Chương 1247: Nỗi Đau Đánh Mất Bản Thâ
Một người lính nổi giận quát:
- Câm miệng! Không được nói xấu Bát Đồ tướng quân!
Kết quả Hồng Ma binh sĩ bị hắn quát mắng đột nhiên rút súng ra bắn một phát vào đầu Bát Đồ binh sĩ, đồng thời điên cuồng rống lên:
- Không ai có thể giả mạo Thánh Ma đại nhân!
Cuồng Nhân thấy thế nhảy ra điên cuồng gào thét:
- Vinh quang của Hồng Ma không cho phép vấy bẩn, bắt Bát Đồ cứu Thánh Ma đại nhân! Cửu Y phản bội Thánh Ma đại nhân, tội không thể tha!
Lập tức có người hét:
- Tội không thể tha, bắt Bát Đồ lại, cứu Thánh Ma đại nhân!
Cuồng Nhân hét tiếp:
- Cầm súng lên đi theo tôi, giết!
Nói xong, người Hồng Ma cầm súng đi vào. Cuồng Nhân thấy vậy nhếch nhếch khóe miệng, nhủ thầm: "Bát Đồ à Bát Đồ, mày nằm mơ cũng không ngờ, kế hoạch của mày nhìn như thiên y vô phùng lại vẫn có sơ hở lớn như vậy. Có lẽ tương lai mày có cách vượt qua, nhưng hiện giờ xem mày làm sao qua được cửa này."
Người của Bát Đồ hoàn toàn ngây ngốc không biết phải làm sao. Đợi khi bọn họ kịp phản ứng, Cuồng Nhân đã dẫn người Hồng Ma phóng tới phòng hội nghị. Mấy người canh cửa còn chưa nói gì đã bị họng súng chĩa vào miệng, giơ hai tay sau đó thấy Cuồng Nhân đá văng cửa.
Rầm!
Cửa chợt bị đạp văng, Cửu Y và Bát Đồ bên trong đang họp bàn tính kế đều sững sờ. Sau đó mấy người nhìn ra cửa đúng lúc thấy Cuồng Nhân vác một cây AK47, trong tay cầm một cây súng lục vọt vào. Hoàng Y bật dậy quát:
- Cuồng Nhân! Mày muốn làm gì?
Kết quả Cuồng Nhân giơ tay bắn, Hoàng Y hét thảm một tiếng, một chân bị bắn quỳ xuống đất. Hành động của Cuồng Nhân khiến Cửu Y và Bát Đồ giật nảy mình, đây là muốn làm phản ư? Tiếp đó liền nghe Cuồng Nhân hơi ngẩng mặt nói:
- Bát Đồ, mau cút khỏi vị trí của Thánh Ma! Nếu không đừng trách ông tặng mày một băng đạn!
Nghe lời này trong lòng Cửu Y và Bát Đồ run rẩy. Hắc Y vỗ bàn đứng dậy giận dữ nói:
- Cuồng Nhân, mày nói linh tinh gì vậy? Thánh Ma đại nhân là Thánh Ma đại nhân, đâu ra Bát Đồ?
Cuồng Nhân cười ha ha:
- Hắc Y, mày thật xem bọn tao là lũ đần sao? Mày nói hắn là Thánh Ma, không phải Bát Đồ? Vậy mày để hắn đi ra cho chúng tao xem xem!
Tử Y cả giận:
- Cuồng Nhân to gan! Thánh Ma là Thánh, không gặp người, đây là quy tắc! Mày lại muốn gặp Thánh Ma? Mày tưởng mày là thứ gì?
Nghe Tử Y nói như vậy, mấy người Hồng Ma khác cũng hơi sợ hãi, sự cuồng nhiệt của họ là cuồng tà giáo, những quy tắc đó cũng là một phần trong đó. Giữ quy tắc cũng là mục tiêu bồi dưỡng trọng điểm, cho nên vừa nói đến quy tắc mọi người đều hơi sợ. Cuồng Nhân lại xem thường:
- Tử Y mày nói những cái này cũng vô dụng. Vừa nãy mọi người đều thấy, người ở sau màn đó căn bản không phải Thánh Ma đại nhân, mà là Bát Đồ tướng quân! Tử Y, mày nói quy củ với tao? Thử hỏi giáo quy thứ ba của Hồng Ma giáo chúng ta là gì? Dùng mạng sống bảo vệ an nguy của Thánh Ma đại nhân! Bây giờ Thánh Ma đại nhân rất có thể bị kẻ ác thay thế, làm người của Hồng Ma mày lại bảo tao đừng quan tâm? Mày còn là người Hồng Ma hay không? Hay là nói mày đã đầu nhập Bát Đồ?
Nghe Cuồng Nhân nói vậy, tín đồ Hồng Ma vốn hơi rụt lại lập tức tiến lên, có người la lên:
- Không sai, chúng tôi nhìn thấy, Thánh Ma đại nhân chính là Bát Đồ tướng quân!
- Muốn chúng tôi tin thì để chúng tôi nhìn thấy dáng vẻ của Thánh Ma!
- Đúng!
- Hỗn láo!
Hắc Y vỗ bàn, uy vọng nhiều năm vẫn chấn nhiếp được hiện trường. Đang lúc Hắc Y muốn nói chuyện, màn che sau lưng bị người xé toạc rơi xuống đất. Mà Bát Đồ ngồi trên hoàng vị hoảng hốt che mặt để tránh bị nhận ra. Nhưng mà vẫn đã muộn, có người mắt sắc lập tức hét lên:
- Thật sự là Bát Đồ! Thánh Ma của chúng ta bị hắn giả mạo rồi!
Hắc Y nghe xong trong lòng nói hỏng rồi, vội móc súng ra nhảy lên trên bàn rống lớn một tiếng:
- Ai da!
Chỉ thấy sau gáy tê rần, hét thảm một tiếng rớt xuống. Phương Chính vô tội nhìn tay phải của mình, chép chép miệng lẩm bẩm:
- Lại thất bại...
Thấy một màn này Cuồng Nhân thật sự khô cạn lời, hắn buồn bực, y thuật của Đại sư cao siêu như vậy chẳng lẽ đánh ngất một người cũng không làm được à? Không thể nào như vậy chứ? Hay là nói con hàng này là cố ý làm vậy, chỉ là muốn đánh người cho sướng tay?
Phương Chính thấy ánh mắt nghi ngờ của Cuồng Nhân thì hơi chột dạ, chắp tay sau lưng đi qua một bên. Cuồng Nhân lập tức lấy lại tinh thần, giơ súng hét lên:
- Hắc Y, tụi mày là thứ ăn cây táo rào cây sung, Thánh Ma đối với tụi mày ơn nặng như núi, tụi mày lại giúp Bát Đồ mưu quyền soán vị! Các anh em, mọi người nói xem có thể đồng ý hay không?
- Không thể!
Một đám người Hồng Ma ồn ào kêu hét như là nhưng con trâu đực sắp phát điên, lúc nào cũng có thể xông lên giẫm chết tất cả mọi người trước mắt. Nhưng mà những con trâu này vẫn chưa hoàn toàn không kiềm chế được vì vẫn còn Cuồng Nhân ở đây. Cuồng Nhân tuy rằng không được xem như quản lý cấp cao trong Hồng Ma nhưng mà ở trong trung tầng vẫn rất có tiếng tăm. Tên điên số một, siêu cấp ngu ngốc, côn đồ vô địch... Mấy thanh danh này mặc dù không tốt đẹp gì nhưng mà dù sao thì vẫn tốt hơn tí so với những người ở trung tầng không có tiếng tăm gì. Bây giờ lại là Cuồng Nhân dựng cờ vạch trần bộ mặt Thánh Ma giả, bỗng chốc hắn như trở thành một vị lãnh đạo mới.
Nhìn những tín đồ của Hồng Ma, Phương Chính cũng cảm thấy đau xót từ tận đáy lòng vì những người này. Từ xưa đến nay, tín ngưỡng luôn là một thanh kiếm sắc bén, một khi bị đâm trúng thì sẽ đánh mất bản thân. Cho nên tín ngưỡng không thể cả tin, càng không thể đặt tín ngưỡng lên trên một người nào đó, bằng không thì có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục.
Đây cũng là nguyên nhân Phương Chính tuy là có thần thông nhưng không bao giờ thu người làm đồ đệ. Lòng người phức tạp, không giống động vật như Sóc vân vân, đơn thuần, dạy cái gì là ra cái đó.
Khi lòng người phức tạp, vào tự viện rất có thể sẽ bị các loại mê hoặc dụ dỗ đánh mất bản thân, thật đắm chìm đi làm một Đại sư, đi giải đáp nghi hoặc cho người, làm cái gọi là Đại sư, nhận người cung phụng, hưởng thụ khoái lạc được người tôn kính. Hay hoặc là trầm mê trong việc lễ kính Phật không thể kiềm chế, xem Phật như là tín ngưỡng cả đời của mình, từ đó đánh mất bản thân trở thành cái bóng của Phật. Mà điều này theo Phương Chính thấy chính là lạc lối.
Theo Phương Chính, cao tăng chân chính giúp người giải nạn thì không thành vấn đề, nhưng mà quá trầm mê trong đó, hưởng thụ sự vui vẻ trong đó, như vậy thì đã không đúng. Cao tăng thật sự phải minh tâm kiến tánh, từ đầu đến cuối luôn có thể hiểu rõ mình, bảo vệ giữ gìn cái tôi, không chịu ảnh hưởng từ bên ngoài. Một cao tăng, đầu tiên phải là một người có cái tôi của mình chứ không phải không có cái tôi của Phật. Càng tu hành thì càng có thể nhìn thấu chính mình, cái nào đúng cái nào sai, trong lòng biết rõ cũng sẽ không vì thần tượng sập đổ mà phá hỏng tư tưởng của mình.