Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1237

Chương 1237: Vi Sư Cực Tức Giậ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1237: Vi Sư Cực Tức Giậ

Kết quả nhìn một hồi, Phương Chính đỏ mặt, loại tra xét này mang tính toàn bộ cho nên một số chuyện không nên xem cũng phải xem lại còn hiện rõ trong đầu, tuy không biết là thần thông mất tác dụng hay là che đi riêng tư cá nhân có một số hình ảnh bị làm mờ, nhưng vẫn có thể xem đại khái. Không chiếm được thì càng tò mò, tuy không rõ lắm nhưng chính sự mơ hồ đó càng dễ khiến con người ta tưởng tượng, hắn chỉ cảm thấy, đm... quá kích thích!

Ngay lúc Phương Chính sắp không chịu được thì một số màu đỏ xuất hiện, nhưng đó chỉ là ăn trộm, lừa tiền, không đủ để hắn phân tâm xử lý.

Đồng thời hắn phát hiện, dưới tòa chung cư hắn ở có rất nhiều thứ màu đen, là một số hình hộp, chắc chắn là bom rồi! Có một mục tiêu hắn nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần cho hắn thời gian, nhất định có thể tìm được quả bom còn lại.

Phương Chính nhắn lại: "Bần tăng có thể ở lại, nhưng thí chủ hãy để những người khác rời khỏi đây."

Ngô Chấn Nam nói: "Được nhưng tao muốn mày đến đại sảnh, nếu không sẽ cho nổ cả hai. Tao đang nhìn mày đấy!"

Phương Chính biết, thuốc nổ ngay ở dưới đại sảnh, Ngô Chấn Nam bảo hắn đi là sợ không đủ mạnh để nổ chết hắn đây mà! Nhưng không sao, hắn dẫn Hồng Hài Nhi đi xuống.

Ngô Chấn Nam vừa nhắn xong, cảnh sát Hắc Sơn thị lập tức sơ tán nhân viên khách sạn, bắt đầu tìm kiếm những vị trí có thể quan sát nơi này. Nếu đối phương đang nhìn vậy chắc chắn phải ở gần đây. Tuy nhiên có quá nhiều tòa nhà, muốn lục soát toàn bộ lại không phải đơn giản, nhưng có còn hơn không.

Đồng thời, cảnh sát mạng không ngừng truy tìm địa chỉ, đáng tiếc, bên kia cũng có cao thủ, hai phe đấu đá ở trên mạng, cảnh sát hoàn toàn không tìm được vị trí. Càng như thế, Thị trưởng Hắc Sơn thị càng cảm thấy chuyện này không đơn giản. Đáng tiếc, ông không hiểu về máy tính, chỉ biết sai người tìm thêm cao thủ internet rồi an tĩnh chờ đợi.

Rất nhanh tòa nhà được sơ tán ra ngoài, Chu Lâm muốn ở lại nhưng cũng bị Phương Chính khuyên đi.

Toàn bộ khách sạn chỉ còn lại Phương Chính, Hồng Hài Nhi và Sóc, hắn có nguyệt bạch tăng y hộ thể, không sợ nổ mạnh. Hồng Hài Nhi thì không biết chết là gì. Còn Sóc thì nhét trong tay áo là được.

Hồng Hài Nhi bên cạnh, khẽ hỏi:

- Sư phụ, người lấy vải trắng thế làm gì?

Phương Chính nói:

- Có việc, đừng làm phiền vi sư tìm người.

Hồng Hài Nhi nói:

- Dạ...

Thời gian trôi từng phút từng giây, mười phút sau.

Ngô Chấn Nam nhắn: "Người sơ tán hết rồi, trò chơi kết thúc, hẹn gặp lại Phương Chính! Hãy nhớ người giết mày là Hồng Ma Bạch Y!"

Phương Chính đọc câu này mới nhớ ra tổ chức đó! Lúc trước chúng định bắt cóc một đám lãnh đạo để đổi với Thần Tài, kết quả bị Phương Chính phá đám. Hồng Y bị bắt vào tù. Rồi trước, còn có một tên Bạch Y đưa tới muốn làm nổ Nhất Chỉ tự rồi bỏ mạng... Có vẻ dạo này bận quá hắn quên mất chúng rồi. Không ngờ chúng lại nhảy ra!

Phương Chính nheo nheo mắt, thầm nghĩ: "Xem ra sau khi xong chuyện này cần phải đi Tam Giác Vàng một chuyến... A Di Đà Phật."

Gần như là cùng lúc, một tiếng vang lớn, tất cả cửa sổ nổ tung, kính và pha lê bắn đầy đất, bụi tung khắp nơi, tiếng còi cảnh báo vang lên...

- Phương Chính trụ trì sẽ không sao chứ?

Chu Lâm khẩn trương hỏi.

- Chắc là... Không sao...

Một cảnh sát lắp bắp trả lời, nổ to như vậy ai cũng không dám bảo đảm người bên trong còn sống hay không.

- Nhìn kìa, đó là cái gì?

Có người kinh hô.

Chu Lâm chạy nhanh tới, cầm lấy thì thấy đó là một mảnh vải trắng bị nổ rồi cháy bay ra. Cô bật khóc:

- Đại sư... sao thầy lại chết? Sớm biết thế tôi sẽ không dẫn thầy đi xem đom đóm huhu... Không phải thầy nói đao thương bất nhập ư? Không phải thầy nói sẽ không sao ư? Huhu thầy là đồ lừa đảo! Người xuất gia không nói dối, sao thầy lại thế! Oa oa..."

Cuối cùng Chu Lâm khóc lớn lên.

Cảnh sát cũng nhặt được một ít vải trắng, một đám nhìn nhau rồi thở dài, tháo mũ, yên lặng mặc niệm.

- Phương Chính trụ trì chết rồi ư?

Rất nhiều người hỏi, nhưng không ai trả lời, chỉ là yên lặng bi ai.

Cảnh sát trần thuật lại mọi người mới tường tận, để đảm bảo cả tòa nhà an toàn, Phương Chính đã chủ động lưu lại, bị nổ chết. Nghĩ thế mọi người lại thở dài, chắp tay trước ngực. Người qua đường thì dừng lại, trên mạng cũng bắt đầu đăng tin Phương Chính trụ trì chết, người tới càng ngày càng nhiều... Con phố dài mười dặm đứng đầy người, lại vắng lặng im lìm, sự yên tĩnh ấy trùm lên cả thành thị một sắc thái đau thương.

Nhưng trong tòa nhà lại khác.

- Phì phì! Bụi quá đi mất.

Sóc phun cát bụi trong miệng ra, kêu lên.

Hồng Hài Nhi nói:

- Bảo huynh ngậm miệng thì không ngậm, cho chừa nhé.

Sóc khó chịu nói:

- Người ta tò mò mà... Đệ không biết đó chứ vừa nãy quá kinh khủng! Cục đá kia...

- Bị lừa rồi!

Phương Chính bỗng nhiên phẫn nộ kêu lên. Hắn đang rất muốn chửi, thần thông kết thúc, quét toàn bộ Hắc Sơn thị thì ngoài khách sạn hắn ở đều không có bom! Nói cách khác, hắn bị Bạch Y lừa! Thị trưởng Hắc Sơn thị đoán đúng!

Tuy bị lừa, nhưng nếu xảy ra lần nữa, hắn vẫn sẽ lựa chọn lưu lại, thứ này không đùa được, chẳng may đối phương thật sự điên lên cho nổ cả hai tòa nhà thì sao? Hắn không cá nổi!

- Sư phụ làm sao vậy? Cái gì bị lừa?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính thở phì phì nói:

- Chúng không có trang bị bom ở chỗ khác, chúng ta bị lừa.

Hồng Hài Nhi vừa nghe, cả giận nói:

- Cũng dám gạt cả chúng ta? Sư phụ, tìm ra chúng, con đi dạy cho một bài học!

Phương Chính lắc đầu nói:

- Chúng không ở Hắc Sơn thị, ít nhất lúc vi sư tìm kiếm thì không thấy. Nếu không chúng không thể né được phật quang phổ chiếu. Chúng cẩn thận hơn chúng ta nghĩ nhiều.

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, vậy làm sao bây giờ? Đi ra ngoài công bố chân tướng?

Phương Chính lấy di động ra, nói:

- Vi sư rất tức giận, hậu quả thật nghiêm trọng, vi sư muốn chúng phải trả giá!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay