Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1231

Chương 1231: Đại Sư Lại Oai

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1231: Đại Sư Lại Oai

Mọi người cúi đầu theo, có người xốc màn lụa, lay cỏ plastic, phía dưới một tầng đều là đom đóm!

Đại đa số đều đã chết, còn có một bộ phận giãy dụa, đáng tiếc giãy được vài cái cũng bất động.

- Ừm... rốt cuộc là thế nào?

Anh ta không dám tin tưởng nói.

Nhân viên đáp:

- Đây đều là do đèn flash, chúng tôi phải bảo đảm lợi nhuận và hiệu quả, chỉ có thể thả càng nhiều đom đóm...

- Huhu... Ba, đom đóm đã chết.

Một đứa bé khóc.

Những đứa khác cũng khóc theo, một đám nhào vào lòng bố mẹ, không dám nhìn.

Chị tóc dài chua xót nói:

- Định ngày nghỉ dẫn con tới thể nghiệm thiên nhiên, nhìn đom đóm. Không ngờ lại hại chúng nó... Tôi đã sai rồi.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, đây không phải triển lãm đom đóm mộng ảo, đây là một trận tàn sát.

Mọi người sôi nổi gật đầu, cảm khái không thôi.

Có người nói:

- Tôi chỉ muốn dẫn con tới xem đom đóm, sao lại biến thành như vậy, haiz...

- Sớm biết như thế này, tôi sẽ không tới.

- Đừng nói như vậy, chúng ta tới mới biết, có thể nói cho người khác đừng tới. Không ai xem sẽ đóng cửa thôi.

- Đúng vậy, không kinh doanh sẽ không có giết hại, chúng ta cùng nhau đăng lên đi!

- Ừ, đăng thôi!

...

Vì thế họ lấy di động, chẳng qua lúc này không ai mở đèn flash, đều chụp trong bóng tối.

Phương Chính hơi hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực, mặc niệm một câu: "A Di Đà Phật."

Sau đó, hắn cúi người nói với đám đom đóm:

- Bọn nhóc đừng sợ, họ sẽ không làm hại các ngươi nữa, họ muốn giúp các ngươi, nhưng họ cần ánh sáng...

Chu Lâm thò qua, nhếch miệng nói:

- Đại sư, thầy nói chuyện với đom đóm? Chúng có thể nghe hiểu sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Chắc là không, nhưng không làm gì mà, nói hai câu chắc không sao đâu nhỉ?

Chu Lâm câm nín...

Những người khác cũng bất đắc dĩ, nhưng mọi người càng chắc chắn là Phương Chính không sai, chỉ có thầy ấy mới... không đứng đắn vậy thôi!

Nhưng kinh ngạc là, sau khi Phương Chính nói xong, đom đóm lại càng sáng, thậm chí bắt đầu tụ tập, cuối cùng gom lại cùng nhau, giống như một cái bóng đèn! Tuy ánh sáng có hạn, nhưng mọi người có thể chụp được rồi. Nhìn hình ảnh ghê người, tất cả trầm mặc, yên lặng chụp ảnh, sau đó đăng lên...

- Vốn tưởng rằng hành trình đom đóm mộng ảo là mộng ảo nhưng tới rồi mới phát hiện là ác mộng! Đám kinh doanh đáng chết kiếm tiền trên xác đom đóm, mọi người xem đi, sau màn mỹ lệ là thế này đây! Dưới bụi cỏ đều là xác đom đóm!

- Không phải mộng ảo, đây là nhà xác, nơi nơi đều là xác đom đóm, mọi người đừng tới, đừng tra tấn những tiểu sinh linh đáng yêu này nữa.

- Không có mua bán sẽ không có giết hại, đom đóm đẹp thật nhưng không phải lý do chúng ta hại chết chúng.

- Mới vừa tra, đom đóm yêu cầu hoàn cảnh sống cực cao, hơi chút ô nhiễm sẽ chết ngay. Nói cách khác, chỉ cần đom đóm rời đi nơi sinh sống, nhiều nhất có thể sống được bảy ngày! Sau đó liền sẽ tử vong tập thể! Đây không phải mộng ảo, không phải lãng mạn, đây là huyết sắc... Khủng bố!

...

Nhìn mọi người sôi nổi phát wechat, Chu Lâm cũng móc ra di động, lại mở ra trực tiếp, nhờ ánh sáng đom đóm nói:

- Chào mọi người, tôi quay lại rồi đây. Đã nói là hôm nay trực tiếp lưu huỳnh đầy trời, hôm nay tôi đúng hẹn trực tiếp nhưng giờ tâm tình không tốt lắm, tôi cho rằng đom đóm sẽ rất đẹp, nhưng tôi phát hiện sau đó là sự thực tàn khốc...

Đúng lúc này, một đám người bỗng nhiên vọt vào, gã cầm đầu nổi giận nói:

- Các anh đang làm gì? Cất hết điện thoại đi! Nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí!

Một gã xông tới, đoạt điện thoại của Chu Lâm, nói với một gã mặc tây trang:

- Hướng tổng, còn có một streamer, sợ là phức tạp.

- Các anh là ai? Làm gì?

Chị tóc dài không phục hỏi.

Hướng tổng hừ lạnh một tiếng nói:

- Tôi là chủ quán đom đóm mộng ảo, nơi này là của tôi. Chị hỏi tôi làm gì? Các chị đang làm gì? Chửi bới công ty chúng tôi, các chị phải chịu trách nhiệm pháp luật!

- Chửi bới? Đùa à, chúng tôi có chửi bới sao? Chúng tôi nói sự thật. Anh dám bật đèn không?

- Đúng vậy, có giỏi thì bật đèn, để chúng tôi xem rốt cuộc là thế nào!

Chị tóc dài nói theo.

- Im ngay! Thể nghiệm hôm nay đến đây kết thúc, bảo vệ đưa họ ra.

Hướng tổng nói xong, vung tay lên, một đám bảo vệ vọt vào đuổi người.

Chu Lâm nhìn về phía Phương Chính nói:

- Đại sư, thầy mặc kệ?

Phương Chính cười cười nói:

- Nơi này là địa bàn của người ta, người ta muốn mình đi, mình ăn vạ không đi ư?

Chu Lâm ngạc nhiên...

Phương Chính mặc kệ, đi tới trước mặt Hướng tổng, mỉm cười nói:

- Thí chủ, người làm, trời đang nhìn, thí chủ làm như vậy sẽ bị sét đánh.

Hướng tổng nghe vậy, cười ha ha nói:

- Thầy chính là hòa thượng Nhất Chỉ kia hả? Tôi biết thầy rất giỏi nhưng sao chứ? Tôi kinh doanh hợp pháp, ai làm gì được tôi? Ông trời ư? Nếu thực sự có ông trời, ông ta đánh thử xem.

Phương Chính ghé vào tai Hướng tổng, thì thầm:

- Đệch mợ!

Hướng tổng trợn tròn mắt, đại sư nổi tiếng lại chửi bậy?

Phương Chính nói quá nhỏ, những người khác đều không nghe được, quan trọng nhất chính là mọi người lại chỉ nghe một tiếng vang lớn, trần nhà bị một luồng sáng màu bạc nổ tung, tia sét đánh ngay giữa Phương Chính và Hướng tổng!

Hướng tổng nhảy dựng, mông bệt xuống đất, đũng quần ướt sũng... Nửa ngày không đứng lên nổi.

Gã run rẩy nhìn không trung, nhìn Phương Chính, vội vàng bò lên, nhanh chân chạy mất, đồng thời nói:

- Đuổi họ đi! Đóng cửa, đóng cửa!

Giọng nói đánh thức mọi người, bảo vệ lớn gan thò qua, vẻ mặt khẩn cầu nói:

- Đại sư, thầy tha cho chúng tôi đi. Chúng tôi chỉ đi làm công, thân bất do kỷ, thầy xem... Thầy ra ngoài chờ đi?

Chu Lâm bĩu môi nói:

- Xí, hung dữ lắm cơ mà? Đâu rồi? Cái thứ bắt nạt kẻ yếu, di động của tôi đâu? Trả đi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay