Chương 1251: Đại Sư Dẫn Anh Đi Lượ
Cuồng Nhân ngớ người:
- Đại sư, ngài có cách hay hơn sao hồi trước không dùng?
Phương Chính cười:
- Anh cực khổ nằm vùng ngần ấy năm, sợ anh không chịu được đả kích.
Phương Chính thật sự là vì Cuồng Nhân mà nghĩ, Cuồng Nhân khổ cực nhiều năm như vậy, chịu hết mọi gian khổ đắng cay kết quả chốc lát lại phát hiện, tất cả mọi nỗ lực mà hắn đã làm, khi Phương Chính tới làm lại chỉ là một cái búng tay, sự đả kích đó... Phương Chính thật sự không nhẫn tâm.
Cuồng Nhân bĩu môi nói:
- Sao có thể chứ? Tôi là thần kinh thô mà! Không được, tôi phải đi theo ngài xem thử, tôi cũng muốn xem ngài dùng cách gì có thể có hiệu quả cao hơn kế hoạch của tôi.
Phương Chính cười tủm tỉm hỏi:
- Anh xác định muốn đi?
Cuồng Nhân dùng sức gật đầu:
- Phải đi!
Phương Chính nói:
- Vậy thì đi thôi, đến lúc đó bị đả kích thì đừng trách bần tăng không nhắc trước.
Cuồng Nhân nói:
- Tôi, Cuồng Nhân, thần kinh thô, không sợ!
...
Sau đó hai người xuất phát, Cuồng Nhân đi theo sau Phương Chính, nghênh ngang đi vào phòng ngủ quân doanh của Nam Chúc, sau đó đầu Phương Chính nháy mắt biến thành trứng kho, lần đầu tiên hắn hối hận khi xông vào phòng ngủ của người khác một cách hấp tấp như vậy. Chỉ thấy trên giường lớn có một nam một nữ trần như nhộng quất lấy nhau làm chuyện người lớn.
Phương Chính lập tức xoay đầu, oán giận nói:
- Ban ngày ban mặt làm chuyện này lại không khóa cửa!
Cuồng nhân thì cười khoái trá:
- Tôi cảm thấy tốt lắm mà, rất thú vị. Đại sư, ngài không nhìn thêm hả? Cái này là trực tiếp hiện trường đó nha.
Phương Chính trừng mắt nhìn Cuồng Nhân, vẫy tay bỏ đi thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương.
- Kẻ nào?
Nam Chúc đang phóng đãng ở trên giường đợi tin tức từ tiền tuyến ngồi phắt dậy, đồng thời móc ra một khẩu súng dưới gối. Hiển nhiên tuy rằng gã ta đang chơi đùa nhưng tính cảnh giác không hề buông lỏng.
Cô gái kia nhanh chóng chui vào chăn, không có cảnh "xuân", vẻ mặt hơi kinh hoảng nhìn hai người trước mặt. Cuồng Nhân mặt mũi lôi thôi lếch thếch, râu quai nón, mắt ưu thương, nếu như ở trong thành phố lớn có lẽ có thể khiến mấy cô gái nhỏ u mê. Nhưng mà ở nơi như thế này đầy đất đều là mặt hàng này, hắn hiển nhiên hoàn toàn không có ưu thế. Ánh mắt của mỹ nữ lập tức chuyển sang người hòa thượng trẻ một thân áo trắng, vô cùng anh tuấn lại đỏ bừng mặt. Nhìn dáng vẻ đối phương ngượng ngùng, cô ta lập tức mỉm cười, giống như khám phá ra lục địa mới, nhướng nhướng mày liễu với Phương Chính như đang nói: "Tới đây nào, anh đẹp trai."
Phương Chính bị nhìn mặt càng đỏ hơn, vỗ vỗ vai Cuồng Nhân nói:
- Ngộ Không, bắt yêu quái này đi.
Cuồng Nhân ngẩn người, sau đó nhìn nhìn cô gái lại nhìn nhìn Phương Chính, cười phá lên:
- Ha ha... Đại sư, hóa ra ngài cũng có lúc sợ hãi à. Xem tôi đây...
- Bọn mày muốn chết sao?
Nam Chúc thấy hai người này xem mình như không khí lập tức nổi giận, đ dậy thét lớn một tiếng. Kết quả gã vừa đứng lên, Phương Chính phất tay một cái, mọi người chỉ thấy mặt đất rung động, sau đó một trận tiếng loảng xoảng lạch cạch do dây xích sắt và tiếng xương cốt phát ra. Một cánh cổng bị xiềng xích bạch cốt kéo lên một cách chậm rãi.
- Ối trời ơi, đây là cái quỷ gì vậy?
Nam Chúc kinh sợ thốt lên, nhảy xuống giường đẩy cửa sổ muốn chạy. Bỗng bộ xương khô trên cánh cổng xoay đầu chụp lấy Nam Chúc, mặc cho Nam Chúc bắn loạn xạ ra sao, đạn bắn lên trên bộ xương giống như bắn vào tấm thép siêu cứng, ngay cả một vết xước nhỏ cũng không thể để lại. Bộ xương khô một tay ném gã vào trong Địa Ngục Chi Môn. sau đó ánh mắt quét qua người Phương Chính, Cuồng Nhân và cô gái. Trừ Phương Chính, Cuồng Nhân và cô gái đều cả người run lên, trên người có nghiệp lực đối mặt với với bộ xương khô này đều sợ hãi theo bản năng. Huống chi cảnh tượng trước mắt vượt khỏi lẽ thường, không sợ không được. Cuối cùng bộ xương khô trở về trên cửa, biến thành bức tranh, sau đó cửa từ từ chìm xuống biến mất.
- Ực!
Cuồng Nhân nuốt nước bọt, hỏi Phương Chính:
- Vừa nãy... là cái gì?
Phương Chính nói:
- Địa Ngục Chi Môn.
Cuồng Nhân lập tức rùng mình:
- Trên đời này thật sự có địa ngục?
Phương Chính cười cười không nói. Cuồng Nhân thấy thế chỉ coi như Phương Chính ngầm thừa nhận. Vừa nghĩ nới nếu như tạo nghiệp, chịu đau khổ sau khi chết xuống địa ngục, trong lòng vội vàng mặc niệm: "May mắn ông đây là người tốt..."
Phương Chính thấy thế khẽ cười, đây chính là hiệu quả mà hắn muốn. Trên đời có địa ngục giống như trên đầu treo một thanh kiếm sắc, ngẩng đầu ba thước có thần linh, khi mọi người làm chuyện xấu thì phải suy nghĩ đôi chút về báo ứng sau khi chết xuống địa ngục. Như vậy vô hình trung có thể uy hiếp kẻ xấu, giảm bớt tội nghiệt. Đương nhiên, cũng không phải Phương Chính muốn hù dọa Cuồng Nhân mà là đang hù dọa một người khác. Cô gái tận mắt nhìn thấy Nam Chúc bị ném vào Quỷ Môn Quan, làm gì còn tâm tư chòng ghẹo Phương Chính nữa? Chỉ cảm thấy hòa thượng này là một ác quỷ, đáng sợ quá!
Phương Chính nói:
- Nữ thí chủ đừng sợ, bần tăng không có ý xấu. Cô trước tiên mặc quần áo vào đi, bần tăng muốn mời thí chủ giúp một việc.
Cô gái nghe xong, vén chăn lên mặc quần áo. Phương Chính vội xoay người, Cuồng Nhân trợn to mắt lẩm bẩm:
- Đại sư ngài yên tâm, tôi trông kỹ cô ấy rồi, cô ta đừng hòng làm bất kỳ chuyện gì dưới mí mắt tôi, đảm bảo không cho cô ta thừa cơ lợi dụng gì. Không cần kinh ngạc, tôi chính là yêu nghề như vậy đó.
- ...
Cô gái cũng không kiêng kỵ gì, hoặc là nói cô vốn dĩ không để tâm. Cô mặc đồ xong, Cuồng Nhân kìm lòng không được hỏi:
- Cô là người của Nam Chúc?
Cô gái lắc đầu:
- Không phải, hắn đưa tiền, tôi phục vụ, chỉ đơn giản vậy thôi. Chẳng qua lần này chắc là không có tiền rồi.
Phương Chính nghe thế mặt lại đỏ lên, ngại ghê, làm hỏng chuyện làm ăn của người ta hình như không tốt lắm. Cô gái hỏi:
- Đại sư, ngài muốn bảo tôi làm gì?
Phương Chính nói:
- Chứng minh hôm nay cái gì cũng không xảy ra.
Cô gái kinh ngạc?
- Hả?
Cuồng Nhân cũng ngạc nhiên không rõ ý của Phương Chính, bèn hỏi:
- Đại sư, ngài có phải định làm một Nam Chúc giả hay không?
Phương Chính lắc đầu:
- Đương nhiên không phải, bần tăng đã nói thí chủ không nên đến.
Cuồng Nhân bĩu môi:
- Đến cũng đến rồi, còn gì để nói đâu, Đại sư, có bản lĩnh gì ngài cứ lấy ra đi, không cần nghĩ cho tôi đâu!
Phương Chính gật gật đầu ý đã hiểu, sau đó trong lòng khẽ động tăng tốc thời gian giữa Địa Ngục và nhân gian, nhân gian một giây bên dưới không biết trải qua bao nhiêu năm. Dù sao thì sau vài phút, Phương Chính vẫy tay, Địa Ngục Chi Môn lần nữa xuất hiện. Cuồng Nhân và cô gái đều bị dọa lùi về sau, chỉ sợ bộ xương khô bên trên lại bắt bọn họ ném vào trong. Cửa mở ra, xương khô thò tay vào chụp một người kéo ra, ném xuống đất. Người nọ vừa rơi xuống đất liền gào khóc cầu xin tha:
- Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi! Sau này tôi không dám làm chuyện xấu nữa, thả tôi ra đi... để tôi chết cũng được...