Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1234

Chương 1234: Khoác Lác

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1234: Khoác Lác

Phương Chính trả lời: "Thí chủ có việc gì?"

Đối phương nói: "Tao không, nhưng mày đang có việc đấy! Tao hỏi thật, mày xuống Nhất Chỉ tự đến Hắc Sơn thị, vào mộng ảo quán là muốn làm gì? Là ai sai mày tới quấy rối? Mục đích của mày là thế nào?"

Phương Chính gãi gãi đầu nói: "Không làm gì cả, xem đom đóm thôi nhưng lại phát hiện ra mặt trái sự thật, tiện tay thông báo."

"Tiện tay? Mày có biết mày thuận tay làm bọn tao thiệt hại bao nhiêu không? Nói ra sợ hù chết mày!"

"Bao nhiêu?"

"500 vạn! Chỉ vì một câu của mày mà ông mày thiệt hại 500 vạn! Nói xem đền thế nào!"

Phương Chính mờ mịt, đền? Hắn chưa từng nghĩ về vấn đề này, mà tên này khó hiểu thật, mình làm sai phải trả tiền mà bắt người ta đền?

Gã tiếp tục nói: "Tao biết mày là ai, tao biết mày rất giỏi nhưng tao nói cho mà biết, dù mày có là ai thì chuyện này cũng chưa xong đâu! Mày không chọc nổi vào tao! Nếu không bồi thường, tao sẽ cho mày hiểu được tuyệt vọng là gì! Chùa mày sẽ phải đóng cửa! Giới Phật giáo cũng không chứa chấp mày!"

Phương Chính sa mạc lời, có phải tên này thiếu hụt não không? Đóng cửa chùa hắn? Nếu hắn không thích thì ai đóng được?

Nhìn Phương Chính mờ mịt và đối phương kiêu ngạo nhắn tin, Chu Lâm lắc lắc đầu. Cô giành lấy di động của hắn nói:

- Đại sư, thầy là người văn minh, là khỉ trên núi, thanh tâm quả dục, mấy tên kỳ lạ này phải để tôi. Hừ hừ, ô nữ vương tôi tung hoành thiên hạ nhiều năm như vậy, khoác lác chửi nhau chưa thua bao giờ!

Phương Chính nghĩ nghĩ, đúng là mình không quá am hiểu cái này, vậy thoái vị nhường hiền đi. Nhưng Khỉ trên núi là ý gì? CMN, hình như bị mắng...

Còn Chu Lâm chạy mất, cầm di động sang một bên, bấm màn hình như bay, tựa hồ muốn nói cái gì.

Phương Chính thò qua nhìn.

Chu Lâm: "Chà, mày trâu bò vậy hả? Còn đóng cửa? Bồi thường? Được, kêu danh họ ra đi để tao xem trâu cỡ nào!"

Đối phương rõ ràng bị loạt nhắn liến thoắng làm giật mình, chắc gã cũng không ngờ một hòa thượng lại nói chuyện như thế. Nhưng gã vẫn kiêu ngạo trả lời: "Kêu danh họ? Sao? Muốn thi ô dù à? Ngon, mày nói trước đi để tao xem mày gọi được ai! Tao đang chờ đấy, mày gọi được, tao cũng gọi được. Mày không gọi nổi tao giúp mày gọi luôn! Ổn không? Đọ người, đọ ô à? Mày đúng là chả biết thế nào là chết nhỉ! Không hỏi xem bản thần có tiếng nói thế nào ở cái Hắc Sơn này à!"

Phương Chính nói:

- Rất to mồm, không phải là người nhà sếp nào đó chứ?

Chu Lâm cười lạnh nói:

- Phương Chính trụ trì à, đừng nói vội, đã bảo thầy chỉ là khỉ trên núi, gặp quá ít người. Người nhà sếp chó má nào, tôi thấy đây là cái tên chả có năng lực gì chỉ giỏi dọa người, thừa nước đục thả câu thì có! Tôi cũng muốn xem hắn giỏi đến mức nào! Khoác lác à, tôi mà phải sợ?"

Nói xong, Chu Lâm nhắn: "Kinh rồi? Mày kêu đi, kêu một tên tới xem hắn có dám nói chuyện với tao không! Hắc Sơn bé bằng mắt muỗi mà mày cũng tự hào gớm nhỉ? Tao bảo này, tao chấp cả nước luôn!"

Phương Chính nhìn một màn này, hoàn toàn hết chỗ nói, đây là hai tên khoác lác thi đấu à.

Quả nhiên, đối phương cũng điên tiết: "Tao khiêm tốn tí mà mày coi tao là quả hồng mềm đấy phỏng? Thị trưởng Hắc Sơn thị cũng không dám nói thế đâu! Ngay cả sếp Tứ Cửu thành tao cũng có thể nói được vài câu, mày có tin tao gọi mấy người tới tâm sự với mày không?"

Sóc nói:

- Có vẻ người này giỏi thật ý.

Phương Chính theo bản năng gật đầu, lập tức kêu sếp Tứ Cửu thành, nếu không có năng lực chắc chả dám thổi phồng thế đâu nhỉ.

Đáng tiếc, Chu Lâm không để mình bị xoay, lập tức trả lời: "Sếp Tứ Cửu thành? Ai với ai, mày gọi một người xem, gọi được thì tao công nhận mày giỏi."

Đối phương nói: "Binh đối binh, quan đối quan, tôm mày còn chả có, tao gọi sếp sếp lại bảo tao dùng dao mổ trâu đi giết gà à. Tiểu hòa thượng, bồi thường đi không là tao không bỏ qua."

Chu Lâm nói: "Nghe như thật, không phải là mày không biết ông sếp nào đó chứ?"

Đối phương nói: "Có quen hay không mày thử là biết, nhưng chiến tranh rồi thì... Đừng trách tao không nhắc nhở, mày tự gánh lấy hậu quả!"

Chu Lâm nói: "Chậc sếp kinh quá, tao cũng muốn xem phải tự gánh lấy hậu quả thế nào đây. Come on baby..."

Phương Chính nhìn một lát, sao lại thấy quen quen, như bọn trẻ con nông thôn đánh nhau, A nói cha A giỏi lắm, B nói cậu B khủng cơ... Trên thực tế đều là hư trương thanh thế, bởi vì một khi bị phụ huynh biết chắc bị xách về ăn đòn rồi, ai lại đánh nhau hộ.

Càng xem, Phương Chính càng cảm thấy như vậy, cũng nhìn ra manh mối, liếm liếm môi, nói:

- Nếu không để bần tăng thử?

Chu Lâm lại không cho:

- Đừng quấy, tôi đang thổi tung chảo mà, tên này cũng ngốc ghê, chém kinh hồn mà không ho lấy một tiếng, tôi muốn xem rốt cuộc gã là ai đấy."

Chu Lâm bay nhanh dẹp đường: "Không phải mày muốn kêu người tới à? Kêu đi, để xem mày quen được ai."

Kết quả ngay sau đó, đối phương mời tham gia nhóm, vừa vào đã thấy tên kia gọi một người ở bên trong: "Thị trưởng Hắc Sơn thị!"

Chu Lâm đen mặt nói:

- Tên này nghĩ tôi là đồ đần à! Thị trưởng Hắc Sơn thị cũng không kinh thế chứ!

Thị trưởng Hắc Sơn thị nói trước: "Phương Chính, mày thật to gan, không xem đối phương là ai đã dám trêu chọc! Mày úp nguyên cái sọt to cho Hắc Sơn thị, mày có còn muốn mở chùa không đấy?"

Chu Lâm không chắc lắm, nhìn về phía Phương Chính.

Hắn ha hả cười nói:

- Thôi để bần tăng.

- Không cần, thầy chỉ cần nói thầy có sợ không là được, tôi sẽ chém cho.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Thôi để cho bần tăng.

- Thầy biết chém gió không?

Phương Chính nghĩ nghĩ nói:

- Biết một chút.

- Được, thầy chỉ cần mở rộng một chút kia ra rồi chém thật mạnh, chỉ là xem ai dọa ai thôi mà. Còn nếu thầy mặc kệ thì cứ block gã đi, giỏi thì gặp mặt trực tiếp, tôi tin gã không đánh lại thầy đâu.

Phương Chính nín, cô nhóc này thật đúng là... Tri kỷ!

Phương Chính lấy di động, nhắn: "Thí chủ là thị trưởng Hắc Sơn thị?"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay