Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1228

Chương 1228: Ô Ô Ô

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1228: Ô Ô Ô

- Đom đóm là gì?

Khỉ gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi.

Phương Chính nghĩ nghĩ nói:

- Là một loại sâu mông phát sáng lên ấy.

Đúng lúc này, Độc Lang từ ổ chui ra, hỏi một câu:

- Khỉ đít đỏ tính không ạ?

Khỉ cầm một viên gạch ném qua:

- Ngủ tiếp đi!

Độc Lang né, ném lại, tiếp tục ngủ, chỉ một lát đã ngáy o o, Khỉ hâm mộ ghen tị.

Hồng Hài Nhi nói:

- Con chưa thấy loại sâu ấy bao giờ nhưng khỉ đít đỏ thì thấy rồi á.

Khỉ đen mặt nói:

- Sư phụ, bọn họ quá đáng kìa.

Phương Chính gật gật đầu nói:

- Đúng là quá đáng thật, vi sư nói sâu mà có phải khỉ đâu, dù đít có đỏ cũng không phải đom đóm.

Khỉ:

- ...

- Sư phụ, sao người lại nói chuyện này ạ?

Khỉ đổi chủ đề đề.

Phương Chính quơ quơ di động nói:

- Ta vừa đọc tin, Hắc Sơn thị rất nhiều đom đóm, mùa đông có thể tham quan, cũng không biết có phải thật hay không."

Hồng Hài Nhi hứng thú, thò qua nhìn, trên ảnh chụp vô số đom đóm, rất xinh đẹp, giống như sao băng, lại giống như thế giới mộng ảo.

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, chúng ta đi xem đi? Nhìn đẹp lắm á.

Khỉ nghi hoặc hỏi:

- Đây là đom đóm à?

Phương Chính nói:

- Con thấy rồi à?

Khỉ gật đầu nói:

- Rồi ạ, trong núi có nhưng mùa đông thì không thấy đâu, phải mùa hè mới có. Sâu trong núi thì thi thoảng sẽ bắt gặp nhưng không nhiều, chỉ mười mấy con thôi.

Phương Chính vừa nghe số lượng không nhiều thì hết hứng thú. Nhưng hắn cũng biết ở thế giới tự nhiên, đom đóm có đẹp nhưng vẫn thuộc họ sâu, mà sâu tập trung nhiều một chỗ thì chưa chắc đã là chuyện tốt.

Lúc này, Độc Lang lại chui ra, tò mò tiến lại, nhìn nhìn ảnh nói:

- Con thấy rồi nè, nhiều lắm nhưng quên mất ở đâu rồi ạ.

Phương Chính xem thường, con không biết ở đâu thì con nói làm gì?

Đêm nay, Phương Chính và mấy cái đệ tử hàn huyên cả đêm về đom đóm, cuối cùng Cá mặn cùng Sóc cũng đều tụ lại đây. Hồng Hài Nhi không cần phải kể chuyện xưa nữa...

Một đêm thảo luận, Phương Chính quyết định, xuống núi xem đom đóm!

Thế là ngoài Độc Lang, còn đâu đều nhấc tay hết muốn đi theo. Tuy nhiên hiện giờ Nhất Chỉ tự cũng không phải đóng cửa là chạy được đi như trước kia nữa. Hiện tại khách hành hương đến nhiều, người đi cả là cũng rắc rối.

Cuối cùng, Phương Chính quyết định theo quy củ cũ, chỉ dẫn theo một đệ tử, còn ai thì? Kéo búa bao đi!

Cá mặn vừa nghe muốn kéo búa bao, tức khắc nóng nảy:

- Chúng ta có thể chơi trò khác không?

Phương Chính nhìn cái vây cá đáng thương, gật đầu nói:

- Được rồi, mọi người dùng chân oẳn tù tì đi, hai chân chữ V là kéo, hai chân sang ngang là giấy, hai chân chụm lại là đấm.

Cá mặn mới nhẹ nhàng thở ra, đuôi cá của nó có thể xử được món đơn giản này. Vì thế bốn nhóc tụm lại, bắt đầu chém giết.

Phương Chính nhìn nhìn Độc Lang bên cạnh, hỏi:

- Không đi thật hả?

Độc Lang lắc cái đầu nói:

- Không ạ, xuống núi không được ăn cơm, đói.

Phương Chính:

- ...

Kết quả rất bất ngờ, sóc lại toàn thắng! Nhóc con hưng phấn xách một túi hạt thông nhỏ đeo sau lưng, đi theo Phương Chính, vui tươi hớn hở xuống núi. Những đệ tử còn lại thì thở ngắn than dài, nhưng đánh cuộc chịu thua mà.

Xuống núi, Phương Chính nhờ xe đi Tùng Võ huyện, sau đó đổi xe đi Hắc Sơn thị, ngồi xe buýt cho đến tận quán mộng ảo đom đóm.

Quán mở cửa vào buổi tối nhưng mới buổi chiều đã có rất nhiều phụ huynh dẫn con tới, bọn trẻ rất hưng phấn, chỉ vào màn hình, kêu đom đóm, đom đóm...

Sóc thấy vậy, cũng chỉ vào màn hình kêu:

- Đom đóm, đom đóm!

Phương Chính nhanh chóng thi triển nhất mộng hoàng lương, ngụy trang sóc thành một đứa bé mới không gây chú ý. Nếu không dù Phương Chính đã ngụy trang cũng sẽ bị nhận ra, vì toàn thế giới cũng chỉ Nhất Chỉ tự mới có con sóc biết nói.

Đúng lúc này, Phương Chính thấy một người quen, mặc áo áo lông đỏ đeo tai nghe con thỏ màu hồng, tay còn cầm một cái di động, không ngừng nói gì đó.

Phương Chính thò lại gần, chỉ nghe đối phương nói:

- Ai nha, nể quá, trời lạnh thế này mà còn có nhiều người tới xem đom đóm như vậy. Trọng điểm là, đại đa số đều là đại lão gia! Chẳng lẽ là nghĩ đông người, chen chúc sẽ làm ấm người ư? Tình bể bình ý nhỉ.

Phương Chính trán đều là hắc tuyến, tên biến thái này không cần suy nghĩ khẳng định là nữ vương - Chu Lâm! Hắn buồn bực, không phải nha đầu này đang đóng phim điện ảnh à? Sao lại rảnh chạy tới nơi này? Vì thế hắn tiến lên vỗ vai cô nói:

- A Di Đà Phật, xin chào thí chủ, đã lâu không gặp.

Đồng thời, Phương Chính cũng bao trùm nhất mộng hoàng lương thần thông với Chu Lâm.

Cô bị giật mình, quay đầu lại, kinh hô:

- Ai?!

Vừa thấy là Phương Chính, cô cười nở hoa:

- Ai nha là...

Không đợi Chu Lâm nói hết, Phương Chính ý chỉ di động.

Cô hiểu ý, u oán nhìn hắn mới nói với người xem:

- Tôi có việc chút, tạm dừng nha, chào mọi người!

Sau đó Chu Lâm tắt di động, nói:

- Đại sư, thầy giúp tôi tăng lượt xem tí không được sao? Giờ danh tiếng của thầy cao lắm, chào một chút thôi, tuyệt đối tôi sẽ lên một trăm vạn fans!

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng mà chào, sợ thí chủ không ra được.

Chu Lâm nghĩ mức độ nổi tiếng của Phương Chính ở Hắc Sơn thị, hình như đúng thật nên cô nói:

- Đại sư, thầy cũng tới xem đom đóm ư?

Phương Chính nói:

- Ừm, bần tăng còn chưa từng thấy nhiều đom đóm như vậy bao giờ. Khi còn nhỏ, cũng chỉ thấy ba năm con mà thôi, thí chủ thì sao?

Chu Lâm lắc đầu nói:

- Đom đóm yêu cầu hoàn cảnh khắt khe, tạp âm, ô nhiễm, chỉ cần không phù hợp thì chúng sẽ chết. Chết nhanh gọn, không cho thầy cơ hội phản ứng. Thế nên, hiện tại dã ngoại gần như không thấy có đom đóm.

Phương Chính kinh ngạc nói:

- Thí chủ am hiểu về đom đóm vậy ư?

Chu Lâm ngửa đầu, nói:

- Đương nhiên rồi, hôm nay tôi tới phát trực tiếp xem đom đóm mà, tôi phải chuẩn bị đủ thứ đó. Tuy nhiên chắc giờ... haiz... chỉ đành cho họ leo cây thôi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay