Chương 1233: Không Sai, Chính Là Hắ
Phương Chính ngạc nhiên, hắn không thể trêu người nào và chuyện gì? Trong suy nghĩ của mình, chỉ có người hắn không muốn chọc chứ làm gì có người không thể trêu vào.
Không chờ Phương Chính lên tiếng, gã đã quay ngoắt người lên xe taxi, nói:
- Đã nói rồi, nếu mày còn không biết lựa chọn như thế nào, tiếp tục làm việc xấu thì tự gánh lấy hậu quả!
Xe taxi đi rồi, Phương Chính và Chu Lâm đứng ở trong gió ngơ ngác.
- Đại sư, tên này bị thần kinh đúng không?
Chu Lâm biết bản lĩnh của hắn, phàm nhân tuyệt đối không thể nào đối kháng. Nhưng một người như vậy lại bị một tên đi taxi xem thường...
Sóc cũng nói:
- Sư phụ bị uy hiếp. Đây là câu nói buồn cười nhất mà năm nay con nghe thấy đó, gã là tên ngốc sư phụ tìm đến hả?
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Không biết, thôi kệ gã đi. Thế giới lớn như vậy, khói không thể làm mây, không cho người ta bị thần kinh ư?
Chu Lâm liếc mắt xem thường, tâm nói: Hòa thượng này, thật đúng là... không đứng đắn!
Đúng lúc này, bên cạnh hồng quang chợt lóe, Hồng Hài Nhi đã tới.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, chuyện gì vậy?
Hồng Hài Nhi đột nhiên xuất hiện khiến Chu Lâm giật mình, chẳng qua với cái tính vô tâm vô tư thì mấy chốc đã bình tĩnh lại.
Phương Chính nói:
- Đưa đom đóm về nhà, đừng để chúng chết.
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên nói:
- Sư phụ, con không biết nhà chúng ở đâu ạ.
Phương Chính nói:
- Có người biết.
Hắn chu môi chỉ đội trưởng bảo vệ phía xe, đồng chí này không dám chọc nhưng cũng không dám thả lỏng, thường thường liếc hắn một cái. Thấy hắn chu môi với mình gã thấy rợn người, theo bản năng kẹp chặt hai chân, tâm nói: "Đừng bảo đại sư nhịn quá lâu nên có ý với mình đó chứ? Nếu hắn thổ lộ thì mình nên nói gì? Khuất phục với vũ lực hay thà chết chứ không chịu nhục?"
Đang lúc miên man suy nghĩ gã lại thấy hoa mắt, tiếp theo cảm thấy chân lại thả trên không, gã kinh hô:
- Ôi mình bay lên à!
Bên tai là một giọng nói xa lạ:
- Đúng vậy, thí chủ còn có thể bị ngã đấy, có muốn thử không?
Đội trưởng quay đầu lại mới thấy Hồng Hài Nhi đang xách mình, gã nhận ra đây là đệ tử của Phương Chính, rầu rĩ, gã chọc ai đây? Gã chỉ muốn yên bình làm bảo vệ thôi mà!
Không bao lâu, Hồng Hài Nhi đã trở lại.
Phương Chính nói:
- Xong rồi chứ?
Hồng Hài Nhi nói:
- Tên to đầu ấy nhát gan lắm, dọa cái nói hết. Con biết ở đâu rồi sư phụ, giờ con đưa chúng về nhé?
Phương Chính nói:
- Ừ đi sớm về sớm, con còn trông cửa chùa đấy.
Hồng Hài Nhi ai oán nhìn Phương Chính, hóa thành một hồng quang vọt vào mộng ảo thể nghiệm quán, không lâu sau dẫn vô số đom đóm bay lên trời đi thẳng về phương nam.
- Đại sư, đệ tử thầy giỏi quá. Thầy còn giỏi hơn đúng không?
Chu Lâm hai mắt tỏa sáng hỏi.
Phương Chính xoa xoa mũi, nói:
- Cũng bình thường, xử lý thằng bé đúng là tôi rất có bản lĩnh.
Chu Lâm không hiểu lắm, chỉ coi là Phương Chính lợi hại hơn nên thò vào nói:
- Vậy thầy có biết bay không? Thầy dẫn tôi bay chút với? Tôi chưa bay bao giờ ấy.
Phương Chính như suy tư nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu nói:
- Không được.
Chu Lâm khó hiểu hỏi:
- Vì sao?
- Hôm nay hết thời gian rồi.
- Vậy sao Tịnh Tâm lại bay được?
Phương Chính nghiêm trang nói:
- Bần tăng cấp 1, thằng bé cấp 2, không thể nói, tiết lộ thiên cơ.
- Ý gì?
Oanh!
Một tia sét bổ xuống trước mặt.
Chu Lâm lập tức câm miệng, sau đó kéo Phương Chính đi, nói:
- Thần kỳ thật... đáng sợ quá.
Phương Chính gật đầu...
Sóc đứng trên vai Phương Chính, câm nín không biết nói gì, nó phát hiện sư phụ mình mà nói dối thì... Quá là mặt dày!
Chu Lâm mời khách, vào một khách sạn khá được, Phương Chính đem sóc ném tới trên giường, chính mình tắc ngồi ở một bên nhìn bên ngoài phong cảnh.
Một lát sau Chu Lâm cũng tới, hai người chán đời ngồi trên giường nói chuyện phiếm, Phương Chính lấy di động ra xem thì ngây người, có một người tên Gọi Ta Là Thần gửi lời mời kết bạn! Nhìn ảnh avatar thì đó là một người rất ngầu, nhưng không thấy rõ mặt. Hắn cảm thấy có thể là người bạn nào đó giới thiệu nên thêm bạn.
Kết quả đối phương hồi đáp một câu: "Giỏi ghê, mày còn có can đảm đối mặt với tao cơ đấy, cũng đáng mặt đàn ông."
Phương Chính ngờ nghệch, đây là ý gì?
Chu Lâm kinh ngạc nói:
- Đại sư, không ngờ thầy còn trẻ mà đã có nợ tình... Quá giỏi, đúng là tấm gương cho chúng tôi.
Phương Chính trợn trắng mắt nói:
- Nợ tình ở đâu ra, bần tăng chưa từng gần nữ sắc.
Chu Lâm càng kinh ngạc kêu lên:
- Đại sư, chẳng lẽ thầy vẫn là xử nam?
Phương Chính cạn lời, mặt cũng đỏ theo, lần đầu tiên hắn bị một cô gái xinh đẹp hỏi thẳng mặt vấn đề này đấy. Nhưng hắn nghĩ, xử nam? Xử nam chứng tỏ hắn thuần khiết mà! Hắn phải tự hào mới đúng chứ! Xấu hổ chỉ là những kẻ có nửa thân dưới là động vật ấy! Vì thế hắn ngửa đầu, nói:
- Bần tăng xuất gia từ nhỏ, sao có thể chạm vào nữ sắc?
Chu Lâm hưng phấn nói:
- Hehe, không ngờ tôi có thể gặp được xử nam lớn bằng này, chẳng mấy khi, bắt tay cái nào, rất hân hạnh.
Phương Chính hoàn toàn câm nín, sao hắn lại cảm thấy sau khi nghe hắn là xử nam thì cô nàng nháy mắt biến thành tiểu ác ma nhỉ? Cứ như lão sắc lang gặp xử nữ vậy.
Hắn định nói tiếp, lại có tin nhắn: "Sao thế? Dám thêm bạn mà không dám nói chuyện ư? Sợ? Nếu biết sợ mà còn làm loạn hả?"
Phương Chính ngơ, hắn làm gì? Hắn có làm gì đâu!
Chu Lâm thò đầu qua, Phương Chính lập tức đẩy cô ra. Cô nàng này quá thô thiển mà một khi chạm nọc thì mười hắn cũng không phải đối thủ, cho nên nhân lúc còn sớm không cho cô nàng cơ hội là được.
Chỉ là Chu Lâm tia cũng nhanh, nhìn thoáng qua rồi cười nói:
- Chắc chắn là nợ tình rồi.
Phương Chính bơ cô mà trả lời Hãy Gọi Ta Là Thần mấy dấu chấm hỏi, sau đó hỏi một câu: "Thí chủ là ai?"
Đối phương lập tức trả lời: "Mới gặp mặt đã bảo không quen? Tao nhắc cho mà biết, có một số người mày không thể chọc vào!"
- Là tên đần kia!
Chu Lâm vừa thấy, lập tức kêu lên.
Lần này Phương Chính không đẩy cô ra, mà đồng cảm gật đầu như đang nói: "Không sai, chính là tên đần kia!"