Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1253

Chương 1253: Trở Về

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1253: Trở Về

Cuồng Nhân nói:

- Chuyện trước đó đã đồng ý với Đại sư tôi sẽ làm được. Đại sư cứ yên tâm đi, có tôi, ở đây sẽ không còn sản xuất anh túc gì nữa, cũng sẽ không còn chiến tranh. Nhưng mà hiện giờ tôi phải khiến cho bọn họ lui trước đã rồi nói!

Phương Chính kinh ngạc hỏi:

- Ồ? Thí chủ có biện pháp?

Cuồng Nhân nói:

- Nếu như ngay cả việc nhỏ này cũng không làm xong thì làm sao dám nhận ủy thác của Đại sư? Bọn họ dám tới đây, không ngoài việc có một Bát Đồ muốn làm phản, nội bộ lộn xộn, có thể thừa cơ hội mà thôi. Việc bây giờ tôi phải làm chính là để bọn họ biết rõ, chúng tôi không những không loạn mà càng đoàn kết hơn!

Nói xong Cuồng Nhân liền ra ngoài, tiếp đó là một trận tụ hội long trọng, súng pháo cùng vang vọng toàn bộ Tam Giác Vàng. Tin tức tất cả tướng quân liên hiệp lại với nhau, tạo thành chính phủ Tam Giác Vàng cũng theo đó bay ra ngoài. Trên mặt bàn chính phủ các nước ngay lập tức nhiều thêm một phần tài liệu, mọi người hai mặt nhìn nhau. Cuối cùng quân đội các nước rút lui, Tam Giác Vàng chắc như thép, bọn họ gặm không nổi, coi như gặm được cũng tổn thất nặng nề, hơn nữa ai cũng không dám đảm bảo mình có phải là bên thảm nhất hay không.

Cùng lúc này thì Tam Giác Vàng cũng bắt đầu vận động diện tích lớn thiêu hủy hoa anh túc, quân đội bắt đầu chuyên nghiệp hóa hơn, người dân bình thường cũng dần nhận ra hình như Tam Giác Vàng đang thay đổi... bọn họ dường như bắt đầu được người tôn trọng...

Phương Chính ngồi trên một đỉnh núi, trông xuống Tam Giác Vàng bên dưới. Cuồng Nhân ngồi ở bên cạnh, Cuồng Nhân cầm một bình rượu lớn uống ừng ực. Phương Chính nói:

- Ở đây đã yên ổn rồi, anh nếu như muốn đi, bần tăng có thể giúp anh tìm người tiếp nhận.

Cuồng Nhân cười khổ lắc đầu:

- Tôi muốn đi chứ, nằm mơ cũng muốn đi. Nhưng mà tôi không đi được...

Nói xong Cuồng Nhân chỉ vào dãy núi trước mặt nói:

- Đại sư, ngài nhìn ngọn núi lớn này, chập chùng chồng lên nhau nhìn không thấy cuối. Ở đây không trồng thứ đồ mang lại lãi kếch sù như anh túc, người sống ở đây rất khó mà sống sót được. Không ai giúp bọn họ bởi vì nghèo khó và cực khổ, rất nhanh sẽ lại trở về như trước...

Nói xong, Cuồng Nhân nhỏ giọng nói:

- Ở đây sinh sống đã mười năm, tuy rằng rất nhiều thứ chán ghét, nhưng mà có rất nhiều người và vật làm tôi không nỡ rời. Tôi sao, chung quy vẫn là đồ tồi, lúc trước nằm mơ cũng muốn rời đi, lúc thật muốn đi tôi lại hơi không nỡ...

Phương Chính nói:

- Nếu có thể tạo phúc một nơi cũng là chuyện tốt.

Phương Chính vỗ vỗ vai Phương Chính:

- Làm tốt đi, hi vọng anh sẽ không làm tôi thất vọng.

Cuồng Nhân nói:

- Yên tâm đi Đại sư, tôi luôn luôn là tôi. Huống chi tôi còn rất sợ sinh con...

- ...

Nhìn Cuồng Nhân rời đi, Phương Chính lại không đi mà ngồi trên đỉnh núi, hỏi hệ thống:

- Hệ thống huynh, ngươi nói ta đây xem như là hoàn thành nhiệm vụ chưa?

"Dọn dẹp toàn bộ Tam Giác Vàng, công đức vô lượng. Còn nhiệm vụ, mục đích chính của nhiệm vụ là thanh lý khối u ác của Tam Giác Vàng, ngươi làm rất tốt. Trên thực tế, nếu như ngươi lúc đó mang theo quân đội của Cuồng Nhân chiến tranh với người, nhiệm vụ của ngươi rất có khả năng sẽ thất bại. Tội nghiệt của mọi sinh linh vì đó tử vong đều sẽ tính đến trên đầu ngươi một phần."

"Ngoài ra, Tam Giác Vàng không giống với những nơi khác, ở đây là khu vực thiên nhiên không ai quản lý, mặc kệ liền có nghĩa là hỗn loạn, trật tự cần có người quản lý mới có thể duy trì. Nếu như đơn thuần bắt những tướng quân kia đi, ở đây rắn mất đầu chỉ sẽ càng loạn hơn, thậm chí càng thêm không chút kiêng kỵ làm ác so với quá khứ. Đến lúc đó tất cả mọi tội lỗi đều chia một phần cho ngươi, sợ là chút điểm công đức kia trên người ngươi cũng không đủ trả."

Phương Chính nghe tới đây vô thức rùng mình. Bởi vì Phương Chính thực sự từng nghĩ tới, xông qua giải quyết nhanh chóng, nhét hết đám người vào bao bố khiêng về giao nộp. Nhưng mà bây giờ nghĩ lại, có thần thông không sai, nhưng không suy xét hậu quả mà làm ẩu, quả thực chẳng khác gì tìm đường chết. Cũng may, Phương Chính làm việc xưa nay đều theo đuổi bản tâm, hắn sẽ suy nghĩ vì người khác mà không phải đơn giản chỉ vì lợi ích.

- A Di Đà Phật.

Phương Chính chột dạ niệm Phật hiệu, sau đó xoay người đi khỏi đây.

Khi đến Phương Chính dựa theo đường dây điện thoại bò tới đây, nhưng mà đến lâu như vậy, thần thông trong Thần Cảnh Thông mỗi ngày reset, cho nên thần thông này cũng đâu mất rồi. Muốn quét ra thần thông này, quỷ mới biết phải tốn bao nhiêu công đức mới được. Cho nên Phương Chính từ bỏ ý muốn quét Thần Cảnh Thông, mà là đi bộ theo phương hướng trở về. May mắn là trên người Phương Chính có Tự Nhiên Phú, cả đường đi tuy là rừng thiêng nước độc nhưng mà trước mặt Phương Chính dễ đi hơn đất bằng nhiều.

Một ngày sau, Phương Chính trở về, hít thở bầu không khí tươi mới quen thuộc, Phương Chính nở nụ cười thông hiểu. Lấy điện thoại ra xem một chút tin tức gần đây. Phương Chính kinh ngạc phát hiện, cộng đồng mạng lại đang phát lên cuộc vận động bảo vệ đom đóm!

Theo lúc trước Phương Chính quậy một trận ở Đông Bắc, sự việc chẳng những không vì Phương Chính rời đi mà lắng xuống, trái lại càng ngày càng kịch liệt. Càng nhiều người và tổ chức bắt đầu phổ cập tri thức về đom đóm cho mọi người. Càng lúc càng nhiều người hiểu bất kể những thương nhân kia khoác lác ra sao, số lượng lớn bắt đom đóm hoang phi pháp, phá hoại nghiêm trọng cân bằng sinh thái, trong vòng vài ngày tạo nên cái chết của mấy triệu đom đóm, đom đóm ở các nơi giảm mạnh nhanh chóng, thậm chí chuyện có chiều hướng bị diệt sạch cũng là thật.

Cơ mà vẫn có người hô hào những tiếng nói khác.

"Đom đóm cũng không phải động vật được bảo vệ, bắt thì bắt thôi, cản trở mấy người chuyện gì chứ?"

"Chẳng lẽ bởi vì mấy người thích, chúng tôi phải đóng cửa? Chẳng hợp lý gì cả."

"Pháp luật không cấm, chúng tôi bắt một chút thì sao?"

"Xê ra đê, tôi là nhân sĩ yêu heo, mọi người không được mổ heo, quá tàn nhẫn. Hê hê..."

...

Phương Chính nhìn đến đây khẽ lắc đầu, đom đóm và heo giống nhau ư?

Một là sinh tồn, một là dùng mạng của những sinh linh khác để hưởng thụ chơi bời phung phí. Đối với những kẻ đánh tráo khái niệm này Phương Chính cũng không biết phải làm sao, đúng như bọn họ nói, pháp luật lại không quy định không cho phép bắt, bắt một phần thì đã làm sao?

Cũng chính vì nguyên nhân như vậy, lúc trước Phương Chính bảo Hồng Hài Nhi đưa những con đom đóm kia đi, song cũng cân nhắc làm sao bồi thường việc tổn thất của ông chủ trải nghiệm mộng ảo. Dù sao người ta là người mất tiền, Phương Chính làm là chuyện tốt, nhưng mà chưa chắc đều là tốt và công bằng với tất cả mọi người.

Luật pháp không quy định, Phương Chính đánh giá đúng sai cho người khác, gây nên tổn thất, đây vốn là chuyện sai. Có lúc, hành thiện, cứu sinh linh cũng cần tiền bạc chèo chống chứ không phải có một luồng nhiệt huyết, cho rằng đứng ở đỉnh cao đạo đức là có thể tùy tiện đập bảng hiệu của người ta.

Đạo đức suy cho cùng khác với pháp luật. Nhưng mà sau này bị Bạch Y quậy một trận, Phương Chính tạm thời bỏ chuyện này xuống. Bây giờ ngẫm lại, sau khi trở về còn phải bổ sung.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay