Chương 1241: Đại Sư Tới!
Thanh Y tiến vào, chào Bạch Y.
Bác sĩ nói:
- Sẽ không mắc mưu đâu.
Cuồng Nhân nhún nhún vai nói:
- Cược không? Nếu cô ta xem, ông dạy tôi chế độc, nếu cô ta không xem, ông nói gì cũng được.
Bác sĩ suy nghĩ, sau đó lắc đầu nói:
- Bí quyết chế độc kia chính là chén cơm của tôi. Hơn nữa với tính cách hấp tấp của cậu, không phù hợp với việc này.
Cuồng Nhân cũng không tỏ thái độ buồn rầu gì. Hắn không nói chuyện nữa mà sang một bên xách một xô nước.
Bác sĩ hỏi:
- Cậu làm gì đấy?
Cuồng Nhân nói:
- Lát nữa sẽ có người cần.
Bác sĩ vẻ mặt khó hiểu.
Bạch Y lại bất lực hừ một tiếng, rồi lại im lặng.
Thanh Y nhìn làn da sưng đỏ của Bạch Y, thở dài. Cô đang muốn đi ra ngoài thì lại liếc nhìn mông Bạch Y một chút theo bản năng, lòng hiếu kì dâng lên, cô đến xem...
Kết quả là...
Phụt...
- Á! Nước!
Tiếng kêu thảm thiết của Thanh Y vang lên.
Cuồng Nhân lập tức xách theo thùng nước đi vào, sau đó là một tiếng rầm, cùng với tràng gào rú giận dữ:
- Cuồng Nhân, mẹ mày, đây là nước sôi!
- Úi, ngại ghê, tôi vội quá... Tôi cũng là có ý tốt, cô cũng biết mà... Tôi đi trước nha.
Cuồng Nhân nói xong, nhanh chân chạy ra khỏi phòng, nói với bác sĩ:
- Ông có bệnh nhân mới rồi đó.
Bác sĩ vẻ mặt khổ sở, mắng:
- Cái thằng rùa đen này, lại gây ra một đống chuyện phiền phức!
Phương Chính lại thành công tặng quà, một bụng đầy hỏa khí cũng đã xả hết. Hắn cân nhắc một chút, đối phương chắc cũng phải bận rộn một lúc, vì thế cất di động đi.
Vừa đi dạo, Phương Chính vừa suy xét chuyện làm sao để đối phó với Hồng Ma.
Vị trí của Hồng Ma ở khu vực Tam Giác Vàng, đó là nơi mà không ai quản lí được. Phương Chính muốn dùng lực lượng của chính phủ để thu phục bọn họ hiển nhiên là điều không thể.
Thậm chí, Phương Chính đã vắt óc suy nghĩ hết những nhân vật khác trong trí nhớ của mình, cũng không một ai làm gì được nơi đó.
- A Di Đà Phật, xem ra bần tăng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Phương Chính nói xong, lại có chút đau đầu.
"Đem theo Hồng Hài Nhi xông thẳng qua đó?"
"Biện pháp này cũng đơn giản và bạo lực quá..."
Đúng lúc này, hệ thống đột nhiên vang lên.
"Ting! Nhiệm vụ tạm thời, nhận không?"
Hệ thống hỏi.
Phương Chính ngạc nhiên:
"Nhiệm vụ gì?"
Hệ thống nói: "Thanh trừng tổ chức Hồng Ma ở Tam Giác Vàng. Yêu cầu nhiệm vụ là bắt giữ tất cả ác đồ mà không được làm tổn thương đến người vô tội. Sát thương càng ít thì công đức đạt được càng cao. Bắt giữ được đầu lĩnh có thể nhận được càng nhiều công đức hơn nữa. Mặt khác, nhiệm vụ này còn yêu cầu một mình ngươi hoàn thành. Nếu mang theo những đệ tử khác, công đức nhận được sẽ chia đều cho bọn họ, hơn nữa cũng không nhận được thêm phần thưởng. Nhiệm vụ khen thưởng, công đức gấp bội, có cơ hội nhận được phần thưởng thêm."
Phương Chính vừa nghe thấy, đôi mắt đã sáng lóa.
Mặc kệ có nhiệm vụ này hay không, hắn cũng phải đến Tam Giác Vàng, hiện giờ chuyện này cũng xem như tiện tay. Điểm khác nhau duy nhất chính là nếu nhận nhiệm vụ thì phải đi một mình.
Nhưng đây mà là vấn đề sao? Hiển nhiên không thành vấn đề!
Nghĩ đến đây, Phương Chính cười nói:
"Nhận! Nhưng mà, hệ thống huynh à, muốn mở được nhiệm vụ tạm thời này, có cần thỏa mãn yêu cầu nào không?"
Hệ thống nói:
"Không cần, toàn bộ đều là hên xui, giống như ngươi ra cửa dẫm phải cứt chó vậy, chỉ nhìn vào may mắn."
Phương Chính trợn trắng mắt nói:
"Dẫm cứt chó, cái đó mà may mắn à?"
Hệ thống nói: "Dù sao ý chính cũng là như vậy, ngươi hiểu là được. Nếu ngươi đã nhận nhiệm vụ, vậy nhân lúc còn sớm thì động thủ đi. Nhớ rõ, sau khi nhận nhiệm vụ, đừng nhờ người hỗ trợ, tất cả đều phải dựa vào chính mình mới có thể đạt được phần thưởng lớn nhất."
Nói xong, hệ thống biến mất.
Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người. Tiếp nhiệm vụ liền không thể làm người hỗ trợ? Vậy chẳng phải là ... nếu hắn muốn đi Tam Giác Vàng, cũng không thể để Hồng Hài Nhi đưa đến? Chỉ có thể một mình hắn chạy tới?
Phương Chính ngay lập tức đau đầu. Một nơi như thế có đi đến nổi không?
"Phật châu không thể dùng nữa, cần tiết kiệm một chút. Xem ra lúc này cần phải trông cậy vào ngươi rồi, hy vọng là ngươi đáng tin một chút."
Phương Chính nói xong, yên lặng vận chuyển Thần Cảnh Thông đã lâu không dùng đến. Trong đầu hắn hiện ra một danh sách thần thông, chỉ là những thần thông này cũng chả giúp được gì lúc này, hắn chỉ có thể tiếp tục đổi.
Hơn nữa hắn phát hiện, tên thần thông ở Thần Cảnh Thông hình như cũng không cao thượng như Súc Địa Thành Thốn. Ngược lại, rất nhiều tên được đặt rất ngẫu nhiên, giống như chỉ là những tính từ để miêu tả mà thôi.
Ví dụ như, Hắc Chí Thuật, Khiêu Bất Đình, Trường Hồ Tử Đại Pháp ...
Dần dần Phương Chính cũng hiểu rõ được Thần Cảnh Thông rốt cuộc là cái gì, ở Phật gia, Thần Cảnh Thông là cái lẩu thập cẩm, chúng không có hướng trưởng thành cố định giống những thần thông khác.
Đại Thành Thần Cảnh Thông, lại càng giống kiểu một loại thần thông nghĩ gì được nấy, chỉ có ngươi không thể nghĩ ra được, chứ không có không làm được!
Nhưng chính vì nguyên nhân đó, cho nên mỗi việc hắn có thể làm ra đều xem như một loại thần thông.
Ví dụ như, làm con kiến đi tiểu, cái này cũng coi như là một loại thần thông, nhưng loại thần thông này còn có thể sở hữu được cái tên nào cao thượng hơn được nữa?
Bởi vậy, tên thần thông ở đây chỉ để cho người xem biết nó là cái gì, cũng đừng mơ việc cái tên ưu nhã làm gì.
Đang lúc Phương Chính phát sầu, di động bỗng nhiên rung lên một chút. Hắn cầm lên xem, thấy lại là tin nhắn của Cuồng Nhân. Nhưng mà Phương Chính cũng không biết đối phương là Cuồng Nhân, vẫn còn nghĩ đối phương là Bạch Y.
- Phương Chính, tao là Bạch Y, mày cho rằng mày làm như vậy tao sẽ sợ hãi à? Hừ hừ, mày chờ đó, tao sẽ đi tìm mày!
Cuồng Nhân kiêu ngạo nói.
Phương Chính mày nhăn lại, trong lòng nói:
"Tên Bạch Y này chẳng lẽ lại là quái vật? Sinh ra một mớ ớt cay như thế mà vẫn còn sức lực nói chuyện?"
Phương Chính cũng không phải là người bình thường, hắn vô cùng hiểu biết cực hạn của cơ thể con người lớn như thế nào. Hắn điều chỉnh độ cay và độ tê, dù có là ai đi nữa thì cũng không thể khôi phục trong một thời gian ngắn như vậy, lại còn đến đây khiêu khích hắn.
Nhưng đối phương lại làm thế, chứng tỏ đối phương căn bản không phải Bạch Y!
Nghĩ đến đây Phương Chính mới hỏi:
- Cuối cùng thì thí chủ là ai?
Cuồng Nhân cười ha ha nói:
- Tao à, tao là ác mộng của mày. Đừng có nói là không phục, mày có bản lĩnh thì qua đây đánh tao đi! Ha ha...
Giọng nói vừa mới dứt, Phương Chính đột nhiên ngừng rút thưởng thần thông trong đầu, ngược lại còn nhếch miệng cười nói:
- Thật tốt, thích thì chiều!
Cuồng Nhân sửng sốt, nói:
- Là ý gì?
Phương Chính cười nói:
- Không có gì, rút được phần thưởng, thật đơn giản mà.
Cuồng Nhân bĩu môi nói:
- Chó má chứ phần thưởng, chẳng lẽ mày lần theo đường điện thoại tới đánh tao được à?
Phương Chính ngẩng đầu yên lặng nhìn lướt qua thần thông mà mình vừa mới rút ra được. Chỉ thấy trong đầu hắn lập loè mấy chữ to -- Tùy Tín Hào Nhi Khứ.
Tùy Tín Hào Nhi Khứ (Tùy tín hiệu mà đi): Có thể thông qua bất kì thiết bị liên lạc nào để bò qua...
Nhìn phần miêu tả này, Phương Chính nhịn không được nói thầm: "Hệ thống miêu tả lại nghịch ngợm rồi, ha ha."
Vì thế Phương Chính yên lặng mở thần thông.
Chỉ thấy trước mắt hắn hiện ra một cái động tối đen, bé bằng cái móng tay rồi dần dần mở rộng ra, cuối cùng... Biến thành một lỗ nhỏ chỉ vừa đủ rộng để người bò qua!
Mặt Phương Chính trong chớp mắt đen xì, hắn bỗng nhiên cảm thấy, hệ thống này chả nghịch ngợm chút nào, mà là quá thiếu đòn!
Nói bò, thật sự bắt hắn bò!