Chương 1243: Vì Lười
Cuồng Nhân lắc đầu nói:
- lượng vũ trang của Tam Giác Vàng rất mạnh, thậm chí mạnh hơn quân đội địa phương! Hơn nữa địa thế nơi này hẹp, phức tạp, giao thông không tiện, quân đội bên ngoài tiến vào, chỉ có thể đánh du kích trong địa hình núi rừng.
Trọng điểm là, nếu bị bắt thì kiểu gì cũng chết, cho nên đám quân lính Tam Giác vàng đều hung mãnh không sợ chết, hơn nữa cũng quen thuộc địa hình rừng núi nơi đây.
Hơn nữa hàng năm buôn lậu ma túy, trong tay bọn họ có tài chính mạnh có thể tiêu xài, mua sắm rất nhiều vũ khí tiên tiến. Hơn nữa binh lính của bọn họ đều là quân cảm tử, dũng mãnh không sợ chết! Cùng với chuyện bọn họ nắm vững địa hình, hoàn toàn có thể lấy một chọi mười ở chỗ này.
Ở chỗ này, bọn họ còn am hiểu đánh giặc hơn cả quân chính phủ!
Cho nên, hiệu quả tình báo truyền qua lại cũng không lớn, ngược lại càng dễ bị bại lộ.
Ngoài ra, vùng Tam Giác vàng này là cái nôi của tội phạm, nhưng cũng là một mảnh đất đầy vàng. Một số người, sẽ không đứng nhìn nơi này đi vào hủy diệt đâu.
Phương Chính nghe thế, mới có nhận thức sâu hơn đối với Tam Giác Vàng, cũng hiểu rõ tính phức tạp nơi này. Đồng thời hắn cũng càng thêm bội phục Thiệu Cương. Nguy hiểm là vậy nhưng hắn có thể sinh tồn ở đây, hơn nữa còn bắt được tình báo, truyền ra ngoài.
Phương Chính nói:
- Thiệu thí chủ, anh ở chỗ này đã bao nhiêu năm?
Thiệu Cương móc ra một cây thuốc, bậc lửa, hút một ngụm, phun ra một chuỗi sương khói thật dài, lúc này mới nói:
- Mười năm.
Phương Chính hỏi:
- Có người nhà không?
Thiệu Cương nói:
- Lúc tới đây, cha mẹ tôi vẫn còn, có vợ có con. Mười năm rồi, cũng không biết thằng nhóc thối kia bao lớn rồi.
Phương Chính kinh ngạc nói:
- Anh mười năm cũng chưa gặp con à?
Thiệu Cương lắc đầu nói:
- Nơi này chính là cái vực sâu không đáy, tới rồi, cũng đừng nghĩ chuyện đi ra. Dù ngẫu nhiên đi ra ngoài, tôi cũng không dám đi gặp bọn họ, nhỡ đâu không cẩn thận bại lộ thân phận, nếu vậy... Bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
- Thí chủ chỉ nghĩ đến bọn họ nguy hiểm, có bao giờ tưởng tượng đến nguy hiểm của bản thân?
Phương Chính hỏi.
Thiệu Cương nói:
- Nguy hiểm của bản thân?
Phương Chính gật đầu, Thiệu Cương nhếch miệng cười, vô cùng tiêu sái nói:
- Lúc bước ra khỏi cửa nhà, tôi đã đem chính mình biến thành một người đã chết. Đối với một người chết mà nói, chỉ có không hoàn thành nhiệm vụ, không có chuyện nguy hiểm. Trên thực tế, ở chỗ này, càng hoảng sợ lại càng dễ dàng xảy ra chuyện, ngược lại không bằng làm một kẻ điên cái gì cũng không sợ, sống sẽ nhẹ nhàng chút...
Phương Chính nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Thiệu Cương nói:
- Muốn về nhà không?
Thiệu Cương duỗi cái eo nói:
- Nằm mơ cũng muốn về, nhưng mà tôi làm nhiệm vụ này, phỏng chừng không về được, mà tổ chức muốn cho nghỉ tôi cũng không về. Về rồi thì tôi có thể làm gì?
Phương Chính nói:
- Thí chủ có thể trở về.
Thiệu Cương nói:
- Trở về không được, nơi này còn tồn tại một ngày, tôi cũng sẽ trở về không được. Trở về, chỉ mang đến tai nạn cho người nhà, tôi chết ở chỗ này, có lẽ là cách bảo vệ gia đình tốt nhất.
Phương Chính nói:
- Chính phủ sẽ giúp thí chủ mai danh ẩn tích chứ.
Thiệu Cương nói:
- Đương nhiên, nhưng giấy không thể gói được lửa, mặc trăm ngàn lớp quần áo, cũng khó tránh khỏi sẽ lộ ra đầu. Tôi không dám đánh cuộc, cũng thua không nổi. Lưu lại nơi này, tiền đặt cược cũng chỉ có chính mình, lúc sắp chết còn có thể mang theo mấy tên đi cùng. Nếu trở về, tiền đặt cược quá lớn, tôi thật sự thua không nổi.
Phương Chính nhìn vẻ mặt khát vọng của Thiệu Cương, rồi lại không thể nề hà mà trở nên có chút hiu quạnh , nói:
- Yên tâm đi, bần tăng sẽ mang thí chủ về nhà.
Thiệu Cương nói:
- Đại sư, ngài đang an ủi tôi sao?
Phương Chính chắp tay sau lưng, nhìn ra dãy núi xa xa, nói:
- Sau này, trên thế giới này không còn có Tam Giác Vàng!
Thiệu Cương tròng mắt trừng to, nói:
- Đại sư, ngài muốn tiêu diệt Tam Giác Vàng? Này... Đây chính là một khu 19.4 vạn km vuông, người không dưới 3000!
Phương Chính vừa nghe, mặt già đỏ lên, lúc này mới phát hiện, chính mình đã chém gió hơi to.
Nhưng là bản thân chém gió, ngậm nước mắt cũng muốn chứng thực! Cắn răng một cái nói:
- Thì tính sao? Chúng ta có rất nhiều thời gian!
Thiệu Cương kích động một lúc, sau đó cười khổ nói:
- Đại sư, ngài không thể làm như vậy.
Phương Chính nói:
- Vì sao?
Thiệu Cương nói:
- Tam Giác Vàng một khi mất đi tướng quân bảo hộ, người dưới sẽ lập tức cắn xé nhau, vậy thật sự làm trăm họ lầm than.
Phương Chính nghe thế, cũng thấy đau đầu, này thật là một vấn đề.
Tam Giác Vàng tồn tại, gây tai họa toàn thế giới rất nhiều người. Nhưng nếu không tồn tại, cũng sẽ tai họa cho rất nhiều người...
Người không phân biệt sang hèn, tự nhiên cũng sẽ không có đạo lý đúng sai.
Nhưng mà Phương Chính lập tức đã có chủ ý, cười nói:
- Thí chủ cảm thấy Tam Giác Vàng như thế nào?
Thiệu Cương nói:
- Nếu không có quân phiệt, không có ma túy, thì nơi này thật sự là một nơi tốt. Tôi sinh sống mười năm ở chỗ này, cũng coi như là cố hương thứ hai đi.
Phương Chính nói:
- Vậy không thành vấn đề, thí chủ lại đây, bần tăng có chuyện nói.
Sau đó Phương Chính ở bên tai Thiệu Cương thấp giọng nói vài câu, Thiệu Cương kinh hô:
- Cái gì?
Phương Chính nói:
- Thí chủ, đây là biện pháp trong tình huống không có biện pháp, thiên hạ chúng sinh hạnh phúc, thì phải trông cậy vào thí chủ. Đương nhiên, nếu thí chủ cho rằng không năng lực này, thì bần tăng cũng không có biện pháp.
Thiệu Cương trầm mặc, cắn răng một cái nói:
- Tôi có thể thử xem!
Phương Chính cười ha ha nói:
- Như thế này mới là đại trượng phu trên đời chứ, không có gì không thể làm!
Thiệu Cương cười khổ nói:
- Vậy sao đại sư không thử xem?
Phương Chính đương nhiên nói:
- Bởi vì tôi lười.
Thiệu Cương:
...
Phương Chính sau khi cười xong, hỏi:
- Thí chủ vừa mới nói nhận đến một tin tình báo quan trọng, yêu cầu chi viện cấp bách, cho nên mới tìm đến bần tăng. Rốt cuộc là tình báo gì?
Thiệu Cương đỡ trán, nói:
- Thiếu chút nữa quên mất, đại sư, chuyện là thế này. Mới hôm qua, thôn dân Hạ Quan Nguyên muốn chạy ra khỏi Tam Giác Vàng, muốn thoát khỏi vận mệnh bị nô dịch gieo trồng anh túc. Nhưng mà tin tức này đã bị tướng quân biết, tướng quân chuẩn bị phái người qua đi trấn áp.
Phương Chính nói:
-Trấn áp?
Thiệu Cương nói:
- Chính xác hơn là, tàn sát! Chỉ để lại trẻ con và phụ nữ, giết hết tất cả đàn ông! Muốn giết gà dọa khỉ những thôn còn lại...
Phương Chính kinh hô:
- Cái gì? Bọn họ cũng dám làm chuyện táng tận thiên lương như thế?