Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1250

Chương 1250: Công Bằng? Đại Sư Không Đứng Đắ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1250: Công Bằng? Đại Sư Không Đứng Đắ

- Chắc chắn là mày lén giở trò quỷ, đúng không? Đáng tiếc, tao nghĩ ra chuyện này thì đã muộn, nếu như nghĩ tới sớm chút, không trêu chọc tới mày thì cũng sẽ không có tai họa của hôm nay!

Phương Chính cuối cùng lộ diện:

- A Di Đà Phật, thí chủ nói lời này sai rồi.

- Chẳng lẽ tao không chọc tới mày, mày vẫn sẽ tới tìm tao?

Bát Đồ không hiểu hỏi:

- Hòa thượng không phải đều là thanh tâm quả dục không màng thế tục sao?

Phương Chính lắc đầu:

- Có người thì là như thế, nhưng bần tăng xem như là một ngoại lệ. Ông nếu như làm ác, sớm muộn có một ngày chúng ta sẽ gặp nhau, sớm một ngày muộn một ngày mà thôi.

Phương Chính ngược lại không nói láo, Vô Tướng Môn của hắn giao nhiệm vụ tuy rằng đa số là cứu người. Mà Bát Đồ cả đời đều đi hại người, hơn nữa nghiệp lực càng ngày càng lớn, sớm muộn sẽ thu hút sự chú ý của Vô Tướng Môn.

Bát Đồ cũng không biết sự tồn tại của Vô Tướng Môn, chỉ là không cam tâm nói:

- Tao không cam tâm, tao liều mạng cả đời, gầy dựng toàn bộ kết quả lại bại bởi thần thông! Cái này không công bằng!

Phương Chính khẽ cười hỏi:

- Công bằng? Thí chủ muốn công bằng thế nào?

Bát Đồ nói:

- Đao thật súng thật, đánh nhau không có thần thông mới là công bằng! Thắng thua đều dựa vào bản lĩnh của mình!

Phương Chính cười nói:

- Nói rất hay!

Cuồng Nhân nghe vậy cuống lên:

- Đại sư đừng nghe hắn! Đừng chơi trò công bằng gì với hắn! Hắn ta căn bản không tin vào công bằng! Hắn từng là vô địch Muay Thái giải đấu Boxing ngầm!

Bát Đồ nói:

- Tao có tin hay không quan trọng à? Quan trọng là, thân là trụ trì Phương Chính đệ nhất Đại sư hẳn phải tin vào công bằng chứ nhỉ?

Bát Đồ nói xong từ từ đứng lên, lắc lắc cánh tay nói:

- Đại sư, quyết đấu một trận công bằng giữa đàn ông với nhau thế nào?

Phương Chính vươn tay ra:

- Tới đây nào!

Bát Đồ nghe vậy mừng như điên trong lòng. Gã cảm thấy Phương Chính chính là ma pháp sư trong game, tuy rằng thần thông lợi hại nhưng thể chất chắc chắn không tốt. Mặc kệ thần thông có giỏi đến đâu, bẻ gãy cổ cũng chết thôi. Chỉ cần Phương Chính chết, Bát Đồ tin chắc dựa vào thủ đoạn và năng lực của mình, vẫn còn có cơ hội lật ngược tình thế. Thế là Bát Đồ không nói hai lời, rống lớn một tiến, sải bước xông lên, nắm đấm như chớp chỉ muốn một chiêu giết chết. Nhưng mà khi Bát Đồ mặt rạng rỡ thắng lợi, trước mặt tới một bàn tay giáng xuống, tốc độ không nhanh nhưng lại nhanh hơn chỉ một chút so với nắm đấm của Bát Đồ, rơi lên mặt Bát Đồ trước một bước.

Chỉ nghe bốp một tiếng, Bát Đồ giống như bị xe lửa húc bay ngược ra. Mắt trợn trừng nhìn bản mặt cách nắm nấm gần trong gang tấc càng ngày càng xa, sau đó lịch bịch như một bãi bùn nhão dán trên vách tường, treo một hồi mới trượt xuống đất.

Ngồi dưới đất, Bát Đồ nén cơn đau giận dữ nói:

- Đây không phải sức lực mà con người sở hữu, mày... mày sử dụng thần thông ức hiếp người! Nói lời không giữ lời!

Phương Chính bất đắc dĩ:

- Thí chủ, bần tăng chưa hề đồng ý với ông, đấu một trận đấu giữa người phàm với ông mà. Là ông xông tới muốn đánh, bần tăng chỉ là tự vệ mà thôi.

Bát Đồ vừa nghe liền nghĩ kỹ lại, hình như Phương Chính đúng là vẫn chưa đồng ý với hắn, là hắn đơn phương mong muốn. Bát Đồ vừa muốn nói thì thấy hòa thượng kia cười xấu xa:

- Lại nói bần tăng chính là ức hiếp ông đó, ông có thể làm gì?

Bát Đồ vốn cho rằng Phương Chính sẽ cho hắn một cơ hội quyết chiến công bằng lập tức trợn tròn mắt... Nhìn hòa thượng kia, hắn chợt nhận ra, hòa thượng trước mắt sao lại khiến người ta cảm giác không có tí nào thiêng liêng, ngược lại gian xảo như vậy nhỉ?

Cuồng Nhân nghe nói như vậy lập tức phá lên cười to:

- Ha ha... Đại sư không đứng đắn danh bất hư truyền! Há há...

Bát Đồ nổi giận:

- Bọn mày... không biết xấu hổ!

Phương Chính nói:

- Bần tăng là phương ngoại chi nhân, cần mặt mũi có ích gì?

- ...

Cuồng Nhân nói:

- Bát Đồ, có thời gian này vẫn là suy nghĩ đề nghị tao vừa mới nói đi, thời gian không nhiều đâu.

Bát Đồ liếc Cuồng Nhân một cái, cười lạnh:

- Ở trước mặt một hòa thượng mày muốn giết tao?

Vừa dứt lời, Phương Chính quay đầu đi nói:

- Bần tăng không thấy gì hết.

- ...

Chẳng qua Bát Đồ vẫn như cũ không mắc mưu, cứng cổ nói:

- Cuồng Nhân, muốn lấy binh quyền của tao? Chỉ dựa vào loại uy hiếp không đau không ngứa này là vô dụng, mày không phải muốn giết người sao? Tới đây, giết tao đi, tao ngược lại muốn xem thử, máu của tao và người thân có thể chứng minh với thế nhân cái gọi là Đại sư chẳng qua chỉ là tên lừa đảo hay không!

Bát Đồ nhìn chằm chằm vào Phương Chính, hận không thể một đấm đánh chết tên trọc này. Phương Chính nghe thế cũng không biết phải làm sao, rõ ràng là Cuồng Nhân muốn giết gã, sao cuối cùng lại kéo lên trên người mình? A Di Đà Phật, gặp quỷ à!

Bát Đồ là cược Phương Chính sẽ vì danh dự của chính mình, cuối cùng giữ lại một đường sống cho hắn. Trên thực tế, Cuồng Nhân quả thực hơi xoắn xuýt. Bát Đồ thực sự đáng chết, nhưng vợ hắn chỉ là một người phụ nữ bình thường, người này cũng đáng chết ư? Đừng nói Phương Chính, chính Cuồng Nhân cũng không xuống tay được. Đang lúc Cuồng Nhân rầu rĩ, Phương Chính thản nhiên nói:

- Thí chủ, bần tăng có thể khiến Hồng Ma hiện thân, cũng có thể làm ông hiện thân, Thực ra thì ông đồng ý hay không cũng không phải là vấn đề quan trọng. Thứ mà ông phải lựa chọn không phải là giao binh quyền hay không, mà là vấn đề sống tiếp hay là chết đi.

Phương Chính nói xong vung tay lên, Nhất mộng Hoàng Lương, trong mộng cảnh, một người giống Bát Đồ như đúc xuất hiện, nhếch miệng cười với Bát Đồ:

- Ông nói thử xem, tôi đi ra nói và ông đi nói có gì khác nhau không?

Bát Đồ nhìn Bát Đồ giả này lập tức mặt như tro tàn, thở dài nói:

- Thôi, thôi... Cuồng Nhân, tao có thể giao binh quyền, nhưng mày phải cam đoan sự an toàn của tao và người nhà ở đây.

Cuồng Nhân nói:

- Tao bảo đảm, nhưng mà tao không bảo đảm mày có thể sống tới cuối cùng.

Bát Đồ nói:

- Khi tao đi trên con đường này đã chuẩn bị xong bất cứ lúc nào phải chết.

Nói xong Bát Đồ đứng lên, đi ra ngoài cửa, trong lúc đẩy cửa ra, lưng Bát Đồ lần nữa thẳng lên, bất kể ra sao, gã cũng là một đời kiêu hùng, coi như là lúc này, gã vẫn cố giữ vững tôn nghiêm cuối cùng của mình.

...

Bát Đồ cuối cùng cũng giao ra binh quyền, dưới sự can thiệp của Bát Đồ, ở đây không xảy ra hỗn loạn gì, không có người vì việc này mà tử vong. Cuồng Nhân thuận lợi tiếp nhận tất cả, trở thành bá chủ mới ở đây. Đồng thời, Cuồng Nhân giải quyết gọn ghẽ giam lại mấy mấy tên mật thám Trần tướng quân cử tới, sau đó quang minh chính đại dùng điện thoại ở đây gọi cho chính phủ. Chính phủ lập tức phối hợp, suốt đêm phái người tới Tam Giác Vàng. Cùng lúc đó liên hệ với mấy vị cứng cựa bên ngoài Tam Giác Vàng, quân đội cũng bắt đầu lặng lẽ huy động.

Đến đêm, Cuồng Nhân dựa theo kế hoạch của Cửu Y đặt ra, đánh lén tổng bộ của Nam Chúc. Nhưng mà phương thức đánh lén của Cuồng Nhân bị Phương Chính bác bỏ.

- Ầy, Đại sư, tại sao không đồng ý cách của tôi? Tôi cảm thấy cách chúng ta đối phó Bát Đồ trước đây rất tốt mà.

Không sai, Cuồng Nhân vẫn muốn dùng cách thay mận đổi đào. Phương Chính lắc đầu:

- Quả thực rất tốt, nhưng mà bần tăng có một cách hay hơn. Lần này bần tăng tự mình đi, cậu chỉ lo dẫn người đi tiếp nhận là được.

-------------

Liên hệ Hắc Ám Chi Địa để mua bản FULL của truyện với giá rẻ hơn so với web nhé!

Facebook: m.me/HACDYY

Hoặc liên hệ Zalo: bit.ly/LHHACD

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay