Chương 1230: Phía Dưới Cỏ Rất Nhiều!
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không phải kiểu bi thương đó, mà là tuyệt vọng, nỗi đau sắp chết đi, và quyến luyến thân nhân. Loại cảm giác này càng ngày càng rõ ràng... tôi có thể cảm giác chúng thật sự tuyệt vọng.
Chu Lâm càng nghe càng mơ hồ, gãi gãi đầu nói:
- Ừm... Đại sư, tôi thật sự không hiểu được. Vậy chúng ta giúp chúng thế nào? Thả chúng ra ngoài? Nhưng chúng thuộc về mộng ảo quán, chúng ta không có quyền dẫn chúng ra. Mà bên ngoài băng thiên tuyết địa, đi ra ngoài mới là thật sự chịu chết.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Tôi cũng không biết, chúng rất khủng hoảng.
Vừa dứt lời, có người giơ di động lên, tách một tiếng, ánh sáng nhấp nháy rồi anh ta cười nói:
- Chụp một bức xem sao. Không đẹp thì chụp thêm mấy tấm đăng bài, haha...
- Đừng chụp! Đừng dùng đèn flash!
Lúc này, nữ nhân viên kêu lên.
Nhưng anh ta như không nghe thấy mà cứ tiếp tục chụp.
Cô tiếp tục hô:
- Mong mọi người phối hợp một chút, đừng mở đèn flash.
- Ở đây tối như vậy, không mở đèn flash thì không chụp được.
Một bà chị oán giận nói, tiếp theo, chị ta cũng chụp hai bức.
Chị ta dẫn đầu, những người khác cũng học theo, sôi nổi mở đèn flash chụp, đèn flash lóe khắp nơi...
Chu Lâm nhíu mày nói:
- Những người này quá đáng ghê?
Phương Chính nhăn chặt mày, ngay lúc mọi người mở đèn flash chụp ảnh, hắn có thể cảm giác rõ ràng rằng đom đóm khủng hoảng liên hồi, chẳng lẽ chúng sợ đèn flash? Nhưng số lượng càng ngày càng nhiều, cũng không xuất hiện phản ứng gì xấu, rốt cuộc là thế nào?
Đúng lúc này, sóc nói:
- Sư phụ, con thấy rất nhiều đom đóm rơi xuống cỏ.
Phương Chính nhanh chóng tập trung tinh thần cẩn thận quan sát, trong phòng đen nhánh, thấy không rõ, chỉ có ánh huỳnh quang và đèn flash, không thích hợp để quan sát. Nhưng hắn vẫn thấy một con đom đóm rớt xuống trên lá cây, vẫy vẫy cánh rồi bất động bất động.
Mệt rồi? Hắn nghi hoặc...
Lúc này, Phương Chính nhìn đến phía sau có một cái lỗ nhỏ, không ngừng có đom đóm bị bỏ vào, hắn mới hiểu, nói thầm: "Thảo nào đom đóm càng ngày càng nhiều, không phải do đom đóm bay lên mà là bị bỏ vào. Số lượng thêm hơn số lượng ngã xuống, cho nên có vẻ càng nhiều, vẫn đẹp như cũ.
Sóc nói:
- Sư phụ, sao con lại thấy chúng càng ngày càng kinh hoảng.
Phương Chính gật đầu, vòng qua đám người, đi tới cửa, hỏi nhân viên có vẻ nôn nóng lại không thể làm gì khác:
- Vì sao không cho mở đèn flash vậy?
Cô nói:
- Đây là quy định, đom đóm rất yếu ớt, đèn flash sẽ dễ dàng làm chúng chết.
- Chết?
Phương Chính giờ mới hiểu vì sao chúng lại kinh hoảng, chúng không tới biểu diễn mà là tới pháp trường! Thảo nào chúng lại sợ, ai mà không sợ chứ?
Cô nói:
- Đúng vậy, mỗi ngày chúng tôi thả mấy vạn con mà chỉ có thể sống sót mấy trăm thôi...
Phương Chính đau lòng, phẫn nộ nói:
- Mỗi ngày chết nhiều như vậy, vì sao còn muốn tiếp tục chứ?
Cô giật mình, sau đó nói:
- Sao tôi biết được, tôi chỉ là nhân viên, sếp bảo làm gì thì tôi làm vậy thôi.
Phương Chính biết mình sai, nói:
- Xin lỗi, bần tăng hơi kích động.
Chu Lâm líu lưỡi nói:
- Tôi thấy lạ, một ngày mấy vạn con chết chỉ còn mấy trăm... tỷ lệ chết gần như là 99%! Đây là địa ngục đom đóm!
Sóc nói:
- Xem ra con nói đúng, nơi này không phải không gian mộng ảo mà là nhà xác.
- Mọi người đừng mở đèn nữa, đèn flash sẽ giết chết đom đóm đó.
Chu Lâm bừng tỉnh, hô lớn.
Mọi người quay đầu lại nhìn về phía Chu Lâm, vẻ mặt khó hiểu.
Anh mở đèn đầu tiên nói:
- Sao có thể? Đây là ánh sáng, có phải đạn đâu.
Nhân viên nói:
- Thưa anh là thật đó ạ. Với đom đóm thì ánh đèn chớp này chính là viên đạn.
Một chị tóc dài khác bĩu môi, nói:
- Đám kinh doanh các cô sợ chúng tôi chụp ảnh cho người khác nhìn rồi giảm khách hàng chứ gì? Tôi nói thật, các cô không biết rồi, chúng ta chụp ảnh, chụp đẹp, đăng lên mạng, người biết càng nhiều ấy.
- Đúng thế, chẳng biết kinh doanh gì cả.
Những người khác phụ họa.
Nhân viên nóng nảy:
- Em nói thật đó, đom đóm thật sự sợ đèn flash.
- Cô nói sợ? Để tôi thử xem, mọi người xem xem, có hay không đom đóm bị giết chết không!
Chị tóc dài kêu lên.
- Được, để xem nào.
Những người khác nói.
Chị ta định ra tay, một bàn tay đột nhiên bắt lấy cánh tay chị, nói:
- Thí chủ, lấy sinh mệnh làm thực nghiệm, không khỏi quá tàn nhẫn?
- Ai...
Chị ta định nổi khùng, vừa quay đầu đã thấy một hòa thượng đầu trọc mặc tăng y màu trắng đang nhìn mình. Chị ngây người, nơi này là Hắc Sơn thị, Phương Chính là nhân vật nhà nhà đều biết. Rất nhiều người có lẽ không nhận ra chủ tịch nhưng hắn thì trên cơ bản đều nhận thức.
Vì thế chị kinh hô:
- Phương Chính trụ trì?!
Chị vừa kêu, những người khác cũng giật mình, nhìn về phía Phương Chính.
Hắn cũng biết giờ có che giấu tung tích cũng chẳng ích gì, hắn cần thân phận của mình để nâng cao khả năng thuyết phục.
Thấy tất cả mọi người kinh hô, Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, chư vị thí chủ, lời Chu Lâm thí chủ nói vừa nãy đều là thật. Nếu không tin, hà tất lại dùng đom đóm làm thực nghiệm? Đều có di động, đi ra ngoài lên mạng tra một chút, không phải có đáp án sao?
- Phương Chính trụ trì, không cần tra xét, người khác nói tôi không tin, thầy nói tôi tin.
Chị ta thay đổi 180 độ, theo phe hắn đầu tiên.
- Tôi cũng tin, không chụp là được.
Anh chụp đầu tiên cũng cất điện thoại.
- Thật không ngờ chỉ một cái đèn flash lại giết chết đom đóm...
Có người nói thầm, nhưng vẫn cất di động.
Lúc này, một đứa trẻ hô:
- Ba, con thấy một con đom đóm ngã xuống, bất động.
Anh ta vừa nghe, cúi xuống, nhìn hướng con mình chỉ, vừa thấy anh đã run rẩy nói:
- Mọi người mau xem!
Tất cả sôi nổi ngồi xuống, rồi hít một hơi!
Chị tóc dài kinh hô:
- Phía dưới cỏ còn có nữa! Rất nhiều!