Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1240

Chương 1240: Năm Phút Trêu Chọc Miễn Phí

schedule ~25 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1240: Năm Phút Trêu Chọc Miễn Phí

Hai người lính khiêng cáng lúc này mới nhớ ra, đây mới chỉ đến đoạn có thai, chưa phải là sinh, hẳn là không sao...

Vì thế hai người lính lại nâng Bạch Y lên một lần nữa, khiêng chạy về một hướng khác.

Nhìn Bạch Y đi xa, những người khác cũng âm thầm vuốt mồ hôi lạnh trên trán. Nếu lúc nãy mà nổ ở đây thì đám hóng hớt bọn họ có vắt giò chạy cũng chạy không thoát!

Vì thế đám người nhanh chóng giải tán, sợ bị vạ lây.

Quả nhiên, không bao lâu sau, bùm một tiếng, phòng đơn kia đã bị màu khói cay đỏ tập kích.

- Cuối cùng thì Bạch Y đã đụng phải chuyện gì? Từ lúc đó đến giờ lại sinh ra bom liên tục?

Rất nhiều người trong Hồng Ma đang bàn tán.

- Nghe nói là vừa sang bên kia một chuyến, hắn giở trò với một hòa thượng. Nghe nói tên hòa thượng ấy tại đó rất nổi tiếng, còn biết cả pháp thuật thần thông. Các ông nói xem, có phải tên hòa thượng kia phá rối không?

- Có thể ... Nếu thật sự là hắn, trời ạ, thứ dữ như vậy ai dám chọc?

- Nhưng Hồng Ma chúng ta cũng không phải hạng vừa, hắn có giỏi đi nữa nhưng hắn ở ngoài sáng, chúng ta ở trong tối, có tâm tính kế vô tâm, hắn cũng chưa chắc làm gì được.

- Để xem ý kiến của cấp trên sao đi.

...

Cùng lúc đó, tại tổng bộ Hồng Ma, trong một cung điện ngầm bí ẩn, chỉ có vài người ngồi quanh một cái bàn dài.

Từ trong đến ngoài, bảy nam nữ mang trang phục màu sắc khác nhau từ cam vàng lục thanh lam tử hắc, chỉ có một vị trí chủ tọa là trống không. Phía sau có một tấm mành, người ngồi sau đó không ai thấy rõ, chỉ có thể thấy được một hình dáng mơ hồ, nam hay nữ cũng không rõ.

- Hồng Y bị Phương Chính đưa vào cục cảnh sát, Bạch Y giúp hắn báo thù, kết quả lại thành như thế này, mọi người có ý kiến gì không?

Hắc Y hỏi.

Chanh Y là nữ, mái tóc cam vàng rất dễ nhận biết, cong môi cười nói:

- Hắc Y lão đại, đến giờ chỉ có hai con đường mà thôi. Hoặc là chiến, hoặc là hòa.

Hoàng Y cười nói:

- Chiến? Đó không phải hòa thượng bình thường. Hắn có thể làm Bạch Y sinh bom, thì cũng có thể làm cho mọi người sinh bom. Mọi người không muốn sau này sinh con tâp thể chứ?

Mọi người im lặng tưởng tượng đến trường hợp tập thể Hồng Ma đều ở nhà sinh bom, không tránh khỏi rùng mình.

Lục Y nói:

- Chẳng lẽ muốn hòa? Chuyện này không phù hợp với tác phong của Hồng Ma chúng ta... Huống hồ, tình hình của Bạch Y rốt cuộc có phải do tên hòa thượng kia làm hay không cũng còn chưa rõ ràng lắm... Hơn nữa chúng ta cũng không thể chắc chắn được gã hòa thượng kia đã chết hay vẫn còn sống!

Chanh Y cười nói:

- Nếu không em Lục Y đi thử xem?

Lục Y hừ lạnh một tiếng nói:

- Chuyện không chắc chắn thì tôi sẽ không làm. Không thì chị Chanh Y đi đi?

Chanh Y ha hả cười nói:

- Không đi, tôi không có hứng thú với đàn ông.

Hắc Y nói:

- Thôi hai đứa muốn đánh nhau thì đi ra ngoài đánh, không cần làm loạn ở đây.

Lục Y cùng Chanh Y lập tức ngoan ngoãn im lặng, nhưng vẫn bất mãn trừng mắt liếc nhau, tỏ rõ thái độ.

Lúc này Thanh Y nhàn nhạt nói:

- Muốn biết hắn có thần thánh thật thế không, có còn tồn tại không, kỳ thật rất đơn giản, thử xem chẳng phải xong sao? Nhưng cá nhân tôi càng nghiêng về khả năng hắn có thần thông thật. Nếu hắn dễ giết như vậy thì cũng không khiến chính phủ Mali bó tay rồi.

- Thử xem? Ai đi?

Hắc Y hỏi.

Thanh Y nói:

- Để cái thằng bệnh thần kinh kia đi đi, giữ lại hắn cũng chỉ là cục đá ngáng đường, cho ra ngoài chết thì cũng không tổn thất gì.

- Ý cô là, cái thằng ngu Cuồng Nhân kia?

Lần này ngay cả Hắc Y cũng không bình tĩnh.

Chanh Y nói:

- Cho cái thằng ngốc kia đi... cũng đúng là... thú vị.

Hắc Y nói:

- Đã có người đề nghị, còn ai đề cử người khác không?

Tất cả mọi người lắc đầu.

Hắc Y nói:

- Vậy thì bắt đầu bỏ phiếu đi.

Mọi người giơ tay.

Hắc Y bất đắc dĩ nói:

- Vậy để Cuồng Nhân đi đi, hy vọng hắn có thể chết đẹp một chút. Hoặc là làm kẻ địch chết khó coi một chút...

Tất cả mọi người gật đầu, sau đó cùng cười.

Không bao lâu, một kẻ dáng vẻ cà lơ phất phơ đeo một cái mặt nạ phòng độc đi vào phòng bệnh Bạch Y, sau đó đặt mông ngồi ở bên cạnh Bạch Y, nói:

- Bạch Y, đừng sợ, tao tới đây, tao giúp mày báo thù.

Bạch Y vừa nghe thấy thanh âm này, đôi mắt đột nhiên trừng lớn, vẻ mặt kinh hoảng, cố sức gằn từ cổ họng, phun ra một chữ:

- Cút!

Kẻ mang mặt nạ phòng độc chính là Cuồng Nhân mà Hắc Y nhắc tới. Cuồng Nhân lắc đầu nói:

- Nhìn biểu hiện không phối hợp của mày kìa, còn trừng mắt to thế, sao? Lại sắp sinh à?

Bạch Y thở hổn hển một tiếng, nhắm mắt lại, hiển nhiên hắn không muốn phản ứng lại Cuồng Nhân.

Cuồng Nhân nói:

- Được rồi, mày bơ tao cũng được, nhưng mà lão đại nói giao tên trọc Phương Chính kia cho tao xử lý. Mày cho tao số liên lạc của nó, lấy được liên lạc, tao sẽ đi!

Bạch Y nói:

- Thật sao?

Cuồng Nhân gật đầu, Bạch Y trong mắt lóe ánh trào phúng.

Mặc kệ đám người Hắc Y có tin hay không, nhưng Bạch Y tin, tin cái kẻ Phương Chính này tuyệt đối có thần thông, hơn nữa còn rất đáng sợ! Bệnh trạng của hắn, chính là minh chứng rõ ràng nhất! Nhưng hắn cũng không định nói thêm gì.

Sau khi hắn xảy ra chuyện, cả đám đều như xem hài kịch mà mặc kệ hắn, trong bụng hắn đầy oán khí, vừa hay lại muốn trút lên người bọn họ. Muốn xui xẻo thì cùng nhau xui xẻo!

Vì thế Bạch Y nói:

- Số của hắn là một đến bốn, màyd đi. Điều mày muốn biết tao cũng đã nói rồi, mày có thể thực hiện lời hứa rồi, đi đi!

Cuồng Nhân gật đầu nói:

- Không thành vấn đề, tao cút liền.

Nói xong, Cuồng Nhân đi vòng quanh Bạch Y một vòng, sau đó ngồi trở về, nói:

- Rồi, tao đi xong rồi, đừng quấy rầy tao.

Bạch Y tức trợn trắng mắt.

Nếu không phải hắn không còn sức lực thì hắn thật sự muốn tát chết thằng chó má này!

Lần đầu tiên, Bạch Y có ý muốn sinh bom, nổ chết thằng khốn nạn bên cạnh...

Cuồng Nhân cũng không quan tâm hắn,d nick Phương Chính.

Phương Chính vốn đang chơi di động, vừa thấy có người lạd friend, nhìn xem ghi chú, không quen, thuận tay từ chối.

Cuồng Nhân chép miệng nói:

- Hừ, còn từ chối. Xem ra muốn ép tao dùng đến tuyệt chiêu rồi!

Một lát sau, Phương Chính lại nhận được một lời mời khác, click mở ra đã thấy ảnh đại diện là hình mỹ nữ gợi cảm, tên là Đêm nay hẹn hò không?

Ghi chú: Năm phút đầu trò chuyện free, không xinh không lấy tiền.

Phương Chính xem xong, mặt già đã đỏ bừng...

- Sư phụ, người đang xem gì thế? Sao lại kích động như vậy? Mặt đỏ rồi.

Sóc đang ngồi ở bên cạnh ăn hạt thông, nhìn thấy thái độ kì quái của Phương Chính, liền sang hỏi.

Phương Chính nhanh tay tắt máy đi, nói:

- Không sao, ăn phần của con đi, vi sư đi ra ngoài một chút.

Mặc kệ Phương Chính cosplay đại sư xịn như thế nào, chung quy vẫn là một tên tiểu tử huyết khí phương cương, bị tán tỉnh như vậy liền có chút suy nghĩ linh tinh.

Chỉ là Phương Chính ngửa đầu nhìn trời, thở dài, yên lặng nhấn vào từ chối.

Nhưng ngọn lửa nóng trong lòng hắn vẫn không tan đi, nghẹn đến mức phát hoảng!

Hắn cân nhắc, tìm chuyện gì làm một chút, để phát tiết.

Cuồng Nhân vừa thấy mình lại bị từ chối đã tức muốn chết:

- Tuyệt chiêu cũng xài không được, đây là ép tao phải chửi mày!

Vì thế Phương Chính lại nhận được một cái yêu cầu nữa, ảnh đại diện của đối phương là một cái hình ma quỷ màu đỏ, tên là: Phương Chính, con mẹ thằng oắt con mày! Ghi chú: Nhãi ranh, tới chiến!

Chương 1244 Thằng ngu này là quân đội bạn?

Cuồng Nhân nhắn xong một lúc, cũng biết hơn một nửa là không có hy vọng rồi.

Kết quả, đối phương lại chấp nhận...

Phương Chính đang ôm một bụng hỏa khí, không có nơi xả, đột nhiên lại có đứa tới muốn chửi nhau, Phương Chính đúng người đúng thời điểm tìm được thùng để xả, vì thế không nói nhiều, chấp nhận!

d xong, Phương Chính hối hận ngay, hắn không thể chửi người mà!d tên này, quả thực chính là đưa đầu ra cho nó mắng...

Cuồng Nhân vốn cũng không ôm nhiều hy vọng, kết quả vừa gửi qua mà đã được đồng ý ngay!

Hắn lập tức cười như điên:

- Wa ha ha... Mạ mày, thằng hòa thượng ngu này, thì ra hắn thích chơi như này! Không chửi không vui! Chửi chết hắn!

Vì thế, Cuồng Nhân lập tức dẹp đường:

- Thằng lừa trọc Phương Chính chết bầm, mày dám chọc người Hồng Ma bọn tao à? Mày chọn cái chết đúng không?

Phương Chính đọc được, thì ra là người của Hồng Ma, lông mày hắn nhíu lại, nói:

- Thí chủ là người của Hồng Ma?

Cuồng Nhân nói:

- Không sai, Bạch Y chính là tao!

Cuồng Nhân vừa đánh chữ vừa đọc lên.

Bạch Y ở bên cạnh nghe thấy lời này, tròng mắt càng trừng lớn hơn, vẻ mặt phẫn nộ nhìn chằm chằm Cuồng Nhân, thằng cháu nội này muốn đào huyệt cho hắn!

Cuồng Nhân lại cười hi hi nói:

- Đừng kích động, dù sao mày cũng bị bại lộ rồi, tao dùng tên của mày xíu xiu, cũng không có chuyện gì ha?

Phương Chính nhìn dòng chữ đó, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng.

Tiếp xúc với Bạch Y không nhiều lắm, nhưng tâm kế của Bạch Y, Phương Chính cũng xem như đã lĩnh giáo rồi, tính kế mọi lúc mọi nơi. Nếu không phải Phương Chính có thể sử dụng thần thông, phỏng chừng hơn nửa đã bị Bạch Y tính kế.

Bạch Y lúc giả trang thành người Liên Hiệp Quốc hay thằng ngốc gì đó cũng giả rất giống.

Nhưng sau khi xem đoạn chat, Bạch Y bề ngoài là một người bình tĩnh, thông minh lại tàn nhẫn, một người như vậy cũng có thể mở mồm chửi thề à?

Huống hồ, hắn đãd friend Bạch Y rồi, phí sức đểd thêm lần nữa làm gì?

Nhưng Phương Chính lập tức lắc đầu, thầm nói: "Quan tâm hắn là ai làm gì, dù sao cũng là Hồng Ma, là người của Hồng Ma, cứ lấy Bạch Y ra trả nợ cũng không lỗ. Xem ra, hắn cũng chưa sinh đủ, lần này ta sẽ tặng cho hắn món quà xịn xò hơn!"

Vừa nghĩ xong, Bạch Y vốn đang giương mắt phẫn nộ bỗng nhiên cảm giác trong bụng mình lại có gì đó, nhịn không được há mồm mắng:

- Cuồng Nhân, bà nội mày!

Cuồng Nhân nhìn bụng Bạch Y trướng lên, mau chóng đứng lên nói:

- Ôi mẹ ơi, sao lại phản ứng nhanh thế, sản lượng mày cao quá, ăn thức ăn chăn nuôi hiệu gì vậy. Úi đừng kích động, đừng dùng sức, sinh chậm xíu, tao giúp mày nói với Phương Chính, nói mày muốn đậu xanh rau má hắn.

Nói xong, Cuồng Nhân liền chat:

- Bạch Y tao đờ cờ mờ nờ mày!

Phương Chính vừa nhìn thấy, hay lắm, đúng là có kẻ không sợ chết! Vì thế Phương Chính hừ lạnh một tiếng nói:

- Cho mày sướng một bữa ra trò!

Sau đó Phương Chính hỏi:

"Nhóc con, chơi bóng bay bao giờ chưa?"

Cuồng Nhân ngạc nhiên, hỏi Bạch Y:

- Mày chơi bóng bay bao giờ chưa?

Bạch Y nhìn bụng mình càng lúc càng lớn, kêu lên:

- Đậu má mày chứ bóng bay, bác sĩ, bác sĩ! Tao muốn sinh!

Bác sĩ ở bên ngoài từ nãy đến giờ vẫn đang lo lắng đề phòng sợ bị nổ. Ông ta vừa nghe Bạch Y lại kêu lên, mặt lập tức hiện rõ sự đau khổ, đeo mặt nạ phòng độc lên, vũ trang kín mít toàn thân xong mới chạy vào.

Bác sĩ nhìn lướt qua bảng siêu âm, lập tức ngây ngẩn cả người:

- Lần này không phải bom!

Cuồng Nhân hỏi theo bản năng:

- Không phải là bong bóng chứ?

Bạch Y cả giận nói:

- Mày cút cho tao!

Bác sĩ ngạc nhiên nói:

- Sao cậu biết là bong bóng?

Bạch Y:

- Thật sự là bong bóng à? Chuyện này... Sao có thể?

Bác sĩ đỡ đỡ mặt nạ phòng độc nói:

- Tuy rằng tôi cũng không thể tin được, nhưng đồ vật bên trong thoạt nhìn thật sự rất giống bong bóng.

Cuồng Nhân lập quay ngoắt lại, nhìn Bạch Y với ánh mắt mờ mịt, nói:

- Tao phải nhắc nhở mày một chút, cái kiểu bong bóng này, nếu mày dùng sức, nó sẽ nổ đó.

Bạch Y phẫn nộ nhìn chằm chằm Cuồng Nhân, rít gào nói:

- Mày, cút!

Cuồng Nhân xoạch chép miệng nói:

- Mày xem, tao có ý tốt muốn nhắc nhở mày, mà mày còn thái độ. Ây, người tốt khó làm mà... Nhớ nhen, hít cho chặt lại, nhất định đừng để nó ra ngoài, nếu mà nổ bùm một cái chắc cũng sướng lắm á. Bên cạnh đó, có quỷ mới biết bên trong là cái gì, nhỡ đâu cũng là ớt cay thì sao?

Nói xong Cuồng Nhân bỏ đi.

Tuy rằng Bạch Y rất muốn chửi đổng nhưng hắn vẫn cố gắng nhịn để chặn lại, tránh để bong bóng bị đè vỡ.

Bác sĩ cũng rất khó xử, nói:

- Bạch Y, tuy tôi hành nghề đã hơn ba mươi năm, nhưng đỡ đẻ cho một cái bong bóng thì nói thật, chuyện này như đánh giặc vậy đấy. Nếu có nổ, cậu đừng tức giận, được không?

Bạch Y giận dữ nhìn chằm chằm đối phương, gằn xuống từng chữ một :

- Nếu nó nổ, tao giết mày chết.

Bác sĩ buông tay nói:

- Vậy cậu nín đi, tôi đi ra ngoài hít chút không khí đã.

Bạch Y:

- Mày...

Đúng lúc này, Cuồng Nhân lại quay về, trên tay là một quả bong bóng nước, tay kia là một cái kim, hắn quơ quơ trước mặt Bạch Y.

Bạch Y sợ hãi hỏi:

- Mày muốn làm gì?

Cuồng Nhân nói:

- Bạch Y, tao làm bạn tốt của mày cũng nhiều năm rồi, không thể để mày bị nổ cúc hoa không rõ nguyên nhân như thế này được.

Bạch Y nói:

- Rốt cuộc là mày muốn làm gì?

Cuồng Nhân nói:

- Nói gì thì cũng là bạn bè lâu năm, tao không thể để mày bị nổ cúc hoa không rõ nguyên nhân cho nên tao phải để mày nổ cúc hoa một cách rõ ràng. Nhìn nè, đây là bong bóng, nếu mày đẻ ra thì hậu quả sẽ là như vậy nè...

Nói xong, Cuồng Nhân dùng kim chọt một cái.

Bùm một tiếng, quả bóng nước kia nổ tung khiến một khối nước lớn gần như đập hết vào mặt Bạch Y.

Bạch Y chỉ cảm thấy trên mặt lạnh ngắt, tiếp theo từ đầu đến chân đều run lên, cúc hoa buông lỏng, bong bóng suôn sẻ mà trượt xuống, bị cơ hoành đè ép, tiếp theo là một tiếng bùm giòn vang, một đám khói màu đỏ từ cúc hoa phun ra...

Cuồng Nhân xoay người chạy biến bỏ lại Bạch Y còn nằm lại ở phía sau. Hắn cảm thấy trong bụng nóng rát vô cùng khó chịu, đau đớn kêu gào:

- Cuồng Nhân, tao xxx cả nhà mày, tao hết bệnh nhất định phải giết chết mày! Giết chết mày!

Bác sĩ đứng ở cửa hút thuốc, nhìn thấy Cuồng Nhân ra tới, hỏi:

- Tình hình bên trong thế nào?

Cuồng Nhân buông tay nói:

- Điên rồi, điên hết rồi, đứa nhỏ này không cứu được nữa. Chờ mùi bay đi hết thì chúng ta lại đi vào.

Bác sĩ gật đầu nói:

- Được.

Lúc này Thanh Y tới, nhìn thấy Cuồng Nhân cùng bác sĩ đang hút thuốc ở bên ngoài, hỏi:

- Cuồng Nhân, cậu không đi tìm Phương Chính đi, còn ở đây làm gì?

Bác sĩ gật đầu xem như chào hỏi.

Địa vị của bác sĩ ở đây cũng không thấp. Bởi vì cái bệnh viện này cũng không phải là tổ chức của Hồng Ma, mà thuộc về chủ nhân chính thức của chỗ này - tướng quân.

Ở đây, địa vị của bác sĩ rất cao, cho nên cũng không cần phải cúi đầu khom lưng.

Tuy cấp bậc của Cuồng Nhân thấp hơn Thanh Y, Bạch Y, nhưng tên này cũng chẳng có chút tự giác nào, rít một hơi thuốc mạnh rồi nói:

- Không có gì, trước khi xử lí tên hòa thượng kia thì đến tâm sự cùng Bạch Y một chút thôi.

- Hắn bây giờ thế nào rồi?

Thanh Y hỏi.

Bác sĩ vừa muốn mở miệng, Cuồng Nhân đã lập tức nói:

- Cũng tốt, cô vào xem đi, trên mông hắn mọc ra cái gì đó rất ghê tởm.

Thanh Y nhíu mày, mở cửa nhìn xem bên trong, khói ớt ở bên trong đã rơi xuống đất, tuy rằng còn gay mũi một chút, nhưng cũng không quá khó chịu.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay