Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1239

Chương 1239: Hòa Thượng Hố Cha

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1239: Hòa Thượng Hố Cha

- Đừng lo, mặc kệ cậu sinh ra cái gì, chỉ cần là sắp sinh, có tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không xảy ra việc gì!

Một bác sĩ râu ria đầy mặt vô cùng tự tin nói, vừa nói vừa mang khẩu trang.

- Ừ, nhẹ nhàng chút, tốt, nghe theo lời tôi nào, hít sâu... Dùng... Ôi giời đất ơi!

Bác sĩ đột nhiên sợ hãi la lên, sau đó chạy mất, cũng không thèm quay đầu nhìn lại!

Bạch Y thậm chí còn chưa kịp dùng toàn lực, đã thấy ông bác sĩ già ngày thường đi lại rề rà đột nhiên lại tông cửa chạy đi với vận tốc thần sầu, chớp mắt đã không thấy tăm hơi!

Mấy vị y tá hộ sinh còn đang ngây ngẩn cả người, cúi đầu nhìn xuống dưới háng Bạch Y, cũng vừa chạy vội vừa la to:

- Bom!!!

Sau đó một đám người cũng chạy.

Bỏ lại một mình Bạch Y nằm ở trên giường, vừa đau đớn vừa la hét:

- Đi về... chúng mày... một lũ mất nết! Khốn nạn! A... Đau chết mất...

Bạch Y cũng không biết mình kêu gào thảm thiết bao lâu, dù sao sau đó lại có thêm mấy vị đến khám cho hắn, nhưng không phải bác sĩ, mà là chuyên gia phá bom...

Tiếp theo hắn nghe được chuyên gia phát cáu:

- Thứ này lại không phải bom hẹn giờ, mấy tên bác sĩ cứ hoảng quá lên! Quá kỳ cục, cẩn thận một chút không phải là xong rồi sao?

- Sư phụ à, vẫn còn có một cây kíp nổ.

Một thanh âm vang lên.

- Đó là cuống rốn!

Một người kêu.

Chuyên gia phá bom trừng hắn một cái nói:

- Kíp nổ để tôi, cuống rốn phần cậu! Lại đây!

Bác sĩ nói:

- Anh chắc chắn nó không nổ chứ?

- Đây là cuống rốn, cũng không phải kíp nổ, cậu sợ cái gì?

Chuyên gia phá bom cũng muốn cạn lời.

Lúc này, bác sĩ mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó thò đầu qua, nói thầm:

- Một người sống sờ sờ ra đó, sao lại sinh ra cái cục sắt thế kia... Kì lạ thật, không lẽ hắn tự thụ phấn.

Bạch Y nghiến răng nghiến lợi nói:

- Câm mồm, nếu không tao giết mày!

Bác sĩ mau chóng ngậm miệng, hỏi chuyên gia phá bom:

- Cắt chưa?

Chuyên gia phá bom nói:

- Từ từ, chờ chút đã, lỡ như bên trong có kíp nổ là ăn cám. Mẹ kiếp, tao cũng bắt đầu nghi ngờ cuộc sống này rồi, một người đẻ ra quả bom... Tao đường đường là một chuyên gia phá bom, giờ bắt tao đi đỡ đẻ!!! Đủ lắm rồi!

Bác sĩ cẩn thận cắt một chút cuống rốn, chuyên gia cẩn thận quan sát, khi đã chắc chắn bên trong không có bất kì dây kim loại nào thì mới nói:

- Cắt đi, không sao đâu, chỉ là một cái cuống rốn thôi.

- Anh chắc chắn là không sao chứ?

Bác sĩ hỏi.

Chuyên gia phá bom nói:

- Trên lý thuyết thì không sao.

Bác sĩ run rẩy lầm bẩm:

- Trên lý thuyết thì nhân loại cũng không có khả năng sinh ra bom...

- Nhiều chuyện, cắt đi.

Chuyên gia phá bom nói.

Bác sĩ gật đầu, một nhát kéo cắt xuống, cắt lìa cuống rốn!

Trong một giây, thần kinh của tất cả mọi người đều căng như dây đàn. Tuy ngài chuyên gia cảm thấy theo lí thuyết sẽ không có vấn đề gì, nhưng chuyện trước mắt này cũng không thể dùng lý thuyết để đánh giá được. Vì thế một đám người đều bị dọa cho xanh mặt, nhưng vẫn phải làm.

Lưỡi kéo hạ xuống, cuống rốn tách rời, quả bom đột nhiên phát ra hai tiếng tích tích.

- Nằm sấp xuống!

Chuyên gia phá bom đột ngột nằm xuống, hét to.

Lúc này, những người khác mới vội vàng nằm sấp xuống. Cả đám giận dữ nhìn chuyên gia như muốn nói "Đậu má, anh nằm xuống rồi mới kêu, muốn hại chết bọn này à!"

Chuyên gia phá bom cũng không đỏ mặt, làm bộ như chưa hề có cuộc chia ly. Đợi một lúc, không thấy bom nổ, hắn mới đứng dậy thử thăm dò, nhìn nhìn quả bom, nói:

- Không sao ... Đứng lên đi.

Mọi người vô cùng phẫn nộ nhìn cái tên chuyên gia mất nết này, nhưng mà cẩn thận suy xét, nếu tên này mà là người đang hoàng thì cũng chả lang bạt chạy đến nơi đây. Vì thế họ cũng bình thường trở lại!

Ngay vào lúc mọi người đang thở dài nhẹ nhõm...

Ùynh!

Một tiếng vang lớn!

Dường như dãy nhà cũng bị chấn động theo, sau đó liền nghe được một loạt những tiếng rên la thảm thiết vang lên!

Mọi người bên ngoài tòa nhà nghe đến tiếng nổ lớn kia thì ngay lập tức quay sang nhìn, vừa vặn nhìn thấy cửa sổ bắt đầu chấn động, sau đó thì từ những cửa sổ không đóng bắt đầu có khói đỏ sậm thoát ra!

- Đó là thứ gì?

Tất cả mọi người tự hỏi.

Cùng lúc đó, trong hậu viện Nhất Chỉ Tự, Hồng Hài Nhi cũng hỏi:

- Sư phụ, người rốt cuộc cho tên Bạch Y đẻ ra cái gì? Không phải là bom thật chứ? Nhỡ phát nổ thật, chẳng phải sẽ chết người sao?

Phương Chính yên lặng chơi di động, cũng không hé răng.

Sóc ngồi ở trên vai Phương Chính, xem ké di động, thì thầm:

- Loại ớt cay nhất thế giới, ớt cay Carolina Reaper. Mệnh danh là ớt tử thần, phá vỡ cả kỷ lục thế giới do chính nó tạo ra. Độ cay của ớt bình thường là một vạn đến hai vạn đơn vị SHU, ớt Carolina đạt đến độ cay kinh dị hai triệu SHU...

- Sư phụ, người dùng đến cái này luôn à? Cái này cũng cay chết người được đó.

Hồng Hài Nhi sợ hãi la.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Vi sư không ác như vậy đâu, ớt cay thì vẫn là ớt, không chết người được.

Hồng Hài Nhi bĩu môi nói:

- Cái loại phần tử khủng bố này, có chết cũng xứng đáng, xem như thay trời hành đạo. Nếu là con, thì con dùng cái loại cay nhất kia kìa!

Phương Chính cười nói:

- Có đôi lúc, tồn tại so với chết lại càng đau đớn hơn, ví dụ như...

- A... Cái quái gì thế này!

Chuyên gia phá bom kêu la thảm thiết, bò từ trong phòng ra. Không sai, chính là bò... Hoàn toàn mất khả năng đi, toàn thân đang run rẩy.

Học trò của chuyên gia phá bom cũng bò ra, kêu lên:

- Sư phụ ... ơi... Hắt xì... Hình... Hình như là ớt cay... Hắt xì!

- Ớt cay! Ớt c... Ớt cực cay! Cay quá ..., đau... Hắt xì!

Bác sĩ cũng bò ra.

- Cứu tao ... Hắt xì! Cay... Cay quá!

Tiếng kêu thảm thiết của Bạch Y truyền ra từ bên trong.

Ba người nhìn nhau, chỉ thấy trên mặt đối phương đỏ rần, nước mắt nước mũi không kiểm soát được chảy ròng ròng. Càng sờ lên mặt thì càng nóng rát, cay đến tận tim, vô cùng khó chịu... Tiếp theo, nước mắt chảy càng ngày càng nhiều, nhìn cái gì cũng mơ mơ hồ hồ.

Có người đi đến định kéo bọn họ đi, kết quả vừa chạm vào, người ta đã hoảng sợ hét:

- Má ơi, cay quá, tay tôi rát quá, đau!

- Đừng dùng tay, dùng đồ kéo ra!

Sau đó có người thật sự dùng móc đưa bọn họ kéo đi ra ngoài...

Mà đáng thương hơn là Bạch Y, hai mươi phút sau hắn mới được người đưa ra ngoài. Khi đó, khói bụi ớt cay nổ trong không khí đã rơi xuống, lúc mọi người đưa Bạch Y ra tới nơi, họ hoàn toàn không thể tin được đây là Bạch Y...

- Cái hồng hồng múp múp bên kia là cái gì đấy?

- Suỵt, đó là Hồng Ma Bạch Y.

- Chính là người đẻ ra cái bom ớt kia à? Bác sĩ đỡ đẻ cho hắn giờ thê thảm lắm.

- Suỵt, nói nhỏ chút, Bạch Y bây giờ chính là tâm phúc trong mắt tướng quân.

- Tướng quân không phải không muốn lui tới với Hồng Ma sao? Chuyện này là sao vậy?

- Tướng quân hình như quan tâm việc hắn sinh ra bom ớt ...

- Á...

...

Đúng lúc này, Bạch Y lại bắt đầu gào lên:

- Tao... đcm... lại... Bắt đầu rồi! Lại mang thai, cứu mạngggg!

Nghe thấy lại mang thai, hai binh lính đang khiêng cáng sợ tới mức tay mềm nhũn, làm Bạch Y rớt bịch xuống đất, gào lên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay