Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1242

Chương 1242: Tên Hòa Thượng Bò Ra Từ Di Động

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1242: Tên Hòa Thượng Bò Ra Từ Di Động

Phương Chính rất muốn mắng chửi người, nhưng vẫn nhịn xuống, cắn răng chui vào.

Hắc động dài hẹp, giống như một cái cái ống, Phương Chính bất đắc dĩ chỉ có thể tiếp tục bò về phía trước. Cũng may nó cũng không quá dài, vài phút sau...

Cuồng Nhân thấy bên kia sau khi đe dọa mình xong đã im lặng, nói:

- Hù dọa ai chứ? Anh đây đâu phải dễ hù!

Đồng thời Cuồng Nhân nói thầm trong lòng:

"Ừ, dựa vào tình huống trước mắt mà nói, Phương Chính muốn làm cho cho người ta sinh con thì phải biết đối phương là ai. Nếu không cũng không có cách nào thi triển thần thông. Nói như vậy, có phải mình nên khai ra tên của những người khác không?"

Đang lúc Cuồng Nhân nghĩ vậy, di động trên tay hắn bỗng nhiên lại rung rung. Hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trong di động hiện ra hình một tên hòa thượng!

Tên hòa thượng kia ngẩng đầu cười với hắn, cười vô cùng xán lạn quỷ dị, sau đó đôi tay bắt lấy màn hình, cái đầu trọc liền chui ra đây!

Cuồng Nhân vội xoa xoa mắt nói:

- Đậu má, công nghệ 3D trâu bò như vậy luôn? Giống hệt như người muốn chui ra thật vậy... Ây da, là ra thiệt luôn nè!

Cuồng Nhân la lên, xoay người bỏ chạy, ngay lập tức vọt vào rừng cây gần đó.

Gần như cùng lúc, Phương Chính cũng đã bò ra khỏi di động, vung cánh tay, hừ hừ nói:

- Vừa nãy thí chủ nói bần tăng qua đây đánh thí chủ? Cầu được ước thấy!

Cuồng Nhân hét lên, vọt chạy:

- Khoan!

Rầm!

Cuồng Nhân chỉ cảm thấy trên đầu tê rần, ngã xuống mặt đất, sau đó chính là một chuỗi bạo vũ lê hoa quyền... Vừa bị đánh vừa nói:

- Tao là ác mộng của mày, có bản lĩnh thì đánh tao đi!

Phương Chính vừa nghe thấy đã tức điên lên:

- Rất tốt, thí chủ còn chống cự được! Xem ra bần tăng vẫn còn xuống tay rất nhẹ, tiếp tục nào!

Lại tiếp tục đánh!

Cuồng Nhân vẫn tiếp tục la hét :

- Tao là ác mộng của mày, có bản lĩnh thì đánh tao đi! Mày nghe không hiểu sao?

Phương Chính nói:

- Bần tăng đương nhiên là hiểu, đánh thí chủ à! Như thí chủ mong muốn, A Di Đà Phật, bần tăng lớn đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên bị người khác yêu cầu mãnh liệt như vậy, đánh thêm chút nữa đi!

Lại là một trận hành hung nữa...

- Đừng đánh, đừng đánh, có thể từ từ nói chuyện không?

Cuồng Nhân khua khoắng tay kêu lên.

Phương Chính thấy vậy cũng dừng lại.

Không còn cách nào khác, tuy rằng sức lực hắn lớn, nhưng nếu đánh người thì hắn thật sự cũng không dám quá tay, nhỡ đâu lỡ tay đánh chết thì thật tội lỗi. Quan trọng nhất chính là, Phương Chính căn bản không xác định, thằng này rốt cuộc là người tốt hay là người xấu!

Bởi vì Phương Chính vừa mới khai tuệ nhãn nhìn thoáng qua, thằng ất ơ trước mặt vậy mà lại là một thân kim quang! Hồng quang nghiệp lực cũng bị che dấu không thấy!

Cho nên Phương Chính lập tức biết chắc, hơn phân nửa là mình đã đánh sai người, lúc này mới xấu hổ thu tay lại.

Cuồng Nhân từ trên mặt đất trở mình, ngửa đầu nhìn bầu trời, xoa xoa máu mũi trên mặt, cười nói ha hả:

- Đại sư, hoan nghênh đến Tam Giác Vàng.

Phương Chính ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt mang theo vài phần cuồng dã thô khoáng lại có vài phần bất cần đời này, hỏi:

- Anh rốt cuộc là ai?

Cuồng Nhân bò dậy, nhìn nhìn bốn phía.

Phương Chính bùng tay một cái, mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương nói:

- Yên tâm, bất luận thí chủ nói cái gì, người tới gần chúng ta cũng sẽ không nghe được.

Cuồng Nhân liền yên tâm, nói:

- Đại sư nếu đã nói như vậy, tôi an tâm rồi. Chính thức tự giới thiệu một chút, tôi tên Thiệu Cương. Mật thám nằm vùng của đội phòng chống ma túy!

Phương Chính vừa nghe lập tức đã chấn động, không nghĩ tới nam tử trước mắt vậy mà là một mật thám! Khó trách hắn một thân kim quang!

Phương Chính lập tức nghiêm nghị đứng dậy, duỗi tay đem Thiệu Cương đang ngồi kéo đứng lên, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, xin lỗi, vừa nãy xuống tay hơi tàn nhẫn.

Thiệu Cương cười khổ nói:

- Đại sư, chẳng lẽ trước khi tới, không ai thông báo tình huống bên này với người sao? Có ám hiệu không?

- Ám hiệu gì?

Phương Chính ngạc nhiên.

Thiệu Cương nói:

- Tao là ác mộng của mày, có bản lĩnh thì đánh tao đi!

Phương Chính cạn lời rồi, hắn còn tưởng rằng Thiệu Cương thật sự thiếu đòn, thì ra lại là ám hiệu! Nhưng mà sau đó Phương Chính lắc đầu nói:

- Chuyện này, bần tăng thật đúng là không biết, cũng không có ai nói với bần tăng.

Thiệu Cương nhíu mày nói:

- Chẳng lẽ tin tức tôi truyền ra cấp trên không nhận được?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Chuyện đó bần tăng cũng không rõ ràng lắm. Nhưng mà, cho dù có người tới, trên cơ bản cũng không thấy được bần tăng. Thật ra Thiệu thí chủ, anh cố ý lừa bần tăng đi đến đây đi?

Thiệu Cương nhìn thấy Phương Chính chất vấn, lập tức vẻ mặt khổ hề hề nói:

- Đại sư, đây cũng là chuyện bất khả kháng. Trên thực tế, tôi tìm người đi mời đại sư thì cũng không ôm bao nhiêu hy vọng. Rốt cuộc ngài là người ở ngoài, không ở trong ngũ hành. Nhưng mà tôi cũng không còn biện pháp nào nữa, tôi nhận được một tin một tình báo quan trọng nên cần ngài nhanh chóng giúp một tay. Thực ra bên cạnh tôi cũng không có người có khả năng làm. Dù muốn xin trợ giúp , chính phủ cũng không có khả năng phái một chi quân đội đến đây giúp tôi, đúng không? Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ còn đại sư ngài biết thần thông, có thể một địch trăm vạn, là lựa chọn số một có thể trợ giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ lần này, cho nên tôi xin trợ giúp từ ngài. Nhưng mà về sau lại xảy ra một chút việc, thỉnh cầu của tôi gửi đi đã lâu lại không được hồi âm, rất có thể là do đường truyền tình báo có vấn đề. Đúng lúc này, Cửu Y phái tôi đi đối phó với ngài, vì thế tôi tự mình làm như vậy. Nói thật, tôi cũng không nghĩ tới, ngài thật sẽ từ trong điện thoại bò ra tới... Chuyện này, thật là quá... mn kích thích.

Phương Chính vốn tưởng rằng hắn đến đây, việc chính chỉ cần đấu võ là được, không nghĩ tới tình huống hình như hơi phức tạp. Cảm giác bị người lừa thực ra rất khó chịu, nhưng nhìn người này một thân một mình phạm hiểm, kim quang đầy mình, Phương Chính đành thở dài, giận dữ bực tức gì cũng không nổi nữa.

Người ta vứt đi gia đình, trên lưng đeo danh buôn lậu ma túy, ngồi xổm ở hang ổ ác ma này, bất kì lúc nào cũng có nguy cơ mất mạng, chỉ vì có thể tróc nã thêm càng nhiều tội phạm buôn ma túy, cứu càng nhiều người.

Đối mặt với anh hùng như vậy, Phương Chính cũng thật sự không tìm được lý do tức giận, vì thế Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng rất tò mò. Rốt cuộc là tin tình báo thế nào mới có thể làm anh gấp gáp như vậy? Yêu cầu cứu viện cấp bách? Nếu bần tăng đoán không sai, với nhiệm vụ của anh, hẳn là không bao gồm hành động lớn như vậy đi?

Cuồng Nhân gật gật đầu nói:

- Nhiệm vụ của tôi chỉ là nằm vùng, điều tra những bên nào giao dịch lui tới với bên này, sau đó cung cấp tình báo về, quân đội sẽ thực thi bắt giữ. Chỉ mỗi tội hành động lớn như vậy, chúng ta lại không cách nào trực tiếp phái binh đến đây, vì thế cho dù có thêm nhiều tình báo cũng vô dụng, cũng đánh không lại.

Phương Chính gật gật đầu, điểm này hắn cũng biết.

muốn phái binh đến thì thủ tục trung gian rườm rà, phiền toái, cũng đủ để người bên này cảnh giác. Hơn nữa trước tiên phải chuẩn bị tốt công tác ứng đối.

Nhưng mà Phương Chính vẫn hỏi:

- Nếu chính phủ đem tình báo giao cho chính phủ các nước lân cận thì sao? Chính phủ những nước ra mặt, hẳn là có thể mà?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay