Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1229

Chương 1229: Nỗi Đau Của Đom Đóm

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1229: Nỗi Đau Của Đom Đóm

Phương Chính cười nói:

- Không sao, lát nữa thí chủ cứ tiếp tục trực tiếp, bần tăng không ở bên cạnh là được.

Chu Lâm nói:

- Sao thế được? Thầy đến rồi, đương nhiên tôi phải mời khách, dẫn đường chứ! Thầy là ân nhân cứu mạng tôi đó! Đúng lúc tôi đi giới thiệu cho thầy luôn, giờ bắt đầu bán vé, đi, xem đom đóm đi! Nếu thích thì mua một mâm về xào ăn!

Phương Chính sửng sốt, bật thốt:

- Đom đóm ăn được ư?

Chu Lâm cười ha ha nói:

- Trêu thầy đó! Hòa thượng tham ăn!

Phương Chính:

- ...

Sóc cười lén:

- Ha ha, sư phụ bị thua bởi vô tri.

Phương Chính trừng nó một cái nói:

- Cái này kêu là bại bởi lòng tin.

Theo như lời Chu Lâm, cô trả tiền.

Phương Chính thì có thể bớt thì bớt thôi, nên thí chủ muốn trả thì cứ trả, bần tăng da mặt dày không biết ngượng đâu.

Vào quán, Phương Chính bỗng nhiên khựng lại, sóc cũng thế, nó nhạy cảm nắm tai sư phụ, khẽ nói:

- Sư phụ, sao con lại thấy nơi này lạnh lẽo ghê? Như đi vào nhà xác ấy.

Chu Lâm liếc sóc một cái nói:

- Nói gì đó? Nơi xinh đẹp thế này bị nói thành khiếp vía, đèn ở đây đẹp ghê kìa.

Một nhân viên nghe Chu Lâm nói như vậy, mỉm cười nói:

- Quán bên em sẽ đưa mọi người đi trải nghiệm một hành trình mộng ảo đầy chân thật. Đằng trước chính là khu vực xem đom đóm, nơi đó bên em đã tỉ mỉ bố trí, nhất định phải xem nha.

Chu Lâm cười gật đầu nói:

- Thanh toán rồi nên phải xem chứ. Đại sư, đi thôi.

Nhân viên sửng sốt, đại sư? Nhìn Phương Chính, trong mắt cô hắn chỉ là một người bình thường, gương mặt phổ thông, quan trọng tuyệt đối không phải là hòa thượng hay đạo sĩ. Chắc là biệt danh thôi, cô tự nhủ.

Đi qua nhân viên, Chu Lâm nhìn Phương Chính nhíu chặt mày, khẽ hỏi:

- Đại sư, thầy làm sao vậy? Không thoải mái hả?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không phải, chỉ là vừa vào lại cảm thấy không quá thoải mái. Tựa như Tịnh Khoan nói, giống như đi vào nhà xác, kỳ lạ thật.

Chu Lâm ngạc nhiên nói:

- Sao có thể?

Phương Chính cười khổ nói:

- Bần tăng cũng nghĩ vậy nhưng cảm giác lại là thế thật. Thí chủ không thấy thế ư?

Chu Lâm lắc đầu nói:

- Không, tôi chỉ cảm thấy nơi này thật đẹp... Có lẽ là điều hòa để nhiệt độ quá thấp.

Phương Chính gật gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lưu ý xung quanh.

Trẻ con đi vào càng ngày càng nhiều, tiếng cười cũng càng ngày càng lớn, cảm giác không thoải mái lại càng tăng lên. Đây là lần đầu tiên hắn thấy vậy...

Sóc thì vô tư hơn, nhiều người, nhiều trẻ con, í a í ới thu hút nó, thấy chúng chơi nó cũng cười ngây ngô.

Qua một cánh cửa, nhiệt độ không khí lên cao, cảnh sắc cũng biến thành vườn thực vật nhân tạo. Ở ngoài, nhân viên ngăn lại không cho vào, mà để họ chờ đủ người mới mở ra.

Mọi người cũng nghe theo, có đứa bé thò đầu vào nhìn, bên trong tối đen, mơ hồ có thể thấy bên ngoài đám thực vật có một tầng rèm mỏng, cách ly không gian với bên ngoài.

Một nhân viên nữ cười nói:

- Đừng nhìn, lát nữa vào mới có hiệu quả. Xin mọi người chú ý, tham quan văn minh, không chụp ảnh, nếu muốn chụp xin đừng mở đèn flash.

Lập tức có người nhíu mày nói:

- Không mở đèn flash? Tối như vậy không mở thì chụp thế nào được.

Cô nói:

- Xin lỗi, đây là quy củ.

Không ít người bĩu môi, hiển nhiên không để trong lòng.

Người mau chóng tập trung, nhân viên mở cửa nói:

- Xin mời vào, chuyến đi mộng ảo bắt đầu.

Phương Chính cũng đi theo đám người vào trong, tò mò xem khắp nơi. Mọi người tiến vào, đèn cũng tắt hết.

Chu Lâm theo bản năng bắt lấy tay Phương Chính, nói:

- Đại sư, theo sát tôi, tôi bảo vệ thầy!

Phương Chính trợn trắng mắt, thí chủ bảo vệ bần tăng? Thí chủ giỏi như vậy thì run cái gì?

Trẻ con cũng hơi sợ, có đứa kéo tay người lớn, kêu lên:

- Ba, con sợ.

Phụ huynh vừa muốn trấn an đã nghe có người nói:

- Mau xem! Đom đóm kìa!

Mọi người nhìn xung quanh, thế giới bóng đêm bỗng nhiên lóe lên màu xanh lục, giống như sao trời trong đêm điểm tô bầu trời.

Từng con từng con nhấp nháy, bóng tối cũng được chiếu sáng lên, đom đóm như từng viên sao băng xẹt qua không trung, bọn nhỏ hoan hô, người lớn thì tươi cười.

Sóc cũng vung vẩy móng vuốt, kêu lên.

Nhân lúc trời tối, Phương Chính cũng thu hồi một phần nhất mộng hoàng lương thần thông, mở ra liên tục sẽ tiêu hao tinh lực. Căn cứ nguyên tắc có thể bớt sẽ bớt, hắn dần dần thu hồi hoàn toàn, bộ đồ trắng tuy rất nổi nhưng mọi người đều chú ý vào đom đóm, không ai quan tâm có thêm một cái bóng đèn nữa.

Không biết đom đóm bị đánh thức hay gì, càng ngày càng nhấp nháy, một số hoa cỏ được gieo trồng, đan xen giữa hoa và cây nhựa đem lại một cảm giác đồng thoại, rất nhiều người xuýt xoa.

Nhưng vào lúc tất cả mọi người say mê, Chu Lâm phát hiện Phương Chính lại nhăn chặt mày, cô chọc eo hắn, hỏi:

- Đại sư, thầy sao vậy?

Phương Chính nói:

- Thí chủ có nghe thấy không?

Chu Lâm buồn bực:

- Nghe cái gì cơ?

Phương Chính nói:

- Đom đóm đang khóc!

Chu Lâm ngạc nhiên:

- Đom đóm khóc?

Phương Chính gật đầu nói:

- Đúng vậy, tuy thân thể nhỏ, nhưng cảm xúc hội tụ lên lại không nhỏ. Bần tăng có thể cảm nhận được chúng đang khóc.

Phương Chính có thể nghe hiểu tiếng muông thú, nhưng với đám côn trùng thì hắn không hiểu. Nhưng tinh thần lực quá lớn, giác quan thứ sáu cũng vô cùng nhạy bén, hắn có thể cảm giác được cảm xúc đom đóm dao động, cảm nhận được bi thương và tiếng khóc.

Sóc cũng nói theo:

- Hình như con cũng cảm giác được chúng rất là buồn.

Chu Lâm khó hiểu nói:

- Nhưng đang yên đang lành chúng khóc cái gì? Chẳng lẽ là bởi vì không có tự do? Tôi nghe người ta nói, chim tước gì đó, nếu bị nhốt lại sẽ không vui, sẽ buồn, thậm chí có thể tuyệt thực.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay