kim Giai Hân vô cùng thích cười, cười như là mặt trời cười trong tranh vậy, cho nên Kim Giai Đồng rất thích gọi bé là Tiểu Thái Dương. Tiểu Thái Dương cũng trở thành nhũ danh của bé.

Hai người đều là người trong một ngôi làng ở sau một ngọn núi lớn khác, lần này, Kim Giai Đồng đặc biệt dẫn theo Kim Giai Hân trèo núi sang đây ngắm đom đóm. Tiểu Thái Dương lấy tay áo lau mồ hôi trên trán cho Kim Giai Đồng.

- Vậy anh mệt nhớ phải nói với em nha.

Kim Giai Đồng cật lực gật đầu:

- Yên tâm đi!

Hai người đều không phát hiện, trên tán cây có thêm một bóng người, tăng y màu trắng bay trong gió giống như thiên thần.

Phương Chính vốn định đi xuống hỏi đường, sau đó lập tức rời đi. Nhưng mà sau khi nghe hai đứa trẻ nói chuyện, hắn bỗng thay đổi ý định, không xuống hỏi đường mà lặng lẽ đi theo sau hai đứa một lớn một nhỏ.

Bên trong rừng sâu núi thẳm, mặc dù sài lang hổ báo ít nhưng không có nghĩa là không có. Mà đáng sợ nhất không phải những thứ đó mà là voi rừng ở xung quanh, voi rừng đẹp thì có đẹp, nhưng mà khi nổi giận còn đáng sợ hơn cả sư tử hổ, thân thể khổng lồ chạy như là xe tải chạy, chẳng cần biết ngươi là ai, một cước đạp xuống chính là đứt gân gãy xương, chết oan chết oan.

Hầu như hàng năm đều xảy ra chuyện voi rừng tập kích người, hơn nữa tỉ lệ tử vong cực kỳ cao. Phương Chính đi theo hai người, thứ nhất là bảo vệ an toàn cho họ. Thứ hai là vì tình cảm giữa hai anh em rất cảm động, muốn đi theo bọn họ bảo vệ bọn họ đồng thời xem thử có thể giúp một chút hay không.

Có rất nhiều núi hoang đều chưa được khai phá, ở đây không có đường, chỉ dựa vào đôi chân đi. Đường núi gập ghềnh khó đi, cậu trai đi một mình còn tốn sức nói chi đến còn phải cõng em gái có thị lực không tốt?

Kim Giai Đồng lấm tấm mồ hôi, lại cố hết sức nén lại không thở mạnh sợ thở gấp em gái tưởng cậu mệt rồi la hét đòi xuống. Càng như vậy cậu cũng càng mỏi mệt, tốc độ vung lưỡi liềm trong tay cũng chậm hơn nhiều, mấy lần muốn dừng chân, nghỉ ngơi một chút, nhưng mà ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời vẫn cắn răng tiếp tục đi tới.

Phương Chính đi theo khoảng hơn nửa tiếng, Kim Giai Đồng cuối cùng không đi nổi nữa, thả em gái xuống, hai anh em ngồi dưới một gốc cây, uống nước, trò chuyện một hồi, sau đó Kim Giai Đồng lại muốn cõng em gái Tiểu Thái Dương đi. Tiểu Thái Dương lại lắc đầu liên tục nói:

- Không lên đâu, anh mệt rồi, Hân Hân không lên. Hân Hân đi theo anh, nếu không Hân Hân không đi xem đom đóm nữa.

Kim Giai Đồng nói:

- Không sao, anh là anh mà, anh có sức, có thể cõng Hân Hân.

Tiểu Thái Dương lại kiên quyết lắc đầu, còn lùi về sau, lúc này Phương Chính mới phát hiện, một chân của Tiểu Thái Dương hình như có vấn đề, đi đường khập khiễng.

Nhìn tới đây Phương Chính mới hiểu vì sao Kim Giai Đồng vì sao sống chết cũng phải cõng Tiểu Thái Dương, chân không khỏe, mắt cũng không tốt. Leo núi? Chuyện này đối với cô bé số mệnh không may này mà nói quá là khó! Khi hai anh em còn tranh nhau không thôi, Phương Chính chắp tay:

- A Di Đà Phật, xin chào hai vị thí chủ.

Ở đây bỗng nghe thấy giọng người lạ, hai đứa đều bị dọa sợ hết hồn, Kim Giai Đồng theo bản năng che trước người Kim Giai Hân, cảnh giác mà hỏi:

- Ai đó?

Phương Chính cười:

- Ngẩng đầu lên nhìn.

Hai anh em ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy có một hòa thượng đứng trên cây, nhẹ nhàng bước tới sau đó trực tiếp rơi xuống.

- Cẩn thận!

Kim Giai Đồng mặc dù cảnh giác nhưng vẫn có lòng tốt hô lên một tiếng. Tiểu Thái Dương không nhìn thấy rõ nhưng cũng vô thức siết lấy góc áo của Kim Giai Đồng.

Bịch một tiếng trầm đục vang lên, Phương Chính rơi trên mặt đất, thản nhiên mỉm cười chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, hai vị tiểu thí chủ, không cần lo lắng, bần tăng không sao.

- Ấy, Đại sư, anh không sao chứ?

Kim Giai Đồng cũng thật bị hù, trên cây cao hơn 10 mét nhảy xuống, rơi thẳng trên đất, hòa thượng này vậy mà lại chẳng sao cả? Còn là người ư?

Nhưng mà rốt cuộc vẫn là trẻ con, vô tư, lòng hiếu kỳ nhiều hơn sợ hãi, lại thêm gần đây có rất nhiều phim truyền hình võ hiệp, huyền huyễn, tiên hiệp, năng lực tiếp thu của Kim Giai Đồng vẫn rất mạnh. Rất nhanh liền bình tĩnh lại, hỏi:

- Ngài là tăng nhân ạ?

Phương Chính giang hai tay ra, đi một vòng, sau đó hỏi ngược lại:

- Bần tăng ăn mặc như thế này, không phải là tăng nhân, lẽ nào là đạo sĩ?

Nghe Phương Chính là tăng nhân, Kim Giai Đồng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù không đến mức tất cả mọi người đều tin Phật, nhưng mà người có tín ngưỡng thường càng đáng tin cậy hơn so với người không có tín ngưỡng một chút. Dù sao dưới tình huống trong lòng có điều e ngại, người bình thường rất khó quyết tâm làm việc ác.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay