Chương 1244: Chọn Cái Mộ Tốt
Thiệu Cương nói:
-Thời đại biến động, người cũng biến động, nhưng lịch sử sâu xa của lực lượng vũ trang Tam Giác Vàng thì không dưới ngàn năm. Nhưng mà chuyện kia cũng không có gì đáng nói, chỉ nói hiện tại đi. Chỗ tôi ở là địa bàn của một tên tướng quân là Barre.
Ở Tam Giác Vàng, Barre không tính là đại nhân vật. Hắn không thể đơn độc sinh tồn ở chỗ này, cho nên hắn hợp tác cùng Hồng Ma, hai bên giúp đỡ cho nhau, mới có thể dừng bước ở đây.
Sau lưng Barre dựa vào mới là tướng quân chân chính, thực lực vô cùng cường đại, ở Tam Giác Vàng cũng là một kẻ có thanh danh hiển hách.
Tôi nghe nói, Barre không phải thế lực lão làng năm đó, mà là người từ ngoài đến, dựa vào thủ đoạn siêu cường cùng tác phong tàn nhẫn độc ác mới đánh hạ nơi này. Vì địa bàn, không có gì hắn không dám làm, không có nguyên tắc, không có nhân tính, chỉ cần xác định là địch nhân, thì đều một đường tàn sát, bất kể nguy cơ gì cũng muốn bóp chết trong trứng nước. Cho nên mọi người cho hắn cái ngoại hiệu Bát Đồ.
Phương Chính nói:
- Dựa vào giết chóc mà đàn áp?
Thiệu Cương gật đầu nói:
- Đúng vậy, dựa vào giết chóc mà đàn áp, đây là phương thức quản lý của hắn. Đối với người ngoài mà nói, hắn chính là Ma Vương. Nhưng mà đối với tôi, tôi thật ra có thể hiểu được cách làm của hắn. Sở dĩ hắn có thể dừng chân ở chỗ này, dĩ nhiên bởi vì người đứng sau lưng hắn. Nhưng thật sự muốn đứng vững, chỉ dựa vào chiếu cố của người ta là không đủ. Rốt cuộc, có đại lão làm chỗ dựa không chỉ mỗi hắn, nhưng địa bàn mấy cái như vậy, sói nhiều thịt thiếu, phân tranh ngầm cũng không ít.
Bên ngoài không đánh giặc, ám toán sau lưng lại không thể nói không nhiều.
Bát Đồ muốn đứng vững, nhất định phải có thể dọa được người.
Hành động trốn chạy này, tôi nghe nói là kết quả của việc có thế lực khác mê hoặc. Nói là rời khỏi Tam Giác Vàng, kỳ thật là chạy đến địa bàn bọn họ trồng anh túc.
Nếu lần này Bát Đồ không thể ngăn chặn hữu hiệu, tương lai nghênh đón hắn sẽ là càng bị hớt tay trên nhiều hơn, thậm chí là tử vong.
Phương Chính nói:
- Mặc kệ nguyên nhân gì, đều không phải là lý do tàn sát. Mang bần tăng đi, bất luận thế nào cũng không thể để cho bọn họ thực hiện được!
Thiệu Cương kinh hỉ nói:
- Đại sư, ngài chịu hỗ trợ?
Phương Chính nói:
- Chuyện cứu người, bần tăng sao có thể cự tuyệt?
Thiệu Cương lập tức mừng rỡ!
Đúng lúc này...
Cách đó không xa, có người tới.
Thiệu Cương cùng Phương Chính xem qua đi, tức khắc ngây ngẩn cả người.
Người tới vẻ mặt sưng đỏ, mặt vô cùng hung ác, phảng phất muốn chụp người mà cắn xé.
- Thanh Y?
Thiệu Cương nhếch miệng, hắc hắc cười nói.
Thanh Y trong tay cầm một khẩu súng lục, vừa đi, một bên mắng to nói:
- Cuồng Nhân, thằng rùa đen này mày đi ra cho tao!
Phương Chính nhìn về phía Thiệu Cương, Thiệu Cương cười hihi đem chuyện hãm hại người nói một lần. Phương Chính vừa nghe, lập tức cạn lời.
Vốn tưởng rằng cảnh sát đều là sinh vật tiết tháo tràn đầy, năng lượng chính nghĩa, kết quả thì thằng cha trước mắt, thật đúng là hủy tam quan!
Phương Chính ở bên tai Thiệu Cương thấp giọng nói một câu, Thiệu Cương cười nói:
- Được! Cứ làm như thế!
Nói xong, Phương Chính hủy bỏ Nhất Mộng Hoàng Lương của Thiệu Cương, Thiệu Cương lập tức xuất hiện ở phía sau Thanh Y.
Thiệu Cương hi hi cười nói:
- Thanh Y, mày đang làm gì thế? Tao cũng đâu có chọc mày.
Thanh Y bỗng nhiên quay đầu lại, cả giận nói:
- Cuồng Nhân, mày chọc hay không trong lòng mày rõ ràng nhất! Mày dám tính kế tao? Mày chán sống rồi?!
Khi nói chuyện Thanh Y dùng súng chỉa thằng vào trán Cuồng Nhân.
Cuồng Nhân cũng không sợ, cười hì hì nói:
- Thanh Y, mọi việc đều do tao chắc? Tao lúc ấy chính là thuận miệng vừa nói, ai biết mày sẽ đi xem. Hiện tại mày biến thành bộ dạng như vậy, đó là lòng hiếu kỳ làm hại, mày lại tới trách tao? Căn bản là nói cũng không thông.
Thanh Y hung ác nói:
- Tin tao đánh mày không, cũng không cần nói gì cho thông?
Cuồng Nhân nhún nhún vai nói:
- Chúng ta cùng ngồi nói luật lệ nào, đừng kiếm chuyện linh tinh được chứ? Mày nếu thật sự cảm thấy chuyện đó là tao làm sai, chúng ta có thể đi tìm Hắc Y lý luận.
Thanh Y cả giận nói:
- Còn lấy Hắc Y tới chèn ép tao! Mày nói tao không nói đạo lý? Hừ hừ... Mày yên tâm, tao cũng nói đạo lý. Cuồng Nhân rời xa doanh địa, không rõ tại sao bị địch nhân tập kích, bỏ mình. Mày cảm thấy cái tin này đưa lên như thế nào? Tao cảm thấy cũng không tệ lắm.
Cuồng Nhân nói:
- Mày thật sự dám giết tao?
Thanh Y nói:
- Tao không có gì không dám, lên đi!
Cuồng Nhân nói:
- Tao không đi, đi xa, mày nổ súng, tao chết chẳng phải là không minh bạch? Ở đây đi, mày nổ súng thì ngay lập tức sẽ bị người phát hiện, đến lúc đó, mày cũng thoát không khỏi liên quan.
Thanh Y yên lặng lấy ra súng lục giảm thanh nói:
- Hiện tại thì sao?
Cuồng Nhân:
- Cho tao chọn chỗ phong thuỷ tốt xíu coi, thế nào?
Thanh Y:
- Được, đi thôi.
Cuồng Nhân dẫn đường, Thanh Y theo sau, nhưng Thanh Y cũng không biết, phía sau còn có hòa thượng đầu trọc đi theo.
Cuồng Nhân vừa đi vừa nói:
- Tao biết một chỗ, dựa núi nhìn sông, trước có tráo, sau có dựa, nếu mà táng ở nơi đó, hẳn là cũng không tệ lắm.
Thanh Y cười lạnh nói:
- Mày còn lo xa nhỉ.
Cuồng Nhân cười nói:
- Làm ngành của chúng ta, quỷ mới biết sẽ chết lúc nào, tao chính là suy nghĩ vớ vẩn mà thôi. Nhưng mà hiện tại xem ra, trước tiên muốn chọn một cái huyệt mộ tốt, thật là một cái chủ ý không tồi. Nếu không thì hôm nay chẳng phải là đã tùy tiện chết ở một chỗ không ra sao à? Cho nên, lo trước khỏi hoạ, Thanh Y, tao giữ cho mày một chỗ, về sau làm hàng xóm hen?
Thanh Y:
- Câm miệng!
Cuồng Nhân bĩu môi nói:
- Đừng có hung dữ như vậy, tới rồi, mày nhìn xem nơi này, có phải là rất tốt hay không?
Thanh Y:
- Thật sự không tồi, mày có thể an tâm đi.
Cuồng Nhân nói:
- An tâm ngủ đi.
Thanh Y:
- Mày có ý gì?
Bịch!
Sau cổ Thanh Y tê rần, cô phẫn nộ quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy một tên hòa thượng áo trắng xán lạn cười, thập phần xin lỗi nói:
- Ngại quá, lần đầu tiên đánh xỉu người, đánh trật, không thì thí chủ quay lại đi, bần tăng thử lại?
Thanh Y:
- Tao giết...
Bịch!
Sau cổ Thanh Y lại tê rần, hai mắt trợn lên rồi hôn mê bất tỉnh.
Cuồng Nhân phất phất tay nói:
- Đại sư, kỹ thuật của người không đạt.
Phương Chính cười hắc hắc, là kỹ thuật không đạt, hay là cố ý đánh lệch, phỏng chừng chỉ có chính hắn mới biết.
Theo sau, Phương Chính lắc mình biến hoá, biến thành bộ dáng Thanh Y.
Cuồng Nhân tán thưởng nói:
- Đại sư thần thông thật giỏi, nếu tôi có thần thông thì đã sớm thu phục hết thảy.
Nói xong, hai người hướng về đại bản doanh mà đi. Vừa đi, Cuồng Nhân vừa cùng Phương Chính nói địa vị của Thanh Y ở Hồng Ma.
Trong Hồng Ma lãnh đạo chủ yếu chính là cửu y, quần áo chín loại sắc thái, trắng đỏ cam vàng lục thanh lam tím đen. Mỗi người đều có thế lực của chính mình, trừ Hắc Y, những người khác đều là cùng cấp, từng người có thế lực của riêng mình. Đối lập lẫn nhau cũng là hợp tác lẫn nhau.
Hắc Y quản lý tám y còn lại, dù hắn không mấy khi nói lời nào lại chân chính quản lí Hồng Ma, đồng thời cũng là Thánh Ma trên tinh thần trong Hồng Ma.
Thánh Ma trông như thế nào, Cuồng Nhân cũng không biết, dù sao hắn cũng chưa thấy Thánh Ma thật sự.
Phương Chính nói:
- Vậy đi xem, đi!