Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1238

Chương 1238: Nó Muốn Ra!

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1238: Nó Muốn Ra!

- Sư phụ, bọn họ vốn không ở thành phố Hắc Sơn, người đi đâu tìm bọn họ?

Hồng Hài Nhi có vẻ khó hiểu.

Phương Chính nói:

- Đừng nóng vội, vi sư có cách, chỉ là trước đó thì, hừ hừ...

- Sư phụ, người muốn làm gì?

Hồng Hài Nhi ngây ngẩn cả người.

Phương Chính cười nói:

- Đi thôi, trở về núi!

- Úi sư phụ à, người không chào mấy người ngoài kia một tiếng à? Chu Lâm thí chủ còn khóc rất thảm đó.

Phương Chính nói:

- Tạm thời đừng để bọn họ biết được, tránh cho những kẻ kia lại đến chơi thêm một vố nữa. Trước đây chúng ta ở ngoài chỗ sáng, bọn họ ở trong tối, vì thế chúng ta mới bị tính kế. Lần này, chúng ta ở trong tối, bọn họ ở ngoài sáng, hừ hừ... Đi thôi.

Hồng Hài Nhi nhìn vẻ mặt xấu xa kia của Phương Chính liền biết có người sắp xui xẻo rồi.

Hồng Hài Nhi dẫn theo Phương Chính im lặng rời khỏi phế tích, quay về Nhất Chỉ Tự.

Phương Chính mở Nhất Mộng Hoàn Lương, khiến cho đám khách hành hương không nhìn thấy hắn, sau đó thẳng tiến vào trong đại điện, ngồi xếp bằng xuống, chắp tay trước ngực, câu thông với Vạn Phật Điện, tượng Tống Tử Quan Âm. Cùng lúc đó, một cá tên xuất hiện trong đầu hắn - Bạch Y!

Phương Chính cười với vẻ mặt xấu xa, thầm nói:

- Có đi mà không có lại thì quá thất lễ, thí chủ hãy nhận lễ vật của bần tăng!

Cùng lúc đó, trong một chiếc máy bay đang bay trên bầu trời.

- Bạch Y, cậu vẫn lợi hại như thế. Cuộc chơi này, quả thực...

Một người đàn ông giơ ngón cái nói với một người đàn ông mặc tây trang trắng phía đối diện.

Bạch Y cười, chỉ vào đầu mình nói:

- Làm việc thì phải sử dụng chỗ này nhiều một chút.

Người kia gật đầu nói:

- Đây chính là điều khiến tôi bội phục cậu. Chỉ dùng một chiêu đã có thể dời sự chú ý của mọi người lên những kẻ lừa đảo và bọn tiểu thương kia. Nhưng mà đám người này đúng là thú vị, thế nhưng có người mạo danh Liên Hiệp Quốc để lừa đảo. Còn cái người tự xưng là Tư lệnh kia nữa, chậc chậc...

Bạch Y nói:

- Carl, đừng khinh thường bất luận kẻ nào. Bọn họ có thể tồn tại, có thể lừa được tiền, cũng là bản lĩnh.

Carl cười hì hì:

- Nhưng sau lần này, hẳn họ cũng không tồn tại nữa nhỉ? Rốt cuộc chính chúng ta giả mạo danh nghĩa của bọn họ chơi vố kia mà.

Bạch Y nói:

- Việc bọn họ còn có thể sống sót hay không thì có liên quan gì với chúng ta?

Carl cười:

- Bạch Y, tên hòa thượng kia đã chết thật sao?

Bạch Y nói:

- Không ai có thể sống sót trong vụ nổ mạnh như vậy được, trừ khi hắn không phải người!

Carl nói:

- Cũng đúng.

- Xuống máy bay thì xử lí điện thoại di động ngay đi

Bạch Y nói.

Carl đáp:

- Bạch Y, có phải cậu đã quá cẩn thận rồi không? Rút sim điện thoại ra, ném vào cái thùng rác nào đấy, thì ai tìm được chứ? Nhất thiết phải về mới vứt sao?

Bạch Y nói:

- Cẩn thận chưa bao giờ thừa.

Carl bĩu môi, hiển nhiên hắn cũng không để trong lòng.

Đúng lúc này, Bạch Y bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, trên trán bắt đầu vã từng giọt mồ hôi lạnh.

- Bạch Y, cậu làm sao vậy?

Carl hỏi.

Bạch Y nói:

- Không biết... Hình như trong bụng có cái gì đang cựa quậy.

Carl ngạc nhiên:

- Trong bụng có thứ cựa quậy à? Sao lại thế?

Bạch Y nói:

- Chắc là ảo giác thôi, rất đau...

Carl nói:

- Muốn gọi tiếp viên hàng không đến không?

Bạch Y lắc đầu nói:

- Còn chưa đi được một nửa, đừng gọi tiếp viên hàng không. Nếu không máy bay sẽ trở về điểm xuất phát hoặc là đáp khẩn cấp xuống, như vậy chỉ tổ rước thêm chuyện phiền phức, tôi nhịn được... Ra khỏi chỗ này, cậu nói tôi biết.

Carl nói:

- Được, tôi biết rồi.

Giọng Bạch Y yếu ớt, mồ hôi lạnh trên trán đổ ra càng ngày càng nhiều. Hắn rõ ràng cảm giác được trong bụng mình thật sự có cái gì đang động đậy! Hình như là... Trong bụng có một vật sống, chẳng lẽ là mang thai?

Nhưng mà có đánh chết, Bạch Y cũng không tin một thằng đàn ông sờ sờ ra đó lại mang thai! Cho nên, hắn cảm thấy mình chắc chắn không phải mang thai, chắc là đau bụng mà thôi. Chờ một lát thì ổn rồi...

Đúng lúc này hắn đột nhiên thấy lưng quần mình chật căng, siết muốn đau bụng.

Hắn rốt cuộc cũng chịu không nổi, thất tha thất thểu đứng dậy chạy vào buồng vệ sinh. Sau khi cởi lưng quần ra, hắn kinh hãi trợn tròn mắt! Cơ bụng vốn có đã biến đâu mất, thay thế vào đó là cái bụng to tròn vo!

Bất kể là nhìn chính diện, hay là nhìn nghiêng, thì đây cũng là cái bụng bầu! Tuyệt đối không phải bụng bia!

- Chuyện này... sao có thể?

Vẻ mặt Bạch Y cũng không dám tin.

Nhưng Bạch Y cũng không phải dạng vừa. Hắn cắn răng chịu đựng đau đớn, tiếp viên hàng không có đi đến hỏi, hắn cũng chỉ lắc đầu. Chịu đựng đến lúc về tới bên kia, sau đó được người đưa đến một bệnh viện tư nhân.

Bạch Y nằm ở trên giường, bác sĩ nhanh chóng siêu âm cho hắn, xem bên trong rốt cuộc có thứ gì, kết quả...

- Sao lại như thế được?

Bác sĩ kích động bật dậy, kinh ngạc la lên.

- Bác sĩ Lý, sao vậy? Ông đừng gào nữa, nói đi

Carl hỏi.

Bác sĩ Lý nuốt ực một cái nói:

- Chuyện này... Tôi nói ra các cậu có thể không tin.

Bạch Y nói:

- Nói đi, có mang thai thật thì tôi cũng nhận.

Bác sĩ Lý cười khổ nói:

- Nếu là đơn giản mang thai thì tôi cũng không đến mức kích động như vậy. Vấn đề là, cậu không phải mang thai thường, cậu mang thai một thứ đồ vật rất kỳ quái.

- Đồ vật kỳ quái?

Bạch Y ngạc nhiên, Carl cũng ngây ngẩn cả người.

Bác sĩ Lý nói:

- Đúng vậy, rất kỳ quái, hình dạng thuôn dài, lại to.

- Đó là thứ gì?

Carl hỏi với vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Bác sĩ Lý nói:

- Nếu hình dung ra một hình dạng nhất định, thì thoạt nhìn như là một quả đạn pháo.

- Đạn pháo?

Carl và Bạch Y gần như đồng thanh, Bạch Y cũng đột ngột ngồi dậy. Kết quả đồ vật trong bụng động đậy một chút, đau đớn làm hắn a một tiếng rồi lại nằm trở về.

- Tôi biết, lời tôi nói các cậu cũng không tin. Nhưng mà cái này thật sự rất giống một quả đạn pháo.

Bác sĩ Lý nói.

- Tôi không tin! Tôi vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nghe thấy có ai mang thai một quả đạn pháo. Bác sĩ Lý, ông nói cho tôi, cái kia rốt cuộc là thứ gì.

Bạch Y không tin.

Bác sĩ Lý nói:

- Tôi biết cậu không tin, chính tôi cũng không tin nữa, nhưng đây là sự thật. Bạch Y, cậu có thể đi tìm nơi khác khám xem, hy vọng tôi nhìn sai, nếu không chuyện này cũng quá khó tin rồi...

Bạch Y nói:

- Đỡ tôi dậy.

Carl đỡ Bạch Y ngồi dậy, Bạch Y nói:

- Chuyện này không được nói ra ngoài, nếu không...

Lý nói:

- Yên tâm, tôi tuyệt đối không nói chuyện này với bất kì ai.

- Đi!

Bạch Y vẫy vẫy tay, Carl đỡ Bạch Y ra khỏi bệnh viện tư nhân, sau đó lên xe tiến vào khu vực Tam Giác Vàng.

- Bạch Y, kiên nhẫn thêm một chút đi, sắp đến bệnh viện Hồng Quang rồi. Nơi đó có trang thiết bị tốt nhất, nhất định sẽ tìm được nguyên nhân tại sao cậu lại ra nông nỗi này.

Carl nhìn vẻ mặt trắng bệch yếu ớt của Bạch Y, nói.

Bạch Y hữu khí vô lực chớp chớp mắt, xem như đã biết.

Không lâu sau, hai người đến được bệnh viện Hồng Quang. Bác sĩ vừa định chụp phim cho hắn, Bạch Y bỗng nhiên hô:

- Ối... A! Nó đi xuống, nó... Nó muốn... Nó muốn chui ra! A, chui ra phía sau, sắp ra... A...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay