Chương 1252: Đại Đoàn Kết
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- Một khi đã biết sai, hẳn nên biết ăn năn hối lỗi thế nào. Bằng không nếu thật sự vào Địa Ngục, tất cả những việc trước đó ông từng trải qua sẽ còn tái diễn.
Phương Chính nói lời này cũng là lách luật, hắn nói nếu như thật sự vào Địa Ngục, lời này vào tai hệ thống thì chính là giả thiết, giả thiết cũng không phải là nói láo, nhưng mà rơi vào trong tai Nam Chúc thì đó chính là đe dọa. Vừa nghe tới sẽ còn lại xảy ra, Nam Chúc bị dọa muốn tè ra, nước mắt nước mũi đầm đìa hét lên:
- Đại sư, tôi thật sự biết sai mà, sau này tôi nhất định sửa sai, nhớ kỹ làm việc tốt. Tôi đồng ý quyên tất cả tài sản, nguyện gánh chịu mọi hình phạt pháp luật!
Cuồng Nhân nghe Nam Chúc nói vậy, sau đó lại nghe một mùi hôi bốc lên, vội vã bịt mũi trốn đi. Đồng thời Cuồng Nhân cũng hơi tò mò hỏi:
- Đại sư, gã ta đến cùng gặp phải cái gì vậy?
Phương Chính nói:
- Thí chủ cũng muốn thử chút không?
Cuồng Nhân vội lắc đầu, cứ đùa, Nam Chúc là hạng người gì? Không xem như bậc kiêu hùng nhưng cũng là một kẻ hung bạo, nếu không tuyệt đối không cách nào đặt chân tại Tam Giác Vàng. Hạng người như vậy đều bị dọa thành đức hạnh này, Cuồng Nhân sống chết cũng không dám đi thử đâu. Phương Chính cũng mặc kệ hắn, nói với Nam Chúc:
- Nếu đã như vậy, trong đội ngũ của ông xếp vào đội ngũ của Cuồng Nhân đi, không có ý kiến gì chứ?
Nam Chúc nhanh chóng kêu lên:
- Không có ý kiến, ai dám ý kiến tôi giết kẻ đó!
Nói tới đây Nam Chúc lại trở nên vô cùng hung hãn, thậm chí ánh mắt kia cứ như một ác quỷ trở về từ Địa Ngục. Nhìn đến Cuồng Nhân tê cả da đầu, cô gái kia càng bị dọa rụt vào một bên không hé tiếng nào. Bọn họ nào biết, Nam Chúc trải qua mấy chục triệu năm tra tấn ở mấy tầng Địa Ngục, nhìn thấy vô số kiểu tra tấn và kiểu chết lạ thường, khi đi ra còn không uống canh Mạnh Bà xóa trí nhớ, mà giữ y nguyên những ký ức khủng bố đó trở về. Loại khủng bố kia khảm sâu vào linh hồn gã, khi bộc phát ra căn bản không phải người bình thường có thể nhìn được. Phương Chính nhìn thấy thế mày khẽ cau lại, nhưng mà Phương Chính cũng không lo lắng, bởi vì hắn biết rõ, sự khủng bố này của Nam Chúc là phản chiếu nỗi sợ hãi trong lòng cho nên nhìn rất đáng sợ. Nhưng mà hiện giờ thật bảo gã đi làm ác, sợ là trước tiên gã tự mình sợ rồi.
Phương Chính hài lòng gật gật đầu:
- Rất tốt, đã như vậy thì ông chứ nghe Cuồng Nhân sai sử đi, còn bây giờ thì hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra, yên tâm đi ngủ đợi gọi tới.
Nam Chúc vừa nghe bốn chữ yên tâm đi ngủ cứ như được thưởng lớn, mấy ngàn năm không chợp mắt, đâu đâu cũng là máu và chết chóc, bây giờ điều gã khao khát nhất chính là ngủ một giấc thật ngon.
Tiễn bọn Phương Chính đi, cô gái ngoan ngoãn hỏi:
- Nam Chúc tướng quân, ngài muốn ăn chút gì không ạ?
Nam Chúc nghe tới chữ ăn thì ọe một tiếng bắt đầu nôn mửa, vội vàng xua tay:
- Đi tìm Đầu Trọc lấy tiền sau đó về nhà đi, sau này không cần tới nữa. Nói với bọn họ sau này chúng ta không thu một phần thuế nào nữa, yên tâm sống đi.
Cô gái sững sờm không ngờ trong mấy phút mà Nam Chúc lại thay đổi lớn như thế, hoài nghi nhìn Nam Chúc. Nhưng mà lại nhớ tới lời của Phương Chính, cô gái gật gật đầu:
- Vâng, Nam Chúc tướng quân.
Rồi đi mất.
Một đêm này, Phương Chính kéo Cuồng Nhân một đường chạy như điên, lần lượt gõ cửa thăm viếng từng vị tướng quân, vừa bắt đầu Phương Chính chào hỏi đối phương, niệm A Di Đà Phật. Nhưng mà về sau Phương Chính mới biết, vùng đất rộng lớn khắp nơi đều là núi này là khái niệm gì. Một đường chạy tới chạy lui, dù là hắn đều thấy mệt mỏi.
Còn Cuồng Nhân thì sao? Mới đầu còn ồn ào tự mình đi, nhưng mà sau khi liên tiếp ăn mấy lần bụi của hòa thượng, bèn để mặc cho Phương Chính xách lên mà chạy, cả quá trình hắn chỉ phụ trách chỉ đường. Dù là như vậy, cái loại cáp treo hiệu hòa thượng này hoàn toàn không có dây an toàn, càng không có giảm xóc gì, cũng khiến hắn ngồi đến ọe ọe ra.
Về sau hai người căn bản không còn tinh thần và tinh lực chào hỏi đối phương nữa, hoàn toàn là...
Cốc cốc!
Cửa bị đẩy ra, một tiếng kêu kinh ngạc:
- Ai đó?
Lạch cạch... tiếng xích sắt vang lên, cửa mở ra... Mấy phút sau lại là cạch cạch tiếng cửa mở. Sau đó là từng trận tiếng cầu xin tha đến kêu trời khóc đất. Sau đó Cuồng Nhân đần mặt bị Phương Chính xách đi tiếp.
Khi trời sáng, các tướng quân của cả Tam Giác Vàng hoặc là trùm lớn trùm nhỏ hơi có lực lượng vũ trang, hầu như đều bị Phương Chính thăm hỏi một lượt. Mà vốn dĩ vùng Tam Giác Vàng không có chủ cũng lặng lẽ có chủ nhân mới dưới tình huống cả thế giới không hay biết gì. Chuyện đầu tiên Cuồng Nhân làm khi về tới nhà chính là vội báo cáo tình hình cho chính phủ. Chính phủ cũng đang gặp phiền phức, trên bàn đàm phán ở nơi nào đó...
Một vị đại biểu nói:
- Xin lỗi, Tam Giác Vàng này là vấn đề lịch sử để lại không có cách nào giải quyết ngay được. Cảm ơn sự quan tâm của các vị, chúng tôi sẽ cẩn thận chú ý mọi động thái ở Tam Giác Vàng. Nếu như có cơ hội chúng tôi sẽ dốc toàn lực tiêu diệt bọn chúng!
- Chúng tôi cũng có ý này.
- Chúng tôi cũng thế.
Nhân viên ngoại giao đang muốn nói, chợt có người đưa tới một phần tài liệu, sau khi xem xong, ánh mắt điềm tĩnh không gợn sóng nói:
- Nếu đã như vậy chúng tôi tôn trọng ý kiến của các vị, đồng thời chúng tôi hi vọng, tương lai trên con đường chúng ta đánh bại tội phạm ma túy có thể được hợp tác thân thiết hơn.
Đại biểu các bên đều cười khẽ biểu thị đồng ý, sau đó bắt đầu nói đến những chuyện khác. Nhưng mà ở bên ngoài Tam Giác Vàng, quân đội của các bên lại lặng lẽ vào Tam Giác Vàng.
Cuồng Nhân ngay lập tức nhận được tin tức, dụi điếu thuốc trong tay cười nói:
- Đám người này, vừa nghe chúng ta muốn nội đấu liền cho rằng có cơ hội. Ba nước hợp tác hành động, xem ra là đầy lòng tin đây. Chẳng trách sẽ từ chối sự giúp đỡ... Nhưng mà chỉ dựa vào bọn họ cũng muốn nuốt chúng ta? Suy nghĩ viển vông!
Nghe nói vậy Phương Chính cũng không nhúc nhích. Cuồng Nhân buồn bực hỏi:
- Đại sư, chúng ta cũng sắp đánh nhau rồi, phải chết người đó, sao ngài không quan tâm gì cả?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ trong mắt một chút sát khí cũng không có, nói gì đánh nhau?
Cuồng Nhân lập tức bật cười:
- Đúng là không qua mắt được ngài... nhưng đầu hàng là chuyện không thể, Tam Giác Vàng đối với bất kỳ một nước nào cũng không có gì khác với một đất nước. Chúng ta đánh thắng, như vậy trên chiến trường chết ít người hơn. Chúng ta thua, phải đối mặt với việc chia cắt, chiến tranh tất nhiên sẽ lan đến mọi ngóc ngách ở Tam Giác Vàng, tất cả mọi người mặc kệ tốt xấu đều sẽ bị ngọn lửa chiến tranh nuốt chửng.
- Chiến tranh, cho tới bây giờ đều không phải là nơi để giảng đạo lý, ở đây chỉ có giết chóc.
Phương Chính nói:
- Đây cũng là nguyên nhân bần tăng để anh thu nhận mà không đánh, không có ai có thể thật sự khống chế được toàn cục của một trận chiến tranh. Trong đại quân 100 ngàn người cũng sẽ có một người xấu, một người làm ác cũng đủ làm hỏng một nồi canh. Anh chuẩn bị làm thế nào?