Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1236

Chương 1236: Câu Hỏi Lựa Chọ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1236: Câu Hỏi Lựa Chọ

Cục trưởng cục cảnh sát bất đắc dĩ nói:

- Ừm... Chúng ta nói thì không được tính.

Thị trưởng Hắc Sơn thị gãi đầu nói:

- Tôi không tin chính nghĩa lại không thắng được tà ác, ở địa bàn của tôi xem ai dám mở triển lãm đom đóm!

Cùng lúc đó, Phương Chính cũng nhắn: "Thị trưởng đừng tức giận, bần tăng lại rất muốn Ngô tư lệnh không khách sáo đấy, để xem tư lệnh có thể không khách sáo tới mức độ nào. À mà không phải tư lệnh nói muốn cấm bần tăng sao? Bần tăng cũng muốn biết, tư lệnh chuẩn bị cấm bần tăng như thế nào.

Ngô Chấn Nam nói: "Đừng ép tao ra tay."

Phương Chính cũng chán không muốn tranh luận cùng tên tâm thần này, nói: "Thí chủ nên ra tay thì hơn, bần tăng chờ mà."

Ngô Chấn Nam trầm mặc.

Phương Chính cho rằng đối phương biết khó mà lui, kết quả vài phút sau, Ngô Chấn Nam lại nói chuyện, up một bức ảnh chụp, là một tấm lệnh truy nã! Nội dung là, Phương Chính trụ trì Nhất Chỉ tự bị nghi ngờ có liên quan tới khủng bố, truy nã toàn thế giới.

Phương Chính thực sự cạn lời.

Chu Lâm nhìn xong bật cười:

- Giấy này... nhìn rất ra gì đấy chứ. Thầy xem xem, chậc chậc trên đó còn có vệt nước, không phải là khắc từ củ cải hả? Tên này hề hước thật.

Phương Chính lại không cười, lúc đầu hắn còn cảm thấy tên này đầu óc không bình thường, nhưng càng chơi thì hắn càng phát hiện chuyện này không đơn giản. Liên Hiệp Quốc không phải ai cũng dám giả mạo. Thậm chí là người thường giả mạo cảnh sát còn run, huống chi bay thẳng đến Liên Hiệp Quốc? Cộng thêm những tên giả bộ trưởng kia chứng tỏ đây là lừa đảo có tổ chức. Hiện giờ có cả lệnh truy nã, hiển nhiên đã có mẫu sẵn, không thể làm ra nhanh như vậy được.

Đúng lúc này, Ngô Chấn Nam lại nhắn:

- Mày bị truy nã quốc tế! Sợ không?

Phương Chính cứng họng, tâm nói: Thứ này bị điên hả?

Phương Chính vừa muốn đáp lời, phát hiện có người kết bạn, là Thị trưởng Hắc Sơn thị Lý Trạch Dân.

Đồng ý.

Lý Trạch Dân lập tức nhắn: "Cẩn thận, tên này nhìn thì ngây ngốc nhưng rất khôn khéo. Chúng tôi lần theo địa chỉ IP đều là giả! Chỉ có một tên bị bắt, chính là tên giả mạo tôi nhưng nõ chỉ là một thành viên bên ngoài, hoàn toàn không biết gì về tổ chức. Bọn chúng tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo bình thường, cũng không phải là đồ ngốc! Chắc chắn chúng đang có mục đích gì đó!"

Phương Chính ngây người, nhìn lệnh truy nã, hắn có một dự cảm xấu.

Đúng lúc này, Ngô Chấn Nam nói: "Xem ra tao vẫn xem thường mày nhưng trò chơi cũng nên kết thúc rồi. Cảm ơn mấy trò khôn vặt của chúng mày, không thì tao cũng chẳng nghĩ ra cái cách ngu ngốc này, giả làm Liên Hiệp Quốc, ha ha... thú vị thật."

Phương Chính sửng sốt, hỏi: "Rốt cuộc mày là ai?"

Ngô Chấn Nam nói: "Tao là ai? Khi xuống địa ngục mày sẽ biết thôi. Tao biết mày giỏi, từ nãy tới giờ tao vẫn suy nghĩ, người như mày có làm được đề toán học không."

Phương Chính càng ngày càng thấy không ổn, hỏi: "Rốt cuộc thí chủ muốn làm gì?"

Vừa hỏi, hắn vừa mở thần thông cho Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi còn chưa ngồi ấm mông lại bị gọi, kêu than sao số mình khổ thế rồi bay lên trời, tìm Phương Chính.

Ngô Chấn Nam nói: "Rất đơn giản, cho mày một câu hỏi trắc nghiệm, chọn một trong hai. Tao đã đặt bom hai chỗ ở Hắc Sơn thị, bom có thể phá được một tòa chung cư."

Không chỉ Phương Chính, ngay cả Lý Trạch Dân cũng giật nảy mình, vội vàng hỏi: "Mày đặt bom khách sạn Phương Chính trụ trì ở?"

Ngô Chấn Nam nói: "Đương nhiên, nếu không sao tao lại chơi với chúng mày lâu thế."

Lý Trạch Minh tiếp tục nói: "Mày níu chân Phương Chính trụ trì? Không cho hắn phân tâm, phát hiện ra trò đó?"

Ngô Chấn Nam nói: "Thông minh, nhưng người thông minh nên lựa chọn như thế nào đây?"

Phương Chính nói: "Thí chủ muốn làm gì?"

Ngô Chấn Nam nói: "Rất đơn giản, hoặc mày ở lại tòa nhà cho tao nổ, hoặc mày phá bom ở tòa nhà đó rồi tao cho nổ tòa khác, cho đám kia lên đường thay mày. Hai chọn một, sao, đơn giản quá nhỉ?"

Chu Lâm nói: "Đại sư không thể đồng ý, nó bị điên đó! Có thể nó sẽ cho nổ cả hai tòa!"

Lý Trạch Minh cũng nói như vậy.

Ngô Chấn Nam cười ha ha nói: "Tao điên thật, mà tao còn không giữ chữ tín nữa. Nên tin hay không tin tao cũng là một bài toán trắc nghiệm. Tao biết bản lĩnh của mày nên từ lúc tao níu chân mày tao cũng đã đếm ngược, mười lăm phút, mày chỉ có mười lăm phút! À quên giờ chỉ còn lại có mười ba phút. Nếu mày không cho tao đáp án thì ngại ghê, hai pháo hoa cùng nở, xem mày có thể cứu bao nhiêu người!"

Lý Trạch Minh nhắn riêng Phương Chính: "Mới vừa nhận được tin, mỏ thuốc nổ bị trộm, rất có thể ở chỗ chúng. Ngần đó thuốc nổ đủ cho mấy tòa cao tầng..."

Phương Chính không trả lời, càng thêm nặng nề.

Đúng lúc này, Hồng Hài Nhi tới.

Hồng Hài Nhi vừa rơi xuống, định kêu ca một tiếng lại thấy Phương Chính đang rất nghiêm trọng bèn hỏi:

- Sư phụ, xảy ra chuyện gì vậy?

Phương Chính nói:

- Thời gian không nhiều, tự con xem đi.

Hồng Hài Nhi nhìn nội dung trên di động, lập tức hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc. Nó nói:

- Sư phụ, chuyện này rất khó giải quyết, ngay cả con cũng không kịp tìm kiếm toàn bộ Hắc Sơn thị, huống chi còn phải tìm được thuốc nổ trong nội thành.... Quan trọng nhất là, tuy thần thức tìm đồ cực nhanh nhưng tiền đề phải biết kia nó thế nào mới được! Bom con còn không biết, tìm bằng cách nào ạ?

Đây cũng là chuyện Phương Chính lo lắng nhất, nếu Hồng Hài Nhi cũng không có biện pháp, thì hắn cần làm gì đó thôi. Sờ Phật châu, hắn thở dài nói:

- Vốn dĩ không định dùng, nhưng giờ chỉ có thể dựa vào mày thôi.

Nói xong Phương Chính nhấn vào Phật châu, một luồng phật quang nở rộ rồi như sóng tỏa lan khắp xung quanh, sóng đi tới đâu mọi cảnh tượng đều hiện ra trong đầu hắn.

Đây là thần thông - phật quang chiếu khắp, dưới ánh sáng của phật bóng tối không thể che giấu được, mọi nguy hiểm sẽ bị phát hiện, bị đánh dấu màu đỏ. Càng nguy hiểm càng đỏ, thậm chí biến thành màu đen!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay