Chương 1245: Có Chút Mơ Hồ
Cuồng Nhân biết được bản lĩnh của Phương Chính, tự nhiên sẽ không ngăn cản, còn cao hứng tung ta tung tăng đi theo.
Nơi Cửu y hội họp có hai địa điểm, một chỗ là bí ẩn ngầm, một chỗ là bên ngoài tầng ba toà nhà hình tháp.
Nói là tầng ba, đó là từ bên ngoài nhìn. Nếu đi vào bên trong, sẽ phát hiện, nơi này kỳ thật chỉ có hai tầng, mỗi một tầng đều rất cao, tầng một lên tầng hai chỉ có một thang máy chuyên dụng. Bên cạnh thang máy trước sau đều có người gác, cũng không biết đang canh giữ thứ gì.
Cổng lớn cũng có sáu thủ vệ, ngày đêm thay phiên, không phải là cấp bậc Cửu y cái này, căn bản không cho ngươi đi vào. Dù có là Cuồng Nhân, cũng chưa từng đi vào.
Hiện giờ đi theo Phương Chính, giống như là đi dạo hậu viện nhà mình, trực tiếp đi vào, thủ vệ cũng làm như chưa nhìn thấy cái gì.
Cuồng Nhân nhếch miệng nói:
- Phương Chính trụ trì, thần thông của người quá lợi hại. Nếu cho tôi thần thông này, bảo đảm tôi sẽ đem màu sắc quần xì của thằng buôn ma túy cũng báo lại, đừng mong còn thằng nào buôn ma túy.
Phương Chính nói:
-Tu hành thần thông yêu cầu vô cùng hà khắc, phỏng chừng toàn thế giới cũng chỉ có một mình bần tăng có thể có được. Nhưng mà, thần thông tuy rằng lợi hại, nhưng chung quy vẫn có tính cực hạn. Vì một thế giới tiến bộ cùng an toàn, vẫn là phải dựa vào càng nhiều anh hùng giống thí chủ vậy, mà không phải là cần người giống bần tăng.
Phương Chính thật ra không nói dối, thần thông tu hành đầu tiên cần có nguyên khí, mà nguyên khí trên địa cầu lại loãng, căn bản không thể tu hành, cho nên, nói là hà khắc cũng không có gì sai. Đến nỗi mà chỉ có một mình hắn có thể tu được, chuyên này cũng không sai, rốt cuộc, hệ thống chỉ có một.
Cuồng Nhân nghe được lời này, hắc hắc cười nói:
- Lời này tôi thích nghe.
Vào cửa lớn, liền nhìn thấy một chiếc bàn dài, đặt ghế dựa, bên trên treo một cái đèn thủy tinh rất lớn, thoạt nhìn thì vô cùng đơn giản.
Nhưng ở phía sau, cũng chính là sau bàn ghế, toàn bộ phong cách trang hoàng đều thay đổi, kim bích huy hoàng, trụ điêu khắc trên hành lang, giống như trong hoàng cung vậy!
Trong đó còn có ba cái cầu thang cẩm thạch trắng hướng về phía trước, đến nỗi bên trong là cái gì cũng không thấy được. Bởi vì có một cái màn che phủ xuống, che khuất tầm mắt, chỉ có thể nhìn được mội bóng người mơ hồ mà thôi.
Cuồng Nhân cùng Phương Chính nhìn nhau, đều thấy được sự tò mò trong mắt lẫn nhau. Họ đi qua, kéo màn che ra. Hai người đồng thời nhíu mày.
Sau tấm màn che này, trên nền thang cẩm thạch trắng, rõ ràng là một chiếc long ỷ!
- Hay đó, Hồng Ma đối ngoại luôn miệng nói là tổ chức khủng bố, nhưng mà giờ xem ra... Đây là một tổ chức muốn khôi phục hoàng quyền.
Cuồng Nhân nhíu mày nói.
Phương Chính khẽ gật đầu, cảm thán nói:
-Toàn thế giới dùng mấy ngàn năm thời gian, mới thoát khỏi gông xiềng vương quyền. Không nghĩ tới, còn có người ở chỗ này muốn tái hiện hoàng quyền.
Cuồng Nhân nói:
- Người si nói mộng mà thôi, hiện giờ mọi người đã thức tỉnh rồi, ai muốn làm hoàng đế thì chính là cái đích cho mọi người ngắm bắn thôi.
Phương Chính khẽ gật đầu.
Hắn đi qua, sờ sờ ghế dựa. Phương Chính thật sự rất tò mò, người nào sẽ ngồi ở chỗ này?
Đúng lúc này, cửa lớn lại lần nữa mở ra, Cuồng Nhân trong lòng căng thẳng.
Phương Chính bảo hắn không cần hoảng, đứng đừng nhúc nhích là được.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy người ăn mặc quần áo cam vàng lục lam tím đen đi đến.
Cuồng Nhân nói:
- Là Cửu y, chỉ có Hồng Y bị bắt, Bạch Y còn đang sinh ớt cay, Thanh Y bị đánh xỉu nhốt lại ở trong rừng cây. Hiện tại, chỉ còn lại có mấy người bọn họ.
Phương Chính gật gật đầu, không hé răng.
Sáu người không có ngồi xuống ngay, mà là phân biệt đứng ở sáu phương hướng, đôi tay nắm lại đặt ở trước ngực, cùng niệm lên một loại kinh văn mà hắn nghe không hiểu được, sau đó đối với không trung thành kính bái một bái, nói:
- Cung nghênh Thánh Ma!
Một quầng sáng từ lầu hai hạ xuống, sau khi bàn dài tách ra, ngầm mở ra một cái huyệt động màu đen. Một người từ trong ánh sáng chậm rãi được nâng lên, trong ánh sáng mạnh mẽ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người, lại thấy không rõ bộ dáng của đối phương.
Phương Chính theo bản năng liếc mắt một cái, lại dựa vào bên cạnh thang máy, trong lòng nhịn không được toát lên một tầng hàn ý.
Thánh Ma đi lên từ cơ quan che giấu, từ phía dưới thăng lên. Như vậy mặt khác cái thang máy nhìn thấy được kia là để làm gì?
Phương Chính có một ý tưởng lớn mật, nơi đó sợ là không phải nơi nào tốt đi!
Cuồng Nhân thấp giọng nói:
- Khó trách, khó trách mỗi năm đều có người tới thăm dò thân phận Thánh Ma, nhưng người tiến vào thì đều đã chết. Hiển nhiên, bọn họ đều bị mê hoặc, đi không lên được lầu hai!
Phương Chính khẽ gật đầu... Đó chính là một cái bẫy.
Cường quang theo cùng người kia đi vào màn che, toàn bộ đám người luôn cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Khi bóng người đã tiến vào màn che, màn che đóng cửa, ánh đèn lúc này mới tắt.
Bóng dáng người nọ rốt cuộc cũng trở nên rõ ràng.
Một thân long bào màu đen, rồng là dùng tơ vàng thêu lên. Nhưng mà rồng này cùng với đế vương kim long còn có chỗ bất đồng. Người khác kim long là uy vũ trang nghiêm, thần thánh. Mà kim long này thật vô cùng dữ tợn, giống như ma quỷ.
Nam tử là một người mặt chữ điền, đôi mắt không lớn, lại thập phần hung hãn. Lúc hắn nhìn quanh, giống như Lang Vương tuần tra thiên hạ, quyền sinh sát quyền chỉ trong thoáng chốc. Môi rất mỏng, mỏng như lưỡi đao, phảng phất mở miệng là phải giết người!
Cuồng Nhân nhìn người trước mắt, tròng mắt trừng cực lớn, thiếu chút nữa la hét ra tiếng! Tuy rằng có Phương Chính làm Nhất mộng hoàng lương che chở, hai người bọn họ chỉ cần không hoạt động, đi lại, đều sẽ bị những người khác làm lơ.
Nhưng Cuồng Nhân vẫn theo bản năng nhịn xuống được.
Hắn cho rằng Phương Chính dùng là ẩn thân, mà không phải đi vào giấc mộng, cho nên không dám phát ra động tĩnh quá lớn. Tiến đến bên tai Phương Chính thấp giọng nói:
- Đây là Bát Đồ!
Phương Chính cũng sửng sốt, Bát Đồ thế mà lại là Thánh Ma? Việc này đến tột cùng là chuyện như thế nào?
Cuồng Nhân đối với Hồng Ma hiểu biết càng nhiều, thấy một màn như vậy, cũng dần đoán được cái gì, thấp giọng nói:
-Nơi này sợ là rất có vấn đề!
Căn cứ Hồng Ma theo như lời bên ngoài, Hồng Ma cùng Bát Đồ là quan hệ hợp tác, hai người ai cũng không phải là thủ hạ của ai. Hiện tại xem ra, sự việc thực vi diệu. Hoặc chính là Bát Đồ xử lý Thánh Ma, trộm ngụy trang thành Thánh Ma, tiếp quản Hồng Ma. Hoặc là, chuyện này từ đầu tới đuôi, chính là Bát Đồ mở rộng thực lực, làm trò hề mê hoặc người khác!
Phương Chính nghi hoặc hỏi:
- Bát Đồ muốn mở rộng thực lực, còn làm như vậy?
Cuồng Nhân lắc đầu nói:
- Tôi nói rồi, Bát Đồ ở Tam Giác Vàng không tính là thế lực lớn, hắn cũng là dựa vào người khác ăn cơm. Ai lại nuôi con sói con, không sợ sói sau khi trưởng thành quay lại cắn ngược mình? Bát Đồ tuy rằng hung ác, nhưng thủ hạ còn không đủ để uy hiếp đến người bên trên.
Nhưng mà hắn làm người quá cường thế, quá hung hãn, đã sớm khiến cho một ít đại lão bất mãn. Sau lại có Hồng Ma xuất hiện, Hồng Ma khắp nơi gây chuyện thị phi, bị xem như tổ chức khủng bố. Bọn họ đã đến, hơn nữa mạnh mẽ nắm giữ một chút địa bàn của Bát Đồ, hai người đã thương lượng ăn thua với nhau xong.
Về sau, khi có đại lão ra mặt, hai bên hòa hảo, hơn nữa cùng hoạt động chung ở nơi này. Đương nhiên, Bát Đồ là phe chủ đạo, Hồng Ma chỉ là lâm thời đến ở nhờ mà thôi.
Phương Chính bắt đầu rõ ràng, việc hòa hợp này hơn phân nửa cũng là không có ý tốt.