Chương 1227: Kể Chuyện Xưa
Hôm đó Hồng Hài Nhi bị trừ cơm, đáng thương nằm trong nôi đếm hoa văn gỗ trên xà nhà. Khỉ nói:
- Sư đệ, ngủ sớm đi.
Hồng Hài Nhi trợn mắt liếc:
- Ngươi đói bụng ngủ thử xem?
Khỉ nói:
- Được, vậy ngươi làm gì làm, ta đi ngủ trước.
Hồng Hài Nhi nằm đó, từ từ cũng rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng, sau đó ngủ thiếp đi. Hồng Hài Nhi ngủ không được, nhưng Phương Chính lại ngủ mê man. Mệt mỏi mấy ngày, mấy ngày không chợp mắt, bây giờ hai mắt vừa nhắm lại cái gì cũng không biết, tiếng ngáy vang lên, vừa ngủ là ngủ tới chạng vạng ngày hôm sau. Phương Chính bò dậy nhìn xung quanh, trời vừa chập tối, lẩm bẩm:
- Mình còn tưởng ngủ cả đêm nữa nha, hóa ra mới ngủ một lát. Nhưng sao bụng lại đói thế nhỉ? Bỏ đi, chắc là đói giả thôi, ngủ...
Nói xong Phương Chính nằm xuống ngủ tiếp. Bên ngoài Khỉ làm xong cơm nước cũng buồn bực:
- Sư phụ cả ngày không ra ăn cơm, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Hồng Hài Nhi móc móc tai:
- Nghe tiếng ngáy kìa, giống như người xảy ra chuyện à? Chắc là không đói, để người ngủ đi.
Mấy người gật gật đầu, tiện thể chia luôn phần cơm của Phương Chính. Đến nửa đêm, Phương Chính lại tỉnh, sờ sờ bụng thì thầm:
- Không được rồi, đói quá chịu không nổi.
Phương Chính cũng buồn bực, hắn bình thường không có thói quen ăn đêm mà? Hôm nay sao lại đói như vậy nhỉ? Chạy tới phòng bếp, Khỉ dụi mắt hỏi:
- Sư phụ, sao người lại đến đây?
Phương Chính nói:
- Đói bụng, còn gì ăn không?
Hồng Hài Nhi thò đầu ra:
- Nghe theo sư phụ dạy bảo, bọn con luôn luôn liếm sạch đáy nồi, một hạt cơm cũng không chừa lại. Cho nên, sư phụ ơi, nếu người muốn ăn thì phải nấu nha.
Nói tới đây Hồng Hài Nhi còn hơi đắc ý, cho người đánh ta hôm trước, thế nào? Báo ứng tới rồi ha? Người nấu cơm, con đi ngủ nè! Phương Chính liếc Hồng Hài Nhi, ánh mắt của thằng nhóc này hắn vừa thấy là biết có ý gì, khẽ gật đầu:
- Tịnh Tâm nói có lý, Tịnh Tâm đừng ngủ nữa, nấu cơm cho vi sư đi.
-...
Thế là Hồng Hài Nhi ôm một bụng oán niệm đi nấu cơm cho Phương Chính.
Một chén cơm ra lò, Phương Chính cũng lấy một ít cải chua Bạch Ngọc trong Đại Phật Hàng ra xé thành từng sợi, dùng nước sôi trụng sơ, lại vắt nước ra. Thêm một ít tương Đông Bắc, Phương Chính ăn chua đến sướng tê cả miệng.
Nhưng mà hai hôm trước Phương Chính hao sức quá nhiều, thân thể cần bồi bổ nhiều hơn. Thế nên Phương Chính lại ra ngoài thúc đẩy một củ sâm, coi như củ cải mà cầm trong tay, linh sâm chấm tương vị cũng ngon lắm. Nếu để mấy vị sư phụ thuốc Đông y bên ngoài hoặc đại gia biết Phương Chính lấy nhân sâm cứu người chết mọc xương thịt chấm tương ăn chắc hơn phân nửa sẽ xông tới cắn chết Phương Chính.
Ăn uống no nê Phương Chính lại không ngủ được nữa. Tuy rằng mệt nhưng cơ thể hắn không giống với người bình thường, chỉ cần nguyên khí đầy đủ hồi phục rất nhanh. Một củ sâm, một chén Linh mễ, một dĩa cải Bạch Ngọc đều là vật đại bổ của hệ thống, cơ thể ngay lập tức hồi phục, còn hơi quá mức nữa. Trong lúc nhất thời Phương Chính chỉ cảm thấy cả người nóng hừng hực, tinh lực dồi dào cực kỳ, sau đó mất ngủ. Phương Chính không ngủ được đi dạo trong sân ba vòng, cuối cùng vẫn lôi Hồng Hài Nhi dậy:
- Tịnh Tâm, đừng ngủ nữa, nói chuyện với vi sư đi.
Hồng Hài Nhi oán giận nằm nhoài trong nôi kêu lên:
- Sư phụ, nửa đêm nửa hôm chúng ta có thể đi ngủ không ạ? Ngày mai còn phải đón tiếp khách hành hương nữa.
- Có thể ngủ còn kêu con làm gì? Tới đây tới đây tới đây, thức dậy hai chúng ta trò chuyện.
Hồng Hài Nhi vô cùng không muốn bò dậy hỏi:
- Sư phụ, nói cái gì ạ?
Khỉ thấy vậy vui sướng cười trên sự đau khổ của người khác:
- Đừng thiếu kiên nhẫn như vậy, có thể nói chuyện với sư phụ là vinh dự lớn lao, cố gắng lên.
Hồng Hài Nhi nghe xong liếc nó, đồ nịnh nọt! Phương Chính thì gật đầu:
- Tịnh Chân nói hay lắm, nếu đã như vậy thì con cũng qua đây đi, cùng nói chuyện với vi sư.
-...
Khỉ thật sự muốn tát mình hai cái, này thì miệng khiếm, không mở miệng có thể chết sao? Yên lặng ngủ không tốt, nhất định phải lắm miệng nói hai câu, khổ chưa...
Vì thế Phương Chính dẫn Hồng Hài Nhi và Khỉ ngồi trước cửa phòng bếp, nhìn trời đầy sao, hít thở khí lạnh theo gió Đông Bắc thổi tới nói:
- Hai đứa nói đi.
Hồng Hài Nhi kinh ngạc:
- Sư phụ, lúc này không phải là người nói ạ? Chúng con là nói cùng người mà.
Khỉ gật đầu. Phương Chính lắc đầu:
- Vi sư nào biết nói chuyện gì, nửa đêm ngủ không được dứt khoát gọi hai đứa nói chuyện. Vi sư nghe...
Hồng Hài Nhi và Khỉ mặt đầy oán giận, tiên sư nó, tên trọc này, có ai như người sao! Nửa đêm không để người ta ngủ, bắt người ta hầu người nói chuyện, kết quả người gọi tới rồi lại bảo bọn này nói, người nghe! CMN!
Cơ mà hai người cũng không dám nói ra, nhìn nhau lúng túng. Bình thường nói chuyện cũng không thấy gì, bây giờ đột ngột phải cố ý tìm chuyện nói, chỉ thấy cả người từ trên xuống dưới đều viết đầy hai chữ lúng túng, không dễ chịu gì, đầu óc cũng chết máy, hoàn toàn không biết phải nói gì. Vẫn là Hồng Hài Nhi nhanh trí, lập tức nói:
- Sư phụ, nếu không người kể chuyện xưa cho bọn con đi.
Khỉ cũng đồng ý:
- Đúng vậy, sư phụ kể chuyện xưa đi.
Phương Chính ngẫm nghĩ gật đầu nói:
- Được, các con muốn nghe chuyện dài hay là chuyện ngắn?
Hồng Hài Nhi nghe câu này lại thấy sao hơi quen tai nhỉ? Chẳng qua không nghĩ ra Phương Chính nói khi nào, bèn nói:
- Sư phụ kể chuyện dài đi.
Khỉ cũng nghĩ như vậy, dù sao tối hôm nay đừng mơ ngủ được, nếu đã muốn tán dóc thì cứ để Phương Chính nói nhiều chút đi, mình còn có thể dễ dàng hơn tí. Phương Chính cười ha hả:
- Vậy thì được, chúng ta kể chuyện dài nhé. Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi chùa, trong chùa có một hòa thượng trẻ đang kể chuyện xưa cho hai đệ tử, kể chuyện gì? Kể chuyện ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi chùa... Kể chuyện gì đây? Kể...
Nghe tới câu chuyện này, Khỉ mặt mũi sa sầm, Hồng Hài Nhi thì như bừng tỉnh đại mộng, quả nhiên con hàng lừa đảo này lại bắt đầu dùng chuyện này gạt người. Thế là Hồng Hài Nhi bực bội đọc theo:
- Kể là, ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có chùa...
Phương Chính nói:
- Không sai, Tịnh Tâm, con vậy mà học xong...
Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính bằng vẻ mặt như nhìn thằng đần nói:
- Sư phụ, chuyện xưa này của người ai còn không biết chứ.
Phương Chính gật đầu:
- Được, nếu con đã biết nói như vậy thì ngộ tính tốt như thế, vậy con kể đi, vi sư nghe. Nhớ đấy, trước khi trời sáng không được ngừng!
-...
Khỉ nghe vậy suýt nữa cười lăn lộn, chẳng qua cuối cùng vẫn nhịn không cười ra tiếng. Hồng Hài Nhi ngẩng mặt nhìn trời, nhủ thầm: "Sớm muộn có một ngày mình phải khiến cho tên trọc này kể chuyện quanh năm cho mình!"
Sau đó, Hồng Hài Nhi khổ sở bắt đầu hành trình kể chuyện dài dằng dặc. Phương Chính nghe chuyện xưa, tay chơi điện thoại, đúng lúc này Phương Chính sững sờ nói:
- Các con từng thấy đom đóm chưa?